Miêu Nghị gật đầu.
– Thật đến không thể thật hơn, bị đâm chết!
Bàng Quán:
– Chuyện lớn như vậy, sao ta không thấy chút phong thanh nào?
Miêu Nghị:
– Chuyện này làm sao Hạ Hầu gia lại để lộ chút xíu tin tức nào ra ngoài chứ? Vì phòng có biến nên đã nghiêm mật phong tỏa tin tức, chắc hắn đa số người Hạ Hầu gia cũng không biết ấy chứ.
Bàng Quán nghi ngờ không nói:
– Vậy sao Đại đô đốc lại biết?
Miêu Nghị:
– Tao Mãn cầu viện ta, lúc đó từng nói Hạ Hầu Lệnh đã bị Yêu Thâm Nam Ba hạ độc thủ!
Lại là bị Yêu Thần Nam Ba hạ độc thủ! Bàng Quán và Trần Hoài Cửu hít vào một hơi lạnh, thầm nghĩ Yêu Tăng Nam Ba quả nhiên không chịu bỏ qua cho Hạ Hầu gia.
Bàng Quán nghi ngờ hỏi: -Tại sao Tào Mãn lại cầu viện Đại đô đốc? Miêu Nghị:
– Có một số chuyện trong lòng mọi người đều rõ. Hạ Hầu Lệnh vừa chết, cho dù xếp theo bối phận gì thì Tào Mãn cũng là lựa chọn phù hợp nhất cho chức vị gia chủ, nhưng lẽ nào những huynh đệ kia cam tâm nhường chức vị cho y? Đại soái cảm thấy hiện giờ điều Tào Mãn lo lắng nhất là gì?
Ánh mắt Bàng Quán lập tức chuyển tới mặt hắn, hơi suy tư, híp mắt nói:
– Y lo rằng sẽ có người vì muốn cướp vị trí gia chủ mà hại y, mà trong tay Đại đô đốc nắm trọng binh, có thể bảo vệ y chu toàn, cũng có thể cướp đi tính mạng y vào thời khắc quan trọng, nói vậy, y rất cần đại đô đốc hợp tác với y.
Miêu Nghị vỗ tay than:
– Đại soái quả nhiên anh minh, nói đúng cả, không sai, quả thật như vậy! Trên thực tế, Vệ Xu đã tới Tín Nghĩa các, đã đứng về phía Tào Mãn, chỉ cần không có bất ngờ gì xảy ra, Tào Mãn khống chế Hạ Hầu gia đã là chuyện chắc như đinh đóng cột, càng vào lúc này, y càng không dám bất cẩn sơ sẩy, không dám tự ý rời khỏi địa bàn của mình, vậy nên Ngưu mỗ đã thành mấu chốt! Không biết Bàng soái có tính toán gì không?
Tim Bàng Quán đập thình thịch, nhưng lại thả lỏng thân mình, dựa vào lưng ghế, làm ra vẻ hờ hững bình tĩnh nói:
– Đây là việc nhà Hạ Hầu gia, đâu có quan hệ gì tới chúng ta?
Miêu Nghị: -Nếu lúc này Đại soái khởi sự, ta xuất binh khỏi U Minh,
giúp Đại soái một tay, lại có thêm Hạ Hầu gia toàn lực chông đỡ, không biết Đại soái có thể có phần thắng?
Trần Hoài Cửu nắm chặt hai tay, trong đầu lóe lên bốn chữ: cơ hội trời cho!
Bàng Quán bổng đứng dậy, không kiềm chế được nữa, chắp tay phía sau, đi qua đi lại trong đại sảnh, ánh mắt lập lòe ánh sáng, dã tâm của lão hoàn toàn bộc phát rồi.
Miêu Nghị ngồi im, cũng không hối lão, cứ nhìn lão đi tới đi lui trước mặt mình vậy thôi.
Bỗng nhiên, Bàng Quán bước nhanh tới trước mặt hắn. Từ trên cao nhìn xuống, nói với hắn:
– Nếu Đại đô đốc giúp Tào Mãn nắm được thực quyền Hạ Hầu gia, xong việc y đổi ý thì phải làm sao?
Miêu Nghị đứng lên, mỉm cười nói: -Nếu đại soái không ra tay, y có đổi ý chúng ta cũng không mất gì! Huống hồ, không phải ta chỉ mới ở U Minh cùng Tào Mãn một, hai năm, một số chuyện của y, người khác không biết nhưng ta lại rõ mồn một, y quản lý việc kinh doanh của Hạ Hầu gia đã lâu rất thỏa đáng, có thể ta không làm gì được y, nhưng nếu y dám đổi ý trong thời gian ngắn, thứ trong tay ta cũng đủ để khiển y rớt đài!
Ánh mắt Bàng Quán sáng lên:
– Đại đô đốc năm được nhược điểm gì của y? Miêu Nghị từ chối khéo:
– Hiện giờ đại soái bảo ta làm lộ quân bài cuối cùng, có phải hơi làm khó người khác rồi không? Nói chung, nếu không nắm chắc, đại soái cảm thấy ta sẽ dám mưu đồ việc này ư?
Bàng Quán cũng biết hiện giờ mà bảo người ta lật lá bài mấu chốt lên thật không nên lập tức liếc qua, nhìn chòng chọc Miêu Nghị:
– Đại đô đốc muốn gì?
Lão còn lâu mới tin Miêu Nghị tự nhiên muốn giúp lào việc lớn này, cũng không tin chỉ vì để cưới cô con gái chưa gặp của lão mà Miêu Nghị có thể mạo hiểm lớn như vậy, chắc chắn có mưu đồ!