-Cộc..cộc..cộc..
Đúng vào lúc này, ngoài cửa chính lại truyền tới tiếng gõ cửa,
-Xin hỏi có chủ nhân ở nhà không, Miêu mỗ cùng tiểu nữ đi ngang qua nơi đây, có thể cho vào tạm thời trốn tránh một hồi mưa gió.
Tống Thanh Thư âm thầm oán giận đột nhiên tạp âm lại cắt đứt hắn đang thụ hưởng hít ngửi hương xuân kiều diễm, nào ngờ Hồ phu nhân nghe được âm thanh này liền bật dậỵ toàn thân run lên, hoàn toàn không để ý lúc đầu của hắn kề sát mông đít của mình, hiển nhiên chứng tỏ trong lòng nàng cực kỳ căng thẳng.
-Tẩu tẩu làm sao vậy?
Tống Thanh Thư hoảng hốt hỏi vội.
Hồ phu nhân đôi môi lạnh lẽo:
-Là hắn!
-Hắn là ai?
Tống Thanh Thư sóng ngầm tức giận,
-Chẳng lẽ người này đã từng bắt nạt tẩu tẩu, vậy thì để đệ lấy hắn mạng chó hắn…
-Thúc thúc cứ nghĩ cái gì không à,
Hồ phu nhân lườm hắn một cái,
-Người này cùng với Hồ đại ca ngày xưa là bằng hữu tốt, chỉ là… chỉ là ta không muốn trong tình cảnh như thế này mà gặp hắn.
Tống Thanh Thư nhớ ra:
-Miêu Nhân Phụng?
Hồ phu nhân gật gù,
– Ừ
một tiếng.
-Nghe nói người này có danh xưng ‘’ Thiên thượng địa hạ, duy ngã nhất nhân độc xưng tôn; cổ vãng kim lai, đả biến thiên hạ vô địch thủ’ ‘,
Tống Thanh Thư cười gằn,
-Đệ không tin hắn có thể đánh lại được đệ đâu, tẩu tẩu không cần phải sợ hắn.
-Năm xưa hắn lấy cái biệt danh đó chỉ là muốn kích Hồ đại ca xuất hiện cùng với hắn quyết đấu mà thôi, cũng không có ý tứ gì khác,
Hồ phu nhân nói,
-Người người đều nói Kim Diện Phật Miêu Nhân Phụng là người thật thà, kỳ thực ta xem ra nhưng không hẳn. Hắn đã sử dụng danh xưng ngông cuồng, tự phụ này, không hẳn là hồ đồ đơn thuần chỉ muốn Hồ đại ca xuất hiện, mà còn kích động đến các cao thủ tuyệt đỉnh các tông môn tìm đến cửa, nhưng bọn họ cũng không phải là đối thủ của hắn.
-Hóa ra là như vậy, xem ra tâm tư Miêu Nhân Phụng xác thực cũng không đơn giản.
Tống Thanh Thư gật gù, nhưng trong lòng lại thấy quái lạ, nếu hắn thật sự có phần tâm tư này, thế thì tại sao để cho thê tử của mình bị Điền Quy Nông chót lưỡi đầu môi dụ dỗ mang đi? Nghĩ đến thân thể Nam Lan có ra nhiều âm tinh diệu dụng, Tống Thanh Thư cả người nóng lên, cái vưu vật bực này trên giường trước sau đã bị hai nam nhân hưởng dụng quá, Miêu Nhân Phụng cũng thật là xui xẻo.
Hồ phu nhân kỳ quái nhìn Tống Thanh Thư, thấy trên mặt hắn biểu lộ khác thường, liền hỏi:
-Thúc thúc đang suy nghĩ gì đấy?
Tống Thanh Thư hơi đỏ mặt, vội vàng lắc đầu nói:
-Không nghĩ cái gì… À… đúng rồi, tẩu tẩu nếu không phải sợ võ công của hắn, thì là sợ cái gì đây?
Lần này đến phiên Hồ phu nhân mặt đỏ, cúi đầu ngượng ngùng nói rằng:
-Ngày trước tại trong thành Thương Châu, Miêu Nhân Phụng cùng Hồ đại ca vừa gặp mà đã như quen biết, khâm phục lẫn nhau tựa là tri kỷ, ta lúc đó cũng ở một bên, khi đó ba người chúng ta đã có ý định kết nghĩa kim lan, chỉ là không ngờ sau đó phát sinh ra chuyện…
Tống Thanh Thư biết nàng nói chính là sau đó Hồ Nhất Đao cùng Miêu Nhân Phụng trao đổi binh khí luận võ, nào ngờ trên binh khí hai người đã bị người thoa lên độc dược, đến nỗi Hồ Nhất Đao trúng độc bỏ mình… Hồ phu nhân nhẹ nói:
-Nói đến Miêu Nhân Phụng cùng Hồ đại ca tuy rằng chưa có kết bái, nhưng quan hệ so với tiện nghi nghĩa đệ ngươi thì mật thiết hơn nhiều, nếu như bây giờ bị hắn nhìn thấy thúc thúc và ta như vậy, thì ta phải giải thích như thế nào đây?
Tống Thanh Thư vội nói:
-Tiện nghi cái gì nghĩa đệ, lần đó kết bái chẳng qua là Phỉ nhi thay thế phụ thân cùng đệ kết bái.
Hồ phu nhân hừ một tiếng:
-Thúc thúc không nói thì còn tốt hơn. Lúc đó ta và Phỉ nhi còn thật sự cho rằng thúc thúc là vì kính phục Hồ đại ca, nên mới muốn cùng hắn kết bái, trong lòng đối với thúc thúc tràn ngập cảm kích. Bây giờ nghĩ lại, chỉ sợ là thúc thúc thừa nước đục thả câu mà thôi…
Tống Thanh Thư cười khổ nói:
-Vẫn là bị tẩu tẩu nhìn thấu tâm tư.
Dưới ánh nến khuôn mặt Hồ phu nhân so với bình thường còn kiều diễm hơn vài ba phần, Tống Thanh Thư đang muốn tiếp tục nói chuyện, Hồ phu nhân vội vã ra hiệu im lặng.
Nguyên lai nghe được tiếng gõ cửa, thiếu phụ áo trắng vội mặc y phục vào tử tế, phu thê mới đi ra mở ra cửa, chỉ thấy cửa đứng trước cửa một nam nhân trung niên mặt vàng như nghệ, dáng người cao gầy, bên trong khuỷu tay đang ôm một tiểu cô nương, đôi mắt to đen của tiểu cô nương đang tò mò quan sát trước mắt đôi phu thê này.
Nam tử mặc áo đen liền chú ý tới bàn tay của nam nhân đang ôm tiểu cô nương, bàn tay xòe ra như cái quạt hương, gân cốt nổi lên, nếu không có suy đoán lầm, đây là một bàn tay của người sử dụng kiếm cực kỳ thiện nghệ.
Còn thiếu phụ mặc áo trắng thì nhìn đến hai phụ tử, trên tay có một cái ô nhỏ, trên người tiểu cô nương không dính một giọt nước, còn cánh tay người phụ thân cùng phía sau lưng cũng đã ướt đẫm. Thân làm mẫu thân khiến nàng cảm động, liền vội vàng đón hai phụ tử vào trong.
-Đa tạ phu nhân, Miêu mỗ đã quấy rầy.
Đi vào trong phòng, Miêu Nhân Phụng cảm giác một luồng khí ấm kéo tới, vội vàng nói nói cám ơn.
Thiêu phụ mặc áo trắng lúc này mới nhớ chính mình cũng không phải là chủ nhân nơi đây, lúng túng giải thích:
-Chúng ta cũng là đi khác qua đường tránh mưa, phu thê chủ nhà đang ở phòng trong.
Miêu Nhân Phụng liền vội vã đi tới trước cửa nhà trong, cao giọng nói:
-Miêu mỗ đi ngang qua nơi này, nếu là chủ nhân không tiện để cho tại hạ vào nhà tránh mưa, chỉ cần lên tiếng, Miêu mỗ quyết không để cho các hạ bị khó dễ. Chỉ là nữ nhi của tại hạ, tuổi còn nhỏ, thân thể yếu ớt chịu không được phong hàn, mong rằng chủ nhân có thể chấp thuận để nàng lưu ở bên trong phòng, Miêu mỗ cảm tạ vạn phần.
-Lan nhi không muốn phụ thân ra ngoài mưa, Lan nhi muốn phụ thân ở cùng nhau.
Tiểu cô nương lôi kéo ống tay áo Miêu Nhân Phụng, giòn tan làm nũng nói.
Tống Thanh Thư quay về Hồ phu nhân, thấp giọng nói:
– Miêu Nhân Phụng thân mang võ công tuyệt thế, nhưng đối với nhà nông gia mà vẫn khách sáo như thế, đúng thật là có thể xưng tụng đại hiệp sĩ, hơn nữa hắn đối với nhi nữ nhất mực quan tâm, thực sự khiến cho người phải kính nể.
-Miêu đại ca đúng là chính nhân quân tử hiếm có.
Hồ phu nhân cũng khen ngợi,
-Mau trả lời hắn đi, miễn cho bên ngoài tiểu cô nương kia lo lắng cho cha nàng.”
Tống Thanh Thư quay đầu đi, lớn tiếng nói:
-Xin cứ tự nhiên…
-Đa tạ các hạ…
Miêu Nhân Phụng lộ ra vẻ vui mừng, ôm quyền thi lễ..
-Đa tạ thúc thúc..
Tiểu Nhược Lan cũng rất hiểu chuyện, cười hì hì cách cảnh cửa nói.
Tống Thanh Thư cả người run lên, sắc mặt cổ quái nhìn Hồ phu nhân:
-Vì sao tiểu cô nương này gọi thúc thúc giống như tẩu tẩu vậy? Khi nghe qua thì trong lòng của đệ đều rung động giống nhau đây..
Nghe được Tống Thanh Thư nói, Hồ phu nhân khinh bỉ nhìn hắn:
-Ngươi… không phải tiểu nhân như thế: chứ, tiểu cô nương ngươi cũng động có loại ý nghĩ xấu xa kia?
Tống Thanh Thư mặt nóng lên, cười gượng:
-Nào có… đệ chỉ là tùy tiện nói thôi mà..
Nhưng trong lòng thầm nghĩ mình và nà mẫu thân của tiểu cô nương này lăn lộn giao hoan biết bao lần, làm sao dám đối với nhi nữ của nàng có tâm tư gì… Có điều giọng nói của Miêu Nhược Lan đúng là làm cho lòng người phải rung động a.
-Thúc thúc, ta thấy trước đây đối với thúc thúc có đánh giá sai lầm ..
Hồ phu nhân dáng vẻ đăm chiêu.
-Cái gì sai lầm?
Tống Thanh Thư hỏi.
Hồ phu nhân khẽ cười:
-Ta cảm giác thúc thúc có ham muốn không bình thường, vừa thích tiểu cô nương, lại vừa thích….vừa thích…
Hồ phu nhân đỏ mặt, nói không thêm được nữa.
-Có phải là vửa thích đại tỷ tỷ lớn tuổi hơn giống như tẩu tẩu vậy phải không?
Tống Thanh Thư trơ mặt ra đưa tới.