Trong chớp mắt, nắm đấm của hai người giao nhau mười mấy lần, bạo phát ra tiếng vang giống như tiếng pháo nổ. Chân khí xao động, thảm cỏ trong sân đều bị thổi bay, lộ ra mặt đất trơ trọi.
“Tạch! Tạch! Tạch!”
Thành Chiến liên tiếp lùi về sau mấy bước, mà cơ thể của Đường Tuấn mới chỉ hơi rung nhẹ, vẻ mặt có chút phiếm đỏ mà thôi.
“Hậu sinh khả úy. Chàng trai trẻ quả nhiên lợi hại.” Thành Chiến nặng nề hít thở, điều chỉnh chân khí và hô hấp trong cơ thể. Cảnh giới của ông ta và Đường Tuấn chênh lệch không lớn, cùng là tông sư, nhưng sức mạnh và thể lực của Đường Tuấn đang chính là thời kỳ đỉnh cao trong một đời người, Thành Chiến đương nhiên không phải là đối thủ của anh.
“Nhưng cậu muốn đánh bại tôi, không có dễ dàng như thế đâu.” Ánh mắt của Thành Chiến sắc bén, đưa ra kết luận. Ông ta thừa nhận Đường Tuấn mạnh hơn ông ta, nhưng cũng có giới hạn, muốn đánh bại ông ta trong thời gian ngắn gần như là chuyện không thể xảy ra.
“Đoàng!”
Chính vào lúc này, tầng ba biệt thự đột nhiên truyền đến một hồi tiếng súng.
“A! a! a!”
Sau tiếng súng, lại truyền đến một hồi tiếng hét chói tai của con gái, trong tiếng hét lộ ra sự hoang mang và sợ hãi.
“Âu Dương Hồng Phượng!” Đường Tuấn nhận ra giọng này.
“Ninh Đình Trung, anh làm sao thế?” Sau đó, giọng nói hoảng loạn sợ hãi của Âu Dương Hồng Phượng lại truyền đến tai Đường Tuấn một lần nữa.
Ninh Đình Trung xảy ra chuyện rồi!