Nhiệt độ trong không khí dường như cũng bắt đầu tăng lên, tiếng thở dốc lưu chuyển làm cho người ta mặt đỏ tai hồng.
_______
Buổi sáng, trên giường một mảnh hỗn loạn, thân thể để trần của hai nữ nhân dán lên thân thể mềm mại của đối phương.
Hạ Nhi nằm trong ngực Khương Tình, tay vẫn còn nắm lấy cổ tay đang chạm vào một bên ngực của cô.
Khương Tình đã tỉnh giấc từ lúc nào, nhẹ nhàng thử động, lại làm Hạ Nhi nằm bên cạnh khẽ nhíu mày, theo bản năng bàn tay còn nắm chặt cổ tay Khương Tình hơn.
“Bảo bối, buông ra nào.” Khương Tình thấp giọng dỗ dành bên tai cô.
Hạ Nhi nhíu mày chặt hơn, tay buông cổ tay Khương Tình lại vòng qua ôm chặt lấy vòng eo săn chắc, vẻ mặt đầy bất mãn, ngữ khí mười phần làm nũng:
“Không!”
Khương Tình: “…”
Khương Tình không còn cách nào, chỉ biết hít sâu vài cái, ôm người vào trong ngực, hôn lên trán rồi nài nỉ:
“Bảo bối, tôi phải tới Khương thị.”
Hạ Nhi làm như không nghe thấy, khẽ cọ cọ bầu ngực mềm trắng nõn vào làn da mát rượi của Khương Tình, nhất quyết ôm chặt ngủ tiếp.
“Bảo bối, mới sáng sớm mà đã đụng chạm tôi như vậy…”
Giọng Khương Tình trầm thấp vang lên bên tai cô.
Thế nhưng, nữ nhân nào đó nhất quyết không động nữa.
Phải mất thêm một tiếng, Hạ Nhi mới chậm rãi mở mắt, cô ngồi dậy, con ngươi hổ phách mơ mơ màng màng mang theo chút thanh lãnh nhìn về phía nữ nhân đang ôm cô.
“Sao chị chưa đi làm?”
Khương Tình: “….”
Còn không phải tại em sao?
Hạ Nhi đưa tay lên dụi nhẹ mắt, một lát sau liền ngẩng đầu lên, hôn cánh môi mỏng hồng nhuận của Khương Tình một cái, sau đó tự nhiên đi xuống giường rửa mặt.
Khương Tình: “…”
Hạ Nhi bước vào phòng tắm, nhìn trong gương nữ nhân với khuôn mặt rực rỡ như hoa đào, cánh môi mọng tựa như bôi son, xương quai xanh khiêu gợi đầy những dấu hôn bắt mắt.
Cô nhớ lại đêm qua triền miên, trong thứ ánh sáng mờ mờ ảo ảo, gương mặt của Khương Tình dịu dàng tình cảm, say đắm cơ thể cô, sự ôn nhuận nho nhã thường ngày vì những dục vọng tình ái mà càng trở nên quyến rũ sinh động, suốt một đêm quấn lấy nhau, cô bám lấy bờ vai Khương Tình, nhấp nhô lên xuống, khoái lạc đến cực điểm.
Hạ Nhi nghĩ tới lại đỏ mặt, vội thức tỉnh bản thân, cô mở vòi nước ra, nhẹ nhàng vốc một vốc nước lên mặt, sau đó câu cánh môi cười khẽ.
Ở bên ngoài, giương mặt tinh xảo của Khương Tình chứa đầy u ám, hàng mi dài buông xuống ngăn trở ánh sáng nơi đáy mắt.
Bên trong phòng tắm vang lên tiếng nước, kèm theo một giọng nói còn chưa tỉnh ngủ hẳn:
“Hôm nay em phải tới Hạ gia thăm ông nội. Có lẽ sẽ không về vài ngày. Chị nhớ em thì đến Hạ gia nhé.”
Khương Tình cúi đầu bật cười, đáp khẽ:
“Tôi biết rồi.”
______
“La quản gia, cho người mang bữa sáng lên đi.”
Giọng điệu Hạ Nhi đạm mạc bình tĩnh, tựa như một người nghiêm túc.
Trên thực tế, lúc này cô đang nằm dài trên ghế sofa một cách không có hình tượng, vốn là lúc đầu còn ngồi rất đoan chính, nhưng theo thời gian từng giây từng phút trôi qua, cô càng ngày càng nghiêng xuống, dựa vào tay vịn của chiếc ghế.
Cuối cùng… trực tiếp nằm bẹp xuống luôn.
Có trách thì trách thể lực nữ nhân kia quá trâu bò.
Khương Tình vừa bước vào phòng khách liền trông thấy cảnh tượng đó, ngược lại không cảm thấy có gì là không đúng.
Hạ Nhi nghe tiếng động cũng quay đầu lại nhìn một chút, Khương Tình trên người mặc một chiếc áo sơ mi đậm màu, áo khoác khoác trên khuỷu tay, khuôn mặt tuyệt sắc thanh lãnh cao ngạo, lúc cúi đầu cài nút áo trên cổ tay chỉ nhìn được một bên sườn mặt, mà đã hoàn mỹ như tác phẩm nghệ thuật mà thượng đế tinh tế điêu khắc ra.
Khương Tình vốn rất đẹp, là một loại đẹp kinh diễm mang theo sắc bén, khiến cho người ta khắc sâu ấn tượng, không cách nào quên được.
Hạ Nhi lắc đầu bĩu môi:
“Yêu nghiệt nhà ai không biết.”
Thanh âm của cô giống châu ngọc rơi xuống, thanh thúy, đầy bất mãn.
Khương Tinh hơi sững sờ, bàn tay đang cài nút tay áo cũng buông xuống, đáy lòng có chút do dự.
Hạ Nhi không thèm nhìn tới nữa, cô nằm sấp ở trên sofa, cằm đặt trên mu bàn tay, vẻ mặt lãnh đạm nhìn điện thoại.
Khương Tình cười khẽ, nhân lúc người hầu mang đồ ăn sáng đến, tiện tay cầm lấy một ly sữa bò đã được hâm nóng, đem nó đến để bên cạnh bàn cho cô, ánh mắt tiếp xúc đến vết tích trên chiếc cần cổ thon thả, liền giơ tay ra giúp cô sửa sang lại cổ áo, thấp giọng dặn dò:
“Tôi biết em không thích đem theo nhiều vệ sĩ. Vì thế tôi sẽ để Lam Thất ở lại bên cạnh em. Có Lam Thất ở bên cạnh bảo vệ em, tôi sẽ an tâm hơn một chút.”
Hạ Nhi lơ đễnh hỏi lại:
“Có chuyện gì sao? Chị đang lo nghĩ chuyện gì vậy?”
Ánh sáng dịu nhẹ bên ngoài cửa làm nổi bật lên gương mặt trắng như bạch sứ của Khương Tình, hình dáng mặt mày thanh nhã tuyệt luân, ánh sáng mông lung bao phủ trên người, hệt như một tấm lụa mềm mại, vô hạn dịu dàng.
Khương Tình cúi đầu hôn lên trán cô, hạ giọng:
“Ngoan! Nghe lời tôi.”
Hạ Nhi chớp nhẹ mí mắt, gần như bị vẻ đẹp đó của Khương Tình làm cho đầu óc đảo lộn, cô ngoan ngoãn gật đầu, thân thể vừa động một cái, vết tích mập mờ trên cần cổ trắng ngần liền như ẩn như hiện, không khỏi có chút mê người.
Khương Tình vừa trông thấy liền nhíu mày.
Hạ Nhi lại cười khúc khích, thanh âm trong trẻo:
“Được rồi! Em sẽ đem theo Lam Thất. Không rời khỏi hắn nửa bước. Được chưa Khương gia chủ?”
Khương Tình đưa tay chỉnh lại cổ áo cho cô, rồi nhéo nhéo khuôn mặt cô, trong con ngươi xinh đẹp tràn đầy nhu sắc:
“Bé ngoan.”
Đáy lòng Hạ Nhi ẩn ẩn có một loại cảm giác rất kỳ diệu. Dường như trong khoảng khắc chớp nhoáng, bất kì cái gì cũng không quan trọng bằng nữ nhân trước mặt.