Ninh Thư thô lỗ xì một tiếng khinh miệt với Khải: “Tôi làm loạn lúc nào, tôi vốn dĩ không quan tâm đến cô ta, chính cô ta tự chạy tới nói chuyện với tôi, loại tôi ra khỏi danh sách, lẽ nào tôi còn phải quỳ xuống cảm tạ cô ta sao?”
“Đừng nói chuyện với tôi, tôi không muốn nhìn thấy anh, cha tôi đúng là mắt mù, mới cứu người như anh.” Vẻ mặt Ninh Thư khinh thường nói.
Sắc mặt của Khải trong nháy mắt trở nên vô cùng khó coi, trước kia hắn không hề phát hiện ra bạn lữ tương lai của mình lại là người như vậy, Khải vuốt mặt một cái, ở trước mặt Thiên Giai, bị người khác nói như vậy, hơn nữa người đó lại chính là bạn lữ tương lai của mình, trái tim Khải dường như đang bị dã thú gặm nhấm, khó chịu, oán hận, còn có một tia sợ hãi Thiên Giai sẽ coi thường mình.
Hiện tại quan hệ giữa Thảo với Giai xấu như vậy, nếu hắn thật sự lấy Thảo, chỉ sợ hắn không thể thường xuyên lui tới nhà Thụy nữa.
Thảo là một người thú giống cái không hiểu chuyện, tùy tiện nổi giận cũng làm người khác khó xử không biết làm sao.
“Thảo, cô có thể bình tĩnh để nói chuyện được không, cô không thấy Giai đang giải thích với cô sao?” Khải có chút mệt mỏi nói.
Ninh Thư:…
Mẹ nó, đây là giải thích sao? Lúc sắp xuất phát mới nói với người khác điều này, chẳng phải là tới để chọc vào nỗi đau của người khác sao?
“Khải, tôi nói với anh lần cuối cùng, sau này còn nói chuyện với tôi nữa, tôi thấy anh lần nào thì sẽ đánh anh lần đó, anh có tin không, tôi biết anh thích thần nữ gì đó, thích thì thích, vì sao cứ muốn nhằm vào tôi, anh dựa vào cái gì mà yêu cầu tôi, anh chẳng những không có tư cách yêu cầu tôi, ngược lại anh còn nợ tính mạng của cha tôi, cha tôi vì anh mà chết, Khải, anh chính là người như vậy, anh không muốn lấy tôi, lẽ nào tôi lại muốn lấy anh, đúng là người thú ghê tởm lúc nào cũng dán mắt vào bạn lữ của người khác. “
Ninh Thư vô cùng căm ghét Khải, liên tục yêu cầu cô, hắn có tư cách gì, hắn chẳng có tư cách gì hết.
Tay Khải nắm thật chặt thành nắm đấm, khuôn mặt trở nên vặn vẹo, bước chân vô ý thức tiến hai bước về phía Ninh Thư, nhìn dáng vẻ kia dường như muốn đánh Ninh Thư.
Ninh Thư hơi ngẩng cằm lên, lạnh lùng nhìn Khải, ra tay là tốt nhất, cô muốn kiểm tra xem thực lực của mình thế nào rồi, sớm đã học Võ Tòng đánh hổ rồi.
“Được rồi, được rồi, đừng cãi nhau nữa, chuyện này là do tôi không đúng.” Thiên Giai đưa tay ra chắn trước ngực Khải, rồi thở dài một hơi nói với Ninh Thư: “Chuyện này đợi sau khi hội chợ kết thúc rồi chúng ta nói tiếp.”
Ninh Thư bĩu môi, khoanh tay trước ngực nhìn Thiên Giai, hỏi: “Cô thật sự là thần nữ sao?”
“Hả?” Thiên Giai không hiểu gì nhìn Ninh Thư.
Ninh Thư lạnh nhạt nói: “Vu trong bộ lạc để giữ gìn sự thuần khiết, nên không có bạn lữ, nhưng sứ giả mà thần phái tới lại đùa giỡn tán tỉnh người thú giống đực, mê hoặc bọn họ đến nỗi xoay vòng vòng, bây giờ tay vẫn còn đặt trên ngực của Khải, chà chà…”
Thiên Giai quay đầu nhìn lại, vội vã rút tay mình về, nói: “Thảo, tôi sợ các người xảy ra xung đột nên mới ngăn Khải lại.”
“Ở đây nhiều người như vậy, còn cần người thú giống cái đã có bạn lữ như cô ngăn cản, những người thú khác đều chết cả rồi sao?” Vẻ mặt Ninh Thư vô cùng châm chọc nói.
Thiên Giai thấy ánh mắt của những người thú xung quanh nhìn mình mang theo sự dò xét, tức đến mức nước mắt đều đang đảo quanh: “Không phải cô hận tôi giở trò loại bỏ danh sách của cô sao, vậy cô cứ chế giễu tôi đi.”
Thiên Giai nhào vào trong lòng Thụy, hu hu hu khóc lớn, thấy vậy chỉ làm cho người khác đau lòng, Thụy vừa an ủi Thiên Giai, vừa lạnh lùng nói với Ninh Thư: “Nếu như cô còn tiếp tục gây sự, tôi chỉ có thể đuổi cô ra khỏi bộ lạc.”
Ninh Thư vỗ vỗ ngực: “Tôi lại sợ quá, anh đuổi tôi ra khỏi bộ lạc đi, không cần nhìn thấy đám người đáng ghét như các người cũng tốt.”
“Thần nữ, là thần nữ của mọi người, e rằng thần nữ không chỉ có một người bạn lữ thôi đâu nhỉ, có lẽ các người có phúc rồi.” Ngón tay Ninh Thư chỉ vào những người thú giống đực này.
Thật muốn giết hết những người đàn ông này, loại đàn ông này thực sự vô cùng ghê tởm.
“Đủ rồi, rốt cuộc cô muốn thế nào?” Thiên Giai đang vùi ở trong ngực Thụy xoay đầu lại nhìn Ninh Thư, trên mặt của cô ta mang theo vệt nước mắt, tươi mát mà mê người, châm chọc nói: “Thảo, cô phỉ báng tôi như thế, không phải vì cảm thấy tôi cướp đi bạn lữ của cô sao, cô yên tâm, cả đời này tôi sẽ không có bất kỳ quan hệ gì với Khải của cô.”
Khải nghe thấy lời này sắc mặt lập tức ảm đạm, có điều chuyện này vẫn phải trách Thảo, Thảo càn quấy gây rối như thế.
Ninh Thư che miệng cười ha ha ha ha giống như gà mẹ già nay lại đẻ được trứng, nhìn sắc mặt vô cùng khó coi của Khải hả hê nói: “Xem đi, cả đời này người ta cũng không cần anh, anh không thể làm một trong những bạn lữ của người ta được rồi.”
“Đúng rồi, đã thề là phải tuân thủ đấy, cô là thần nữ, nếu như làm chuyện trái với lời thề, sẽ bị thần xử phạt.” Ninh Thư lại cười ha ha ha ha nói với Thiên Giai, bao trùm toàn bộ quảng trường tế bái đều là tiếng cười khó nghe của Ninh Thư.