-Hảo tiểu tử!
Hàn quang trong mắt Hạ Học Chi hiện ra:
– Không ngờ dám dở thủ đoạn với lão tử , hắn thật sự lấy ta làm trò đùa, khiến ta hy sinh Mị Nương vô ích!
Từ tiên sinh nói:
– Đã như thế, chủ công, kế thứ nhất thất bại ta liền sử dụng kế thứ hai!
Hạ Học Chi vội hỏi.
– Tiên sinh, mời nói!
-Trói!
-Trói?
-Không sai.
Từ tiên sinh nói:
– Hắn rắp tâm làm hao mòn tinh lực của chúng ta, chúng ta tương kế tựu kế làm hao mòn tinh lực của hắn, khiến hắn không rảnh để mà dở trò tại Nghi Xuân
Hàn Mạc một đêm xuân tình nồng nhiệt, cùng Diễm Tuyết Cơ ân ái, sáng sớm đi ra, đã có người đi tới bẩm nói: – Hàn tướng quân, Quận thủ đại nhân cho mời, đang ở huyện nha môn chờ đợi!
Hàn Mạc ồ một tiếng. Hai ngày này chưa thấy đến Tư Đồ Tĩnh xuất hiện, cho dù hôm qua xảy ra biến cố Hạ Đạt, thân là quan đứng đầu quận Nghi Xuân, Tư Đồ Tĩnh cũng không lộ diện, lại không biết hôm nay đột nhiên mời mình đến. Text được lấy tại http://thegioitruyen.com
Tuy nhiên hôm nay, Hàn Mạc cũng có một lễ vật muốn tặng cho Tư Đồ Tĩnh, Tư Đồ Tĩnh cho dù không tìm hắn, chính hắn cũng phải tìm đến y.
Hắn lên tiếng lệnh cho người chuẩn bị làm điểm tâm sáng đưa vào căn nhà nhỏ, rồi tự mình hướng huyện nha đi tới, trải qua một khu vườn, theo đường mòn đi ra, gặp ngay chủ tớ Tiêu Linh Chỉ.
Tiêu Linh Chỉ phía trên mặc chiếc áo ngắn có đính hoa màu bạc, bên dưới váy dài màu hồng nhạt, lạnh tú thanh lịch, son phấn điểm nhẹ, đẹp một cách liêu trai thoát tục.
Sau khi đến hậu viên của huyện Tịch Xuân Huyện, Hàn Mạc đây là lần đầu tiên nhìn thấy nàng.
Hàn Mạc đứng lại, Tiêu Linh Chỉ cũng dừng chân, hai người bốn mắt nhìn nhau, nhất thời đều không nói gì, chỉ có lẳng lặng mà đứng. Tiểu Quân bất đắc dĩ thi lễ, rồi lên tiếng:
– Hàn thiếu gia!
Hàn Mạc mỉm cười, nói:
– Quân sư mấy ngày nay vẫn khỏe chứ?
– Hàn tướng quân nhìn mặt đầy gió xuân, mấy ngày qua chắc hẳn là tốt lắm? Tiêu Linh Chỉ nhàn nhạt nói:
-Nghe nói Hàn tướng quân được Đại lão gia tặng tuyệt mỹ giai nhân, ta có phải hay không nên chúc mừng ngài?
Giọng điệu của nàng đúng là mang theo một vị dấm chua.
Hàn Mạc sửng sốt, cười ngượng:
-Hạ thế bá ưu ái, từ chối thì bất kính!
Tiêu Linh Chỉ lời vừa ra khỏi miệng, đã hối hận không ngừng. Nàng cũng là nhất thời không kìm lòng nổi mới buột miệng, trong lời nói kia đầy vị hỡn ghen, ngay cả chính nàng cũng thấy xấu hổ.
Hai cánh tay nàng xoắn lấy khăn tơ trong tay, tự trách: “Ta cùng hắn nói chuyện làm cái gì? Thật là hồ đồ, không ý tứ, ta. . ta ta đây là làm chuyện ngu ngốc rồi”
Thấy Tiêu Linh Chỉ im lặng, Hàn Mạc hòa nhã nói:
-Quân sư hôm nay cũng phải xuất môn sao? Hay chỉ là tùy tiện ở trong sân tản bộ?
Tiêu Linh Chỉ sắc mặt lãnh đạm:
-Không phiền Hàn tướng quân quan tâm. Ta làm cái gì, thì quan hệ gì đến ngài?
Hàn Mạc không khỏi cười khổ, nữ nhân này đúng là tâm tư thật khó dò, nói trở mặt liền trở mặt, chẳng qua nhìn bộ dáng nàng, tựa hồ tâm tình thật sự không tốt.
-Đúng là việc của quân sư, Hàn Mạc không dám hỏi đến.
Hàn Mạc sờ sờ cằm, ôn hòa cười nói:
-Chỉ là thị trấn Tịch Xuân này tuy nhỏ, nhưng này trên đường có nhiều tiệm bán hàng hóa rất đặc sắc, rất nhiều hàng hóa trong kinh cũng không chắc nhìn thấy, quân sư sao không đi ra ngoài xem để giải sầu?
Tiêu Linh Chỉ lắc đầu thở dài:
-Hàn tướng quân tâm tình thật đúng là tốt! Nàng hơi khẽ nhắm mắt, mới chậm rãi mở ra, nhẹ tiếng nói: – Chẳng qua mấy ngày nữa, Hàn tướng quân tâm tình có lẽ sẽ không còn tốt như thế!
Hàn Mạc đến gần hơn:
-Quân sư, sao nói lời ấy?
Tiêu Linh Chỉ không trả lời liền, đôi mắt chớp động, dường như ở do dự cái gì, rốt cục nói:
-Hàn tướng quân lương thực trong tay còn có thể chống đỡ mấy ngày?
-Ý quân sư là?…
Hàn Mạc nhíu mày. Tiêu Linh Chỉ hỏi nghe như tình cờ, nhưng cũng khiến trong lòng hắn nổi lên điềm báo không tốt.
-Hàn tướng quân đến Nghi Xuân đã bốn ngày, không biết các nơi đã điều tới nhóm tai lương thứ hai chưa?
Tiêu Linh Chỉ nói tiếp :
– Lương khố cạn sạch, không còn lương thực cứu tế, đến lúc đó Hàn tướng quân thân là Hộ lương quan, lúc đó chỉ sợ sẽ không sống tốt. Dân chúng không có lương thực, không dám chắc là sẽ không nhảy vào trong thành tìm Hàn Tướng Quân đòi lương. Hàn tướng quân đến lúc đó là giết người hay là không giết người?
Hàn Mạc nghe vậy, trên lưng toát mồ hôi lạnh.
Có thể nói một câu bừng tỉnh người trong mộng, Hàn Mạc mấy ngày nay tuy nhiên suy nghĩ rất nhiều, nhưng là một điểm này, lại tịnh không có nghĩ tới.
Theo lời Tiêu Linh Chỉ, nếu chẳng may lương thực các nơi thật sự không gửi đến, hiện giờ kho lương của Tịch Xuân mỗi ngày một ít đi, chống đỡ không được vài ngày, đến lúc đó dân chúng trong cơn đói khát , chỉ cần có người đi xúi giục một chút, rất có thể xông vào thành đòi lương. Nơi nạn dân tìm đến đầu tiên chính là kho lúa, mà Hàn Mạc thân là Hộ lương quan, nhất định là đối tượng chính yếu nạn dân tìm.
Trước đây , nạn dân còn chưa tới cảnh sơn cùng thủy tận, tuy rằng thực vật thiếu, nhưng có một chút cháo gạo có thể ăn, ngay thời điểm trước mặt cháo gạo đều không còn, bọn họ đã không có chờ mong, liền biến thành thùng hỏa dược, chỉ cần một chút đốm lửa, có thể bùng nổ.
Ngoài thành hơn mười vạn nạn dân, rút dây động rừng, một chỗ rối loạn, sẽ ảnh hưởng toàn bộ, đến lúc đó tất cả đều xung thành, Hạ Gia chin mười phần đứng ngoài cuộc, mà hai ngàn Ngự lâm quân ứng đối như thế nào với dân đói?
“Giết? Không giết?”
Đến cái lúc đó, chính Hàn Mạc là người nằm ở trong tình huống nguy hiểm.
Giết, hai ngàn Ngự Lâm quân cũng chưa hẳn có thể ứng đối mười mấy vạn tai dân, cho dù ngăn trở, tất bị buộc tội tàn sát nạn dân vô tội, không những chính mình chịu tội không nhỏ, cũng nhất định sẽ ảnh hưởng toàn bộ uy vọng Hàn gia
Không giết, không nói đến nạn dân có thể hay không thương hại chính mình, đến lúc đó nạn dân xung thành rối loạn, chức trách duy trì trật tự của Ngự lâm quân nếu án binh bất động, cũng sẽ bị buộc tội
Vô luận lựa chọn loại nào, mình đều bị đả kíchthật lớn, thậm Hàn gia cũng sẽ bị liên lụy thật lớn
Tiêu Linh Chỉ chỉ buông vài ba câu, liền đụng đến điều Hàn Mạc chưa kịp suy nghĩ cũng là tai hoạ ngầm với nguy cơ lớn không lường được.
Hàn Mạc nhíu mày, trở nên minh bạch, chính mình là ngồi ở trên miệng núi lửa , thời gian cho hắn thật sự không nhiều lắm.
Hắn lại tỉnh ngộ, Hạ Học Chi quả nhiên là âm ngoan cay độc, lấy thái độ thân thiết đối xử với mình, nếu mình bị hắn mê hoặc, suốt ngày chỉ có điều hộ lương phát lương, một khi lương tận, như vậy nguy cơ to lớn cũng đến.
Nơi nơi quỷ kế, bước bước âm chiêu!
Âm mưu thâm độc, chẳng khác gì địa ngục, , làm người ta sởn tóc gáy!