“Có.” Tô Khiết trả lời đơn giản lại trực tiếp, hơn nữa còn chắc chắn 100%.
“Khiết Khiết, chẳng lẽ em là trong mắt tình nhân xuất hiện anh hùng à?” Sở Bách Hà vẫn không tin, nhưng nụ cười trên mặt cô ta có phần ái muội.
Hình như đây là lần đầu tiên cô ta thấy Khiết Khiết nhà cô ta kiêng ky một người như vậy, hơn nữa Khiết Khiết nhà cô ta hình như cũng là lân đầu tiên đánh giá cao cho một người đàn ông như vậy.
Lợi hại!
Dùng lợi hại để hình dung một người đàn ông, vậy đơn giản rồi!!
Chẳng lẽ Khiết Khiết nhà cô ta có ý gì đó với Nguyễn Hạo Thần này?
Hình như có kịch hay rồi!!
“Em chỉ là nói đúng sự thật thôi.” Tô Khiết nhanh chóng trả lời một câu, giọng điệu vẫn chắc chắn, trên mặt không hề có gì khác lạ, chỉ là chính cô cũng không phát giác, khi cô đang nói những lời này, lông mi thật dài nhanh chóng chợt chớp vài cái, rất nhanh rất nhỏ.
“Em đã biết không thể cướp được, vì sao vẫn muốn cướp? Em rốt cuộc có ý gì? Tóm lại, chị sẽ phải nói với Tiểu Nghị như thế nào đây?” Giờ phút này, trong lòng Sở Bách Hà có quá nhiều nghi vấn.
“Chị nói với Tiểu Nghị , chỉ cần có thể lấy được ví tiền của Nguyễn Hạo Thần là được rồi, đừng đi tìm thẻ nhớ.” Tô Khiết chậm rãi phun ra một câu.
“Cho nên cướp ví tiền cũng là giả?” Sở Bách Hà ngẩn người, cuối cùng mới hoàn hồn, cô ta nhịn không được khẽ giật khóe môi: “Khiết Khiết, em như vậy, sẽ không “chơi hỏng” luôn chồng mình đấy chứ?”
Tô Khiết đảo mắt, liếc cô ta, có thể ăn nói cẩn thận hơn chút được không?
Cái gì mà “chơi hỏng” chồng mình chứ? Lời này làm sao mà nghe có vẻ…
Tô Khiết biết tối qua, Nguyễn Hạo Thần có lẽ đã nhận ra cô rồi, cho nên cô cần phải xóa bỏ nghi ngờ của Nguyễn Hạo Thần trước.
Tối qua, Nguyễn Hạo Thần bỏ thẻ nhớ vào trong ví ngay trước mặt cô, cho nên ngoài cô ra, không ai biết thẻ nhớ nằm trong ví tiền của Nguyễn Hạo Thần cả.
Vì vậy, cô không thể trực tiếp ra tay với ví tiền của Nguyễn Hạo Thần được, như vậy sẽ khiến anh nhận định được ngay thân phận của cô.