“Ta đây phải sống một nghìn năm cơ. Ba trăm năm là cái gì thá chứ”, Diệp Thành hằn học day trán.
“Đứa trẻ đen đủi”.
“Độ hoà hợp bằng một”, khi cả hai trò truyện, Dương dỉnh Thiên lại lên tiếng, người có độ hoà hợp bằng một là Dạ Vô Tuyết. Mặc dù khả năng của cô cũng không vừa nhưng đến Diệp Thành cũng chỉ đạt ba phần thì bọn họ đạt một phần cũng không có gì làm lạ.
Những phần thử tiếp theo không mấy kịch tính, hầu như mọi người đều đạt một phần. Có những đệ tử thậm chí đến một phần cũng không hiện ra, và trong số này thì hiện tại người đạt độ hoà hợp cao nhất vẫn là Diệp Thành.
Mọi thứ đều được tiến hành theo đúng quy luật.
Có lẽ tất cả mọi người đều đang hướng ánh mắt lên tế đàn nên không nhận ra Doãn Chí Bình trong đám người có phần dị thường, chốc chốc hắn lại nhìn trái nhìn phải như đang tìm kiếm gì đó.
“Doãn sư huynh, huynh sao thế?”, có đệ tử lên tiếng hỏi.
“Mọi người có phát hiện ra có ai đó đang nhìn chúng ta không?”, Doãn Chí Bình lên tiếng hỏi lại đệ tử kia.
“Không…làm gì có?”
“Lẽ nào là ta cảm nhận nhầm”, Doãn Chí Bình lẩm bẩm.
“Những đệ tử có độ hoà hợp bằng một và dưới một thì ra đợi ở bên ngoài điện”, Dương Đỉnh Thiên lên tiếng.
Nghe vậy, những người có độ hoà hợp bằng một lần lượt đi ra khỏi Địa Cung.
“Ba phần”, nghe con số này, Sở Huyên run rẩy, sắc mặt cô tái nhợt cả đi.
