Mộ Nhất Phàm ngạc nhiên: “Sao Chiến Nam Thiên có thể khiến Dung Nhan mang thai con của hắn được?”
Trịnh Quốc Tông nói: “Chỉ cần nam nữ kết hợp, dưới tình huống bình thường thì đều có thể mang thai được, có gì kì lạ đâu.”
“Vấn đề là Chiến Nam Thiên là tang thi, các chức năng trong cơ thể tang thi cũng đã ngừng hoạt động, đương nhiên bao gồm cả t*ng trùng.” Ngay lập tức, không biết Mộ Nhất Phàm nghĩ tới cái gì, chợt trợn to mắt: “Liệu hắn ta có thu hồi hết virus trong người, để Dung Nhan mang thai con hắn ta không?”
“Rất có khả năng này.”
“Liệu đứa bé có bị lây virus không?”
“Tới bây giờ kiểm tra, vẫn chưa phát hiện ra virus gì.”
Mộ Nhất Phàm hỏi: “Thế anh định làm gì?”
Trong mắt người ngoài, đó là con trai của Chiến Nam Thiên, là chắt của nhà họ Chiến, hơn nữa, sự thật cũng đúng là như vậy, chỉ là những người biết chuyện, đều biết linh hồn bên trong cơ thể Chiến Nam Thiên không phải là Chiến Nam Thiên thật.
Nhưng Chiến Nam Thiên không phải Chiến Nam Thiên thật này lại khiến người con gái khác mang thai con trai mình, cũng không biết nhà họ Chiến định làm thế nào, nói gì thì nói, đứa bé vẫn là cốt nhục nhà họ Chiến.
Chiến Bắc Thiên nói: “Tạm thời làm theo như ý Dung Nhan, cô ấy không muốn người nhà họ Chiến bọn anh biết chuyện, thì cứ làm như không biết, đợi sau khi cô ấy sinh xong, anh sẽ tìm người tới chăm sóc cho cô ấy.”
Đêm hôm đó, tuy rằng rất nhiều người thấy Chiến Nam Thiên lấy Dung Nhan ra để uy hiếp Chiến Bắc Thiên, cho nên rất nhiều người trong Thủy thành đều biết Dung Nhan mang thai, nhưng không có mấy người biết cha của đứa bé là ai, cũng không ai nghĩ cha của đứa bé là Chiến Nam Thiên vốn là tang thi.
Sau đó, Dung Nhan cũng không giải thích đứa bé là con của ai, lặng lẽ sống một mình, tới bây giờ, cô vẫn nghĩ là mình đã giấu giếm chuyện này ổn thỏa, cho rằng không ai biết đứa bé là con cháu nhà họ Chiến.
Ngay trong đêm ấy, Dung Nhan thuận lợi sinh ra một bé trai, đặt biệt danh là Mạt Mạt, nghĩa là đứa trẻ được sinh ra trong thời mạt thế.
Tên thật của bé là Dung Ký, Ký trong nghĩa “hy vọng”, là đứa bé đầu tiên được sinh ra ở Thủy Thành, mang theo hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn, bởi vậy, đây là một cái tên rất hay.
Chiến Bắc Thiên biết đứa bé được thuận lợi sinh ra, liền lấy quần áo trẻ con hắn đã mang về trước mạt thế, sai người đưa tới tay Dung Nhan.
Dung Nhan không thể ngờ quần áo là do Chiến Bắc Thiên gửi tới, chỉ nghĩ là lúc các dị năng giả khác đi tìm vật tư, tiện thể mang về, vừa hay đúng lúc cô sinh con ra, liền đưa áo quần tới.
Hàng xóm bên cạnh cũng rất nhiệt tình, luân phiên nhau giúp cô chăm sóc bé con, điều này khiến cô rất cảm kích, cảm thấy cuộc sống dễ dàng hơn nhiều.
Giờ cô đã có con trai, cũng từ từ quên đi chuyện mẹ mình mất, toàn tâm toàn ý chăm sóc cho đứa bé này, dồn hết tình yêu thương lên người đứa bé.
Khiến cô vui nhất là, sau khi kiểm tra cho thấy, thân thể đứa bé vô cùng khỏe mạnh, không bị nhiễm virus, cho nên, giờ nguyện vọng duy nhất của cô là con trai có thể lớn lên bình an, nhìn con lấy vợ sinh con.
Mà điều tiếc nuối duy nhất là, đứa bé thật sự rất giống với Chiến Nam Thiên, nhất là gương mặt nhỏ nhắn, càng lớn lại càng giống, thể như đúc từ một khuôn ra vậy.
Điều này khiến cô vô cùng lo lắng, sợ người nhà họ Chiến nhìn ra được điều gì đó, dù sao thì cô cũng từng bị Chiến Nam Thiên bắt đi, dựa vào trí thông minh của Chiến Bắc Thiên, chắc chắn có thể đoán ra bé là con ai.
Cho nên, chỉ cần là nơi có người nhà họ Chiến, cô sẽ không dẫn đứa bé ra, cố gắng lẩn tránh người nhà họ.
Cô không hề biết Chiến Bắc Thiên vẫn luôn âm thầm quan sát đứa bé lớn lên, từ lúc bé sinh tới khi đầy tháng, ảnh chụp không tới một nghìn thì cũng vài trăm bức.
Đến ngày đứa bé được một trăm ngày, viện nghiên cứu cũng đã thuận lợi loại bỏ hết virus trong cơ thể Trịnh Gia Minh và Trang Tử Duyệt, biến tang thi quay trở về làm người bình thường, đồng thời cơ thể rất khỏe mạnh, dị năng không biến mất theo virus, cho nên, nghiên cứu của họ vô cùng thành công.
Thẩm Khâm Dương vui mừng gọi điện thoại báo cho Chiến Bắc Thiên, bảo Mộ Nhất Phàm chuẩn bị sẵn sàng, bắt đầu từ ngày mai, bọn họ sẽ bắt đầu chữa trị cho Mộ Nhất Phàm.
Mộ Nhất Phàm nhận được tin, vui đến mức chỉ hận không thể lập tức chạy tới viện nghiên cứu, để Thẩm Khâm Dương lọc virus ra khỏi cơ thể anh, thậm chí anh còn vui tới mức cả đêm không ngủ được, bám lấy Chiến Bắc Thiên thủ thỉ tâm sự từ tối cho tới tận sáng, mà toàn bộ câu chuyện đều là cuộc sống sau khi giải trừ được hết virus, không cần phải lo tang thi sẽ lây bệnh cho người khác nữa.
Hơn nữa, trời vẫn còn mờ tối, anh đã bắt Chiến Bắc Thiên đưa anh tới viện nghiên cứu, thế nhưng, cổng viện vẫn đóng chặt, đến một bóng người cũng chẳng thấy.
Chiến Bắc Thiên nhìn Mộ Nhất Phàm ai oán nằm bò lên cổng viện, cảm thấy hết sức buồn cười, thực sự không đành lòng nhìn tâm tình anh u ám như vậy, không thể làm gì hơn là gọi điện dựng Thẩm Khâm Dương dậy.
Thẩm Khâm Dương vất vả lắm mới ngủ được bị Chiến Bắc Thiên trọng sắc khinh bạn, mới tờ mờ sáng đã bắt tới viện nghiên cứu chữa trị cho Mộ Nhất Phàm.
“Hai người biết mới mấy giờ không? Mới năm giờ đấy hai ông tướng ạ, tôi mới ngủ được năm tiếng, đã bị hai ông tướng dựng dậy rồi.” Thẩm Khâm Dương vừa ngáp vừa phàn nàn: “Tôi nói, việc gì hai người phải gấp như vậy chứ?”
Chiến Bắc Thiên nói: “Đợi ông chữa cho Mộc Mộc xong, muốn ngủ bao lâu thì ngủ bấy lâu.”
Thẩm Khâm Dương hừ một tiếng, mở cổng viện nghiên cứu ra: “Trước khi trị liệu, có chuyện này tôi phải nói rõ, tình hình của Mộc Mộc khác với nhóm Trịnh Gia Minh, trong quá trình trị liệu không thể về nhà, phải chữa trị khỏi hẳn mới có thể quay về.”
Chiến Bắc Thiên nheo mắt lại: “Vì sao?”
“Tôi cần phải quan sát phản ứng của Mộc Mộc trong quá trình trị liệu, nếu có tình huống gì bất thường, có thể chữa được ngay.”
“Ý ông là trong quá trình có thể gặp nguy hiểm?”
Thẩm Khâm Dương giải thích: “Không phải nguy hiểm, cậu ta là tang thi rồi thì sao gặp nguy hiểm được chứ, nếu như thuốc có thể lấy mạng tang thi, thì đã chẳng có mạt thế rồi. Để cậu ấy ở đây, tôi có thể xem xét dùng tỉ lệ thuốc chính xác hơn.”
Mộ Nhất Phàm hỏi: “Trong lúc tôi ở đây, nhóm Bắc Thiên có thể tới thăm không?”
“Có thể, nhưng tốt nhất là một tuần một lần.”
“Sao lại thế?”
“Nhiều người tới thăm cậu, sẽ quấy rầy tới công việc của tôi, hơn nữa, trong lúc trị liệu phải mất nửa tháng để quan sát, sau đó đám Bắc Thiên mới có thể tới thăm cậu bình thường.”
Chiến Bắc Thiên cảm thấy một tuần mới gặp một lần hơi dài: “Hai ngày tôi sẽ tới thăm Mộc Mộc một lần, những người khác thì cứ một tuần một lần đi.”
Thẩm Khâm Dương buồn cười nói: “Hai ngày tới một lần? Ông tướng ơi, ông không còn chuyện gì khác phải làm à?”
Lời này giống như nhắc nhở Chiến Bắc Thiên điều gì đó, ánh mắt hắn khẽ động, liền đáp ứng: “Được, một tuần một lần thì một tuần một lần.”