“Đúng vậy. Đó là do Thang Trung Hoài khai ra. Trong số phản tặc của Bạch Y Xã trốn tới Gia châu này, Thang Trung Hoài có địa vị cao nhất. Vì để đảm bảo an toàn cho hắn, Tô Thành đem giấu một mình hắn trên đỉnh Nga Mi, đợi tới khi biên giới tây nam yên tĩnh thì tiếp tục trốn qua biên giới. Đoàn Luỵên sứ Diệp Chiêu đương nhiên cũng là thủ lĩnh của Bạch Y Xã. Lúc ấy hắn cũng ở trên núi. hắn cho rằng ẩn trốn ở trên đó không an toàn, hắn muốn mang Thang Trung Hoài xuống núi nên hai người xảy ra xung đột. Tô Thành là người cao ngạo, nói chuyện rất khó nghe. Diệp Chiêu tình tình nóng nảy. Trong cơn tức giận, hắn đá cho Tô Thành một cước, khi Tô Thành ngã xuống là đổ cả thức ăn. Khi ấy Tô Thành bị truúng một cước vô cùng đau đớn, Thang Trung Hoài lại muốn ở lại trên núi nên Diệp Chiêu đành bất đắc dĩ hộ tống Tô Thành xuống núi. Khi xuống tới chân núi thì chia tay nhau. Hắn vốn nghĩ Tô Thành bị thương cũng nhẹ nhưng không ngờ suýt chút nữa Tô Thành mất mạng.
Đỗ Văn Hạo cười gượng gạo nói: “Thì ra là như vậy. Bọn chúng che giấu rất kín đáo, một mực che giấu sắc mặt của mình. Vậy còn vết máu là do chuyện gì xảy ra?”
“Đó là máu gà. Bọn chúng uống máu ăn thề, thề đồng cam cộng khổ trên đỉnh núi. Ha, ha, thật sự không ngờ ngay khi Thang Trung Hoài vừa bị bắt hắn đã một mực khai hết”.
Đỗ Văn Hạo cười gượng nói: “Thì ra là máu gà, báo hại làm ta lầm tưởng chúng đánh nhau lưu lại vết máu. Xem ra sau này không thể chủ quan suy đoán được”.
“Ha, ha. Cái này không tính là gì. Ngự y đại nhân là cao nhân nhìn xa trông rộng, một lần ra tay đã phá được vụ án này, bắt được phản tặc Bạch Y Xã. Đại nhân, còn có hai nhân vật đầu não khác giấu ở trong nhà Tô chưởng quỹ và Đoàn Luyện sứ. Lần trước Ngự y đại nhân có dặn dò nên giám sát hai người này vì vậy bọn ty chức không tiến hành bắt giữ, chỉ để Lưu huyện uý giám sát. Hai người này chắc hẳn còn đang trong nhà Tô chưởng quỹ cùng Đoàn Luyện sứ. Việc nên xử lý thế nào, xin mời đại nhân quyết định”.
Đỗ Văn Hạo cố gượng cười nói: “Vậy thì cũng bắt đi thôi”.
“Dạ, Ngự y đại nhân, ty chức cũng nên đi làm ngay”.
Đỗ Văn Hạo quay lại phòng trọ của mình. Một lát sau bên ngoài vang lên tiếng gào thét hỗn loạn. Tiếng quát mắng của bộ khoáivà giáp binh, sau đó là tiếng kêu la hoảng sợ của nữ nhi Tô đại công tử Tô Thành: “Các ngươi muốn làm gì hả? Buông phụ thân ta ra. Buông tay ra. Không được bắt ta. A. Ngự y đại nhân cứu mạng”.
Tiếp theo đó là tiếng quát mắng, thỉnh thoảng còn tiếng ẩu đả, tiếng khóc. Hắn chỉ nghe thấy tiếng khóc của người Tô gia, không nghe thấy tiếng Tô Thành, chắc hẳn Tô Thành đã đoán trước kết cục này.
Đỗ Văn Hạo không có hứng thú nghe những thứ đó, hắn kéo chăn trùm đầu. Cả người hắn giấu kín trong chăn, cho tới khi âm thanh bên ngoài hoàn toàn biến mất hắn mới vén chăn ra thì thấy mấy người Bàng Vũ Cầm đã vào phòng từ lúc nào đang ngồi lặng lẽ nhìn hắn.
Đỗ Văn Hạo vung tay cười gượng nói: “Tốt nhất là một lần bắt hết, không để lọt một ai. Lần này chúng ta lập công lớn. Chúng ta không cần phải lo lắng triều đình nghi kỵ chúng ta có quan hệ với Bạch Y Xã mà bắt trị tội”.
Chúng nữ biết tâm trạng của hắn không tốt nên tất cả cúi đầu không nói gì.
Sáng sớm hôm sau Ngô Tri châu tới chơi, ông ta cười vui hớn hở, khom ngươi thi lễ nói: “Ngự y đại nhân, theo ý của ngài, hạ quan đã cho bắt toàn gia Tô gia cùng Đoàn Luyện sư Diệp Chiêu, hai nòng cốt Bạch Y Xã về quy án. Bây giờ chúng đang được tạm giam tại phòng giam của nha môn chờ ngài quyết định”.
Đỗ Văn Hạo nói: “được, sáng nay ta không có bài giảng, bản quan muốn tự mình đi thẩm vấn’.
“Dạ” Ngô Tri châu khom lưng trả lời.
Đỗ Văn Hạo mang theo Lâm Thanh Đại và Lý Phổ theo Ngô Tri châu đi tới nhà lao của nha môn. Khi mớin cổng nhà lao đã nghe thấy từ bên trong vọng ra tiếng khóc, tiếng chửi mắng, quát tháo.
Ngay khi rẽ vào một góc quặt liền trong thấy trong sân của đại lao có hơn mười người già trẻ lớn bé đang ngồi. Lưu huyện uý đang cầm roi da trong tay, vẻ mặt dương dương đắc ý chỉ roi vào những người trong sân quát mắng, nhìn thấy mấy người Đỗ Văn Hạo đi vào, hắn vội vàng giắt roi da vào lưng và tiến tới đón: “Ngự y đại nhân!”.
Hắn không ngờ đi theo Đỗ Văn Hạo điều tra phá án chỉ trong chớp mắt đã phá được vụ án cố tình đả thương mà còn phá được trọng án mưu phản, bắt được rất nhiều phản tặc Bạch Y Xã. Lần này nhất định hắn sẽ được thăng quan nên hắn vô cùng cảm kích Đỗ Văn Hạo.
Đỗ Văn Hạo gật đầu. Hắn nhìn lướt qua đám người trong sân nhưng không nhìn thấy người nhà của Tô lão gia cùng Đoàn Luyện sứ Diệp Chiêu, hắn đang thầm thấp thỏm nghi ngờ thì bất chợt vang lên giọng nói của một đứa trẻ: “Ngự y thúc thúc”.
Đỗ Văn Hạo nghe vậy liền quay đầu nhìn thì thấy đó là Lân nhi con trai nhỏ của Diệp Chiêu. Nó đang nằm trong lòng mẫu thân, dáng vẻ rất tội nghiệp nhìn hắn.
Đỗ Văn Hạo nhìn nó mỉm cười rồi hắn quay người trừng mắt nhìn và hỏi Lưu huyện uý: “Tô chưởng quỹ cùng với Diệp Chiêu đâu?”
Lưu huyện uý khom người nói: “Hồi bẩm đại nhân, tất cả trọng phạm đều bị giam trong phòng giam, chân tay bị xiềng xích, không chạy thoát được”.
“Những người trong sân này là ai?”
“Bọn chúng đều là người nhà cùng tôi tớ của hai nhà. Việc xử lý thế nào xin đại nhân định đoạt”.
“Bọn họ cũng biết rõ chuyện che giấu khâm phạm của triều đình sao?”
“Đêm qua hạ quan đã cùng tri huyện đại nhân thẩm vấn tất cả tội phạm. Bất kỳ ai có chứng cớ là biết rõ tin tức đều nhốt trong phòng giam còn những người này quả thật không biết”.
Đỗ Văn Hạo quay người hỏi Ngô tri huyện: “Trong công văn của triều đình nói thế nào? Đối với những tội che giấu tội phạm có liên luỵ tới người thân cùng gia nô không?”
Ngô Tri châu khom người nói: “Hồi bẩm đại nhân. Công văn của triều đình đã nói rõ: Đối với giáo chúng Bạch Y Xã phải bắt bằng hết, đối với thủ lĩnh nòng cốt thì liên luỵ tới ba đời, tài sản sung công, đối với tội chứa chấp, chỉ cần biết rõ tin tức không báo quan cũng bắt, không biết điều gì thì không truy cứu trách nhiệm”.
“Một khi đã như thế thì cứ theo công văn của triều đình, những người này không biết rõ sự tình, không phạm tội vậy hãy thả bọn họ ra”.
Ngô Tri châu cùng Lưu huyện uý suốt đêm thẩm vấn cũng là dựa theo công văn của triều đình tiến hành phân loại phạm nhân. Cả hai cũng biết những người này không phạm tội nhưng vụ án này rất quan trọng. Hai người không dám tự ý ra quyết định, không dám thả người, cả hai chờ làm theo ý của Đỗ Văn Hạo. Bây giờ cả hai nghe Đỗ Văn Hạo bảo thả người mới dám thả hết những người này ra.
Lập tức Ngô Tri châu đi tới chiếc bục, ông ta nói với những người đang ngồi trong sân: “Các ngươi hãy nghe đây. Ngự y đại nhân nói các ngươi không tham dự vào che giấu khâm phạm của triều đình, các ngươi không có tội. Bây giờ các ngươi có thể ra khỏi đây”
Ngô Tri châu vừa nói xong, trong sân vang lên tiếng khóc, tiếng dập đầu. Bọn họ đương nhiên không biết có quy định cụ thể trong công văn, bọn họ chỉ nghe nói Đỗ Văn Hạo ra lệnh thả người nên mang ân đức của hắn. Tất cả đều khóc quỳ xuống cảm tạ hắn sau đó già trẻ dắt díu nhau chậm rãi đi ra khỏi nhà lao.
Lân nhi kéo tay mẫu thân đi tới bên cạnh Đỗ Văn Hạo. Nó bỏ tay mẫu thân ra rồi nó kính cẩn quỳ xuống dập đầu mấy cái với Đỗ Văn Hạo và nói: “Ngự y thúc thúc. Cháu xin thúc hãy cứu lấy phụ thân cháu. Phụ nhân cháu bị giam bên trong”.
Đỗ Văn Hạo vội vàng đỡ nó dậy rồi hắn nói lảng sang chuyện khác: “Vết thương có mưng mủ không?”
Lân nhi lắc đầu.
“Phải nhớ uống thuốc, nghe lời mẫu thân”.
“Dạ, ngự y thúc thúc, thúc cứu phụ thân cháu có được không?”
Đỗ Văn Hạo ngẩng đầu nhìn tam thiếp của Diệp Chiêu, tam thiếp Lương thị hiểu ý, nàng vội vàng vái chào thi lễ rồi bế con, cúi đầu theo mọi người đi ra ngoài.
Tâm trạng Đỗ Văn Hạo vô cùng khó chịu khi hắn nhìn thấy ánh mắt chờ mong của Lân nhi.
Chờ tất cả mọi người trong sân đi ra ngoài hết, Đỗ Văn Hạo mới đi vào phòng giam. Hắn đi tới nơi giam giữ hai mẹ con Trầm thị.
Toàn thân Trầm thị bị thương sắc mặt nàng đờ đẫn. Ngay khi nhìn thấy Đỗ Văn Hạo, nàng linh hoạt hẳn lên. Nàng cũng không biết Đỗ Văn Hạo đã chỉ huy Ngô Tri châu cùng Lưu huyện uý bắt giam mẹ con nàng vì vậy nàng lê gối tiến tới mấy bước rồi dập đầu nói: “Ngự y đại nhân, cầu xin ngài hãy cứu lấy con tiện thiếp. Hãy cứu lấy con tiện thiếp. Ô ô ô”.
Đỗ Văn Hạo nhìn đứa bé thì thấy nó đang nằm trên trên đống rơm rạ, mùi hôi thối không ngừng bốc lên. Hai mắt nó đờ đẫn là người khác phải kinh hãi, cánh mũi phập phồng, hít vào nhiều thở ra không bao nhiêu. Hơi thở rất mong manh.
Đỗ Văn Hạo quay đầu nói với Ngô Tri châu: “Tại sao không gọi lang trung tới trị bệnh cho đứa bé?”
Lúc đầu Đỗ Văn Hạo không dám trị bệnh cho đứa bé này vì sợ liên luỵ, nhưng hiện tại đứa bé này đã bị bắt vào nhà lao. Đối với việc trị bệnh cho phạm nhân, thời cổ đại cũng có lòng nhân. Cho dù đối với tội mưu phản, các loại tội trong mười loại trọng tội làm liên luỵ tới người nhà thì đối với những đứa bé dưới mười một tuổi hay nữ nhân cũng không xử tử, sẽ thưởng cho công thần làm gia nô hay phát tới biên cương xung quân. Một khi những người này mắc bệnh vẫn cho phép trị bệnh.
Ngô Tri châu vội vàng gọi cai ngục tới hỏi. Cai ngục sợ hãi nói: “Đã tìm, tìm hai lang trung tới xem bệnh và kê thuốc nhưng vẫn không khỏi bệnh”.
Đỗ Văn Hạo nhíu mày hắn khẽ nói với Ngô tri huyện: “Đây là con của Phó Trường Hữu, thuộc nhóm khâm phạm phải hộ tống về kinh thành. Bây giừo vẫn chưa biết triều đình sẽ xử trí thế nào. Cho dù có bất kỳ điều gì xảy ra những người này không thể chết trong tay chúng ta được. Hay chúng ta hãy tìm một đại phu giỏi xem bệnh cho nó”.
Ngô Tri châu cười nói: “Nói tới đại phu giỏi thì còn có ai có thể hơn được Ngự y đại nhân ngài nữa. Thế nhưng ngài là tấm thân quý ngàn vàng, ngài không thể chuẩn bệnh cho lũ tội nhân dơ bẩn này được. Ty chức sẽ nhanh chóng đi tìm danh y tới xem bệnh cho hắn, cần phải cứu sống hắn để chuyển tới kinh thành’.
Đỗ Văn Hạo suy nghĩ một lát rồi nói: “Thôi thế này đi hãy để bản quan trị bệnh cho nó, nhìn bệnh tình của nó thế này chỉ sợ đại phu ở Gia châu không thể chữa khỏi được”. Nếu để chậm trễ thì lại không cứu được”.
“Đúng đúng. Vậy Ngự y đại nhân vất vả rồi!”.
Đỗ Văn Hạo ngồi xổm, sau khi hỏi tình trạng bệnh hắn biết đứa bé này đã mắc bệnh nhiều ngày, đại tiện khó, tiểu tiện ít, đỏ, kiểm tra mũi thì thấy mũi hơi đen, khô ráo, tưa lưỡi trơn nhẵn, vàng, khô, bìa lưỡi tím, trong miệng có mùi hôi tanh, thân nhiên cao, không có mồ hôi. Đỗ Văn Hạo cầm bàn tay xem xét thì thấy vân tay tím xanh, lấy tay để lên ngực thì thấy nóng, sờ xuống chân thì thấy lạnh giá.
Đỗ Văn Hạo trầm ngâm trong chốc lát rồi hắn lật môi đứa bé xem xét. Đỗ Văn Hạo hơi sửng sốt rồi hắn gật đầu nói: “Hãy lập tức mang đứa bé này tới hậu viện, mau đi”.
Ngô Tri châu vội vàng sai ngục tốt đem đứa bé đi. Trầm thị hoảng hốt vội ôm lấy con nói: “Các ngươi muốn làm gì vậy? Không được động vào con của ta”.
Đỗ Văn Hạo trầm giọng nói: “Nếu ngươi muốn con mình chết thì không cho chúng ta đụng vào cũng được”.
Trầm thị ngẩn ngơ hỏi: “Ngự y đại nhân, ngài, ngài nói gì?’
“Con của ngươi mắc bệnh sởi, phát hiện quá muộn đã rơi vào tình trạng hôn mê. Nếu không cứu chữa chắc chắn nó sẽ chết”.
“Hả?” Trầm thị sợ đến ngây người, theo bản năng ả liền buông đứa bé ra.
Đỗ Văn Hạo nói: “Bản quan sẽ hết sức cứu nó thế nhưng bệnh của nó quá nặng, bản quan cũng không thể nói trước điều gì.Tất cả còn phải xem ý trời thế nào’.
Trầm thị ngây người như phỗng, đứng ngẩn ngơ tại chỗ.
Mấy ngục tốt liền mang đứa bé đi rồi đặt nó trên cái bàn ở mái hiên. Đỗ Văn Hạo cũng đi ra ngoài, hắn hỏi cai ngục: “Trong khu vực nhà giam có vườn rau không?’
Cai ngục không biết Ngự y đại nhân hỏi điều đó để làm gì, hắn vội cười nói: “Có, ở vườn sau”.
“Hãy lập tức bế đứa bé này mang ra đặt ở vườn rau, không cần phải lo lắng cho nó. Một canh giờ sau hãy mang nó lại đây”.
Sau khi ngục tốt mang đứa bé đi, Đỗ Văn Hạo liền đi vào phòng trực của cai ngục, hắn lấy bút viết một đơn thuốc rồi đưa cho Ngô Tri châu: “Hãy cho người đi mua thuốc sau đó sắc mang tới đây’.
Ngô Tri châu vội cầm lấy rồi ông ta sai người đi mua thuốc.
Đỗ Văn Hạo quay trở lại phòng giam. Hắn lần lượt đi kiểm tra từng phòng giam một, khi hắn đi tới một phòng giam thì bất chợt vang lên giọng nói khàn khàn của một nữ nhân: “Ngự y đại nhân, ngài đã đồng ý với lão thân là bỏ qua cho lão gia cùng lão thân’.
Đỗ Văn Hạo đưa mắt nhìn, hắn phát hiện bên trong là nguyên phối phu nhân của Diệp Chiêu cùng với mấy nữ tử, phu nhân và mẹ của Tô Thành.
Đỗ Văn Hạo đứng lại, hắn lạnh lùng nói: “Lần trước ngươi đã giấu không nói cho bản quan biết chuyện lão gia của ngươi che giấu thủ lĩnh nòng cốt của Bạch Y Xã. Đây là trọng tội, bản quan không có quyền xử lý, bản quan chỉ có thể chuyển các ngươi lên kinh thành để Hoàng thượng định đoạt”.
Phu nhân của Diệp Chiêu oà khóc nói: “Việc này lão thân cũng không biết. Tất cả là do lão gia cùng với nhị gia hai người bọn họ lén lút làm”.
Trong mắt Đỗ Văn Hạo thoáng xuất hiện sự khinh thường. Hắn thầm nghĩ nữ nhân này vì để thoát tội đã đẩy hết tội trạng lên người Diệp Chiêu, thật sự khiến cho người khác nguội lạnh trong lòng. Đỗ Văn Hạo không muốn tiếp tục nói chuyện vô ích với bà ta nên hắn tiếp tục đi kiểm tra.
Khi đi tới phòng giam Diệp Chiêu, Đỗ Văn Hạo thấy cổ Diệp Chiêu đeo gông xiềng, tay, chân hắn đều bị xích, hắn dựa vào tường không nói một lời. Trong mắt Diệp Chiêu hiện lên sự nghi hoặc khi hắn nhìn thấy Đỗ Văn Hạo đi tới. Hiển nhiên hắn không biết Đỗ Văn Hạo có toàn quyền chỉ huy trong hành động lần này thế , hắn chỉ nghĩ tới việc Đỗ Văn Hạo là quan ở kinh thành, vừa vặn hắn tuần y qua nơi này, Tri châu vì muốn tranh công nên mới mời Đỗ Văn Hạo tới thị sát rồi quay về bẩm báo với Hoàng thượng.
Diệp Chiêu cười ngượng ngùng, đôi môi mấp máy nhưng cuối cùng hắn không nói câu nào chỉ nhắm mắt lại.
Đỗ Văn Hạo im lặng một lát rồi nói: “Có chuyện người đã không biết là thiếp cùng hài tử của ngươi đã được thả”.
Bên trong phòng giam này không nghe thấy âm thanh bên ngoài nên Diệp Chiêu không biết chuyện đó. Diệp Chiêu mở to mắt, hàm râu quai nón liên tục rung rung khi hắn nghe Đỗ Văn Hạo nói vậy..