Độc ác đến nỗi ngay cả bạn lữ tương lai của cô cũng muốn giết cô.
Ánh mắt của Ninh Thư chống lại con ngươi lạnh như băng của Khải, huy động sức mạnh của cả cơ thể, lao thẳng về phía móng vuốt của Khải.
Vào khoảnh khắc móng vuốt và nắm đấm tiếp xúc với nhau, mọi người chỉ nghe thấy tiếng xương nứt, dưới con mắt vô cùng kinh ngạc của mọi người, Khải lại bị đánh tới tấp ngã nhào trên mặt đất.
Tất cả người thú đều ngạc nhiên hết sức, sững sờ nhìn người thú giống cái gầy đét nhảy lên trên lưng của Khải, đấm Khải liên tục hết quả này đến quả khác.
Khải cảm thấy hai nắm đấm này giống như là hai tảng đá to lớn đập lên người hắn, rất đau, nhưng điều đau đớn nhất là, một người thú giống đực biến hình như hắn lại có thể bị một người thú giống cái đánh gục.
Khải lắc lư đôi cánh muốn hất người trên lưng mình xuống.
Ninh Thư cười lạnh một tiếng, lần này nhất định phải bắt mày chịu thua, để sau này mày không dám léo nha léo nhéo cậy mạnh bắt nạt tao, để sau này mày nhìn thấy tao liền sợ hãi phải đi đường vòng.
Muốn lấy lòng Thiên Giai, cũng phải xem mình có bản lĩnh này không đã.
Ninh Thư túm chặt đôi cánh của Khải, dồn khí đan điền, sau đó quăng Khải xoay vòng vòng giống như vung cái roi da, mỗi lần Khải đập xuống đất, tất cả mọi người cảm thấy mặt đất đều rung động.
Người thú giống đực:…
Người thú giống cái:…
Vu:…
Cuối cùng Ninh Thư liên tục đập Khải xuống đất, buông cánh hắn ra, phủi tay một cái, toàn thân đều cảm thấy thoải mái.
Sảng khoái, thật sự rất sảng khoái!
Khải biến thành hình người, hai cánh tay mềm nhũn, hiển nhiên là gãy xương, trên mặt với trên người đều là dấu tay tím xanh, khuôn mặt cũng sưng lên, vô cùng đáng sợ.
“Thảo…” Chi sững sờ nhìn Ninh Thư, Ninh Thư cười với Chi, sau đó nói với Vu vẫn đang trợn mắt há mồm: “Vu, tôi giao tiếp được với đá thần, đây là sức mạnh thần ban cho tôi.”
Vu:…
“Tốt, tốt, xem ra thần thực sự rất vừa ý cô, còn cho cô sức mạnh như vậy, tốt lắm.” Vu nở nụ cười: “Nếu như cô đã là Vu mà thần chọn trúng, thì cô và Khải tất nhiên sẽ không thể lấy nhau.”
Vu không chút do dự liền tin tưởng lời nói của Ninh Thư, sức mạnh của Ninh Thư vượt qua cả sự tưởng tượng của bà, hơn nữa làm gì có người thú giống cái nào có sức mạnh như vậy, chỉ có thể dùng thần để giải thích.
Khải được người thú giống đực dìu đỡ, vẻ mặt của hắn vô cùng u ám ảm đạm.
Thiên Giai nhìn Ninh Thư thể hiện uy lực của giống cái quá mức, trong lòng rất khó chịu, mở miệng nói: “Thần ban cho cô sức mạnh này, nhưng cô lại dùng nó để bắt nạt người khác, thần sẽ vừa ý một Vu như cô sao?”
Ninh Thư nghiêng đầu cười với Thiên Giai, nụ cười lạnh nhạt, hờ hững nói: “Lẽ nào tôi nên bị Khải giết chết sao? Thần ban cho người thú giống đực sức mạnh như vậy, là để hắn ra vẻ ta đây trước mặt người thú giống cái, để hắn ra tay giết hại người thú giống cái không tấc sắt không có chút sức mạnh nào sao? “
“Trước khi chưa ra tay, Khải không biết tôi là giống cái sao? Nếu như không có sức mạnh của thần ban cho tôi, tôi bị Khải giết chết, cô có trách móc Khải không?” Ánh mắt Ninh Thư nhìn Thiên Giai vô cùng thờ ơ lạnh nhạt, thậm chí là căm ghét.
Phụ nữ để sinh tồn đã không dễ dàng gì, lại còn phải chịu đựng ác ý đến từ những người phụ nữ khác.
“Nếu có một ngày Thụy muốn giết cô, với cách lý giải của cô, vậy thì cô nên ngoan ngoãn để hắn giết, thần nữ, cô cũng là người thú giống cái, cô nên đứng ở lập trường của người thú giống cái để suy nghĩ sự việc, giống cái không có sức mạnh, yếu đuối, nhưng đây là lý do người thú giống đực ức hiếp chúng ta sao?”
“Cô là thần nữ, cô có rất nhiều người thích, có rất nhiều người có thể làm bất cứ chuyện gì vì cô, cô có lý do với lập trường gì để chỉ trích tôi?” Ninh Thư tiến một bước về phía Thiên Giai, Thiên Giai hơi sợ hãi lui về phía sau một bước, xô vào trong lòng Thụy.
Sắc mặt Thiên Giai trắng bệch, nhưng lại không tìm được lời nào để phản bác Ninh Thư.
Ninh Thư lại cười nói: “Thực ra, thần nữ cô chỉ muốn chà đạp làm nhục tôi, để nhận được cảm tình của Khải giờ đang bị thương chứ gì.”
“Tôi không có.” Thiên Giai lớn tiếng phản bác.
Ninh Thư nở nụ cười ha ha, nắm tay mình thành nắm đấm, đặt ở bên miệng thổi khí, nhìn một vòng xung quanh những người thú giống đực.
Ánh mắt của những người thú giống đực chạm phải ánh mắt của Ninh Thư thì đều dời mắt đi.
Thụy cảm thấy không bình thường, bộ lạc trước kia đều rất đoàn kết, nhưng bộ lạc hiện giờ đã xuất hiện nguy cơ, Thụy rõ ràng cảm nhận được bộ lạc này có lẽ sẽ sụp đổ, hắn sẽ là thiếu tộc trưởng của bộ lạc sau này, nhất định phải ngăn chặn nguy cơ này xảy ra.
Người thú giống cái là Thảo sẽ là Vu nhiệm kỳ tiếp theo của bộ lạc, nhưng bây giờ Thảo và bạn lữ của cô đối đầu nhau như nước với lửa, là một sự tổn thương đến toàn bộ bộ lạc.