Hắn cũng có Linh khí, thậm chí còn có Linh phù, đan dược tăng sức chiến đấu lên trong thời gian ngắn. Nhưng hắn là người cực kỳ kiêu ngạo, tu vi đã chiếm ưu thế lớn như vậy, còn muốn sử dụng ngoại vật sao?
Vậy hắn thắng có ý nghĩa gì? Chỉ mất mặt mà thôi.
Hắn kìm nén một hơi, không ngừng đối đầu với Lăng Hàn.
– Này này này, người mới khóa này cũng quá mạnh mẽ đi? Ngay cả Nhạc sư huynh cũng không thể áp chế! Nếu hai người đều đào thải, thì thực là khôi hài.
Có đệ tử của Đông Nguyệt Tông nói.
– Cái này không phải rất tốt sao, sẽ trống ra một vị trí.
– Cũng đúng, người có thể áp chế Nhạc sư huynh, trong ba mươi tuổi trở xuống chỉ có Ngạo gia thất tử.
– Tên gia hỏa Chính Nghĩa kiếm gì kia cũng rất mạnh. Mới Linh Hải tầng bảy, nhưng sức chiến đấu ít nhất mười hai tinh, thực sự là kinh người.
– Lẽ nào các ngươi chưa nghe Thạch Thái Thượng Trưởng lão nói? Bây giờ võ đạo đang đứng ở một thịnh thế, thiên tài tầng tầng lớp lớp, sau này nói không chắc sẽ xuất hiện biến thái có sức chiến đấu vượt mười tinh.
Bốn phía nghị luận sôi nổi. Theo càng ngày càng nhiều người bị đào thải, những người còn lại càng thở nên chói mắt.
– Nhạc sư huynh, đa tạ!
Lăng Hàn đột nhiên không đầu không đuôi nói một câu.
Nhạc Khai Vũ hoàn toàn không biết hắn đang nói cái gì, đang muốn quát mắng, chỉ thấy Lăng Hàn đấm ra một quyền. Sáu đạo quyền khí bắn ra, tổng cộng hóa thành bảy con Long Tượng, xung kích về phía hắn.
Cái gì!
Hắn giật nảy cả mình. Sáu đạo quyền khí, cái này đã đạt tới đại thành viên mãn, sắp bước vào hàng ngũ vương giả chân chính!
Thật đáng sợ! Phải biết hắn cũng chỉ nắm giữ sáu đạo quyền khí. Mà bảy đạo là một lạch trời, đã áp chế hắn bốn năm, để hắn không cách nào bước vào cảnh giới vương giả.
Một tiếng đa tạ này, là bởi vì ở dưới áp lực của Nhạc Khai Vũ, để Lăng Hàn nhanh chóng đột phá.
Đương nhiên cái này chủ yếu là bởi vì hắn vốn nắm giữ bảy đạo kiếm khí. Bằng không, mặc hắn thiên tài làm sao, cũng không cách nào dễ dàng đột phá như thế!
Sáu đạo quyền khí nổ ra, lại thêm Chiến Tượng Quyền, Lăng Hàn dần chiếm thượng phong.
Sức mạnh của hắn vốn không thua Nhạc Khai Vũ. Hiện tại số lượng quyền khí không rơi xuống hạ phong, võ kỹ thì mạnh hơn Nhạc Khai Vũ, lại thêm nhãn lực của Thiên Nhân Cảnh, cái này còn không chiếm thượng phong, vậy hắn thật nên tìm khối đậu hũ đâm chết.
Oanh, oanh, oanh… Hắn một quyền tiếp một quyền, như Dã Nhân từ Man Hoang tới, không giảng đạo lý chút nào, chỉ lấy nắm đấm ép bình tất cả.
Từng tia ý chí võ đạo nổ tung, ánh sáng chói mắt.
Nhạc Khai Vũ liên tiếp lui về phía sau. Lấy sức chiến đấu hiện hữu, hắn đã không địch lại.
Hắn do dự, có nên lấy Linh khí ra không, bởi vì Lăng Hàn “hiển nhiên” đã dùng Linh khí. Nhưng tưởng tượng cảnh giới của mình chiếm ưu thế lớn như vậy, đủ để bù đắp Linh khí, song phương đánh cũng coi như công bằng. Hắn lại dùng Linh khí, vậy sẽ không hợp công bằng mà hắn theo đuổi.
Oành!
Một niệm chưa xong, khuôn mặt của hắn đã trúng một quyền, cả người bị đánh bay ra ngoài. Hắn chỉ cảm thấy mặt đau rát, trong cổ họng có mùi tanh, há mồm phun một cái liền phun ra một ngụm máu tươi, lại còn có ba cái răng gãy.
Lăng Hàn phóng tới, đưa tay với Nhạc Khai Vũ, cười nói:
– Chúng ta hòa nhau rồi, sau này chính là huynh đệ tốt!
Nhạc Khai Vũ nghĩ “huynh đệ tốt” là chỉ sư huynh đệ, không khỏi sờ gò má nói:
– Ngươi đánh ta một quyền nặng như vậy, còn muốn làm huynh đệ với ta?
Lăng Hàn cười hì hì, lấy ra một cái bình thuốc nói:
– Đây là Quy Linh Đan.
Ánh mắt của Nhạc Khai Vũ trở nên hừng hực. Quy Linh Đan là đan dược cấp bốn cao cấp nhất, không thể tăng tu vi, cũng không thể bổ sung nguyên lực, chỉ có một công năng: Nện vững chắc cảnh giới!
—————