– Trước đó vài ngày ta cùng bệ hạ đi Lạc Dương, đi tới chỗ thánh hoàng (Võ Tắc Thiên) vấn an.
Lý Long Cơ thuận miệng đáp.
– Sau khi đăng cơ bệ hạ mỗi mười ngày sẽ dẫn theo các quan viên đi thăm. Lúc này cũng không có gì đặc biệt.
Tần Tiêu lắc đầu:
– Thân thể thánh hoàng hình như không quá tốt.
– Ta hồ!
Mặc Y hưng phấn đẩy ngã bài, nói:
– Chung tiền đi.
– A, còn có chuyện này?
Lý Long Cơ một bên bản năng đào bạc, một bên xoay đầu lại hướng Tần Tiêu nói ra:
– Lần này ta ta không có đi, mới hai mươi ngày không gặp bộ dáng thánh hoàng thế nào?
Tần Tiêu nói ra:
– Dù sao cũng là người tám mươi rồi.
Lý Tiên Huệ ở đối diện nói ra:
– Lão công, tình huống thánh hoàng nghiêm trọng lắm sao?
Sắc mặt Tần Tiêu có chút khó coi, nói:
– Ngày từng ngày gầy đi nhiều, ăn không vô cái gì nữa. Trước kia mỗi ngày vẫn cùng Thượng Quan Uyển Nhi cùng mấy thị nữ chơi mạt chược, hiện tại thì không thể chơi.
– Chúng ta…
Lý Tiên Huệ có chút do dự nói ra:
– Đi Lạc Dương gặp người nhé?
– Người bình thường gặp không được.
Tần Tiêu thở dài, nhưng lại nói ra:
– Nhưng mà ta lại không có vấn đề. A Man, ý của ngươi thế nào, có phải nên đi thăm không?
– Cũng phải đi một chút.
Lý Long Cơ ngừng tay nói chuyện, có chút trịnh trọng nói ra:
– Cái khác không nói, dù sao cũng là tổ mẫu của ta!
– Còn ta?
Lý Tiên Huệ có chút khẩn trương nhìn qua Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ, ánh mắt hỏi thăm.
Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ liếc nhau đang thăm dò ý kiến. Tần Tiêu suy tư một hồi, nói khẽ:
– Ta suy nghĩ biện pháp đã. Ngày mai ta sẽ đi tới vườn ngự uyển nội quan xin phép, hẳn đi ba ngày là đủ rồi.
Lý Long Cơ suy nghĩ một chút, nói ra:
– Hiện trong triều không phải cấm kỵ việc này sao? Ngươi công nhiên đi gặp thánh hoàng chỉ sợ không tốt lắm đâu?
Tần Tiêu cười nói:
– Ta đi Lạc Dương bái tế ân sư Địch công của ta, chuyện này có gì mà không được? Mắt thấy sắp qua năm rồi, ta cũng nên đi đốt chút tiền cho lão nhân gia xài chứ. Về phần đến Lạc Dương ta chỉ thuận đường vấn an thánh hoàng. Lạc Dương, Lạc châu Đại Đô Đốc Trương Nhân Nguyện là bạn tốt của ta, hắn là người phụ trách thủ vệ Thượng Dương Cung, là người trong Tả Vệ Suất ta tự mình đề bạt làm kỵ úy. Chẳng lẽ hắn dám quản ta?
Mọi người cùng kêu lên nói:
– Ý kiến hay!
Giữa trưa ngày thứ hai, hai chiếc xe chạy nhanh ra khỏi Trường An, trên quan đạo đầy bùn đất chạy thẳng tới Lạc Dương.
Đường xá tuy có rung xóc nhưng thiết kế của những chiếc xe này rất tinh diệu, một chút cũng không có cảm giác chấn động quá nhiều, còn có đốt lửa than sưởi ấn nên ôn hòa thoải mái dễ chịu.
Lý Tiên Huệ ăn mặc một cái áo dài đội mũ lông dày che đầu, tựa vào khuỷu tay của Tần Tiêu, trong lòng ngực của mình lại ôm một cái hộp nhỏ. Bên trong chính là bánh mà nàng làm suốt đêm qua.
Lý Tiên Huệ nói nàng muốn đem chút điểm tâm này đưa cho nãi nãi ăn. Là nãi nãi không phải Vũ Hoàng Võ Tắc Thiên, cũng không phải thánh hoàng đại đế.
Tần Tiêu đem Lý Tiên Huệ ôm vào trong ngực, vuốt ve bả vai của nàng, nói nhỏ:
– Tiên Nhi, ngươi nói thật, ngươi bây giờ có trách hoàng đế nãi nãi hay không?
Lý Tiên Huệ chậm rãi lắc đầu:
– Trước kia ta có hận người. Nhưng mà lại nghĩ tới người thế kia trong nội tâm ẩn ẩn đau nhức, hơn nữa cũng không trách nàng. Làm bạn bên cạnh ngươi ta có rất nhiều thỏa mãn, chuyện năm đó đã quên rồi. Hiện tại duy nhất nhớ người chính là nãi nãi của ta…
Trong nội tâm Tần Tiêu thở dài một hơi, nói thầm:
– Dù sao cũng là tình cảm máu mủ thân thích! Tiên Nhi không chỉ có ôn nhu còn thiện lương cùng tha thứ, thật sự là con gái tốt khó có được. Khó trách Vũ Hoàng nổi danh tàn khốc đến cuối cùng trong lòng vẫn nhớ lấy đứa cháu gái nhỏ này. Đi gặp một mặt a, có lẽ đây là lần gặp mặt cuối cùng rồi. Có thể làm cho một nữ hoàng trước khi lâm chung thấy tận mắt gặp Tiên Nhi, có lẽ cũng làm cho nàng giải quyết một đoạn tâm nguyện.
Sau khi ta vào Đại Đường cũng làm được một chuyện có ý nghĩa.