“…”. Thấy đám người không có chút phản ứng, Đế Nguyên Quân cười nhẹ một tiếng rồi lên tiếng. “Nếu các ngươi không có ai lên tiếng thì ta sẽ dùng theo quy định của ta để phân cho các ngươi”.
Đế Nguyên Quân quay qua nhìn La Thanh, nói. “Ngươi nhìn xem có kẻ nào khiến ngươi không vừa mắt thì loại ra ngoài”.
Nhận lại cái gật đầu của La Thanh, Đế Nguyên Quân nhìn đám người, nói. “Các ngươi từng người đến đây báo tên họ và gia tộc?”.
Dần dần, đám ngươi kia từng người một đi lên trả lời và sau một lúc bàn bạc, Đế Nguyên Quân đã loại bỏ hết tất cả những người thuộc thế lực của Lý gia và thành chủ ra ngoài rồi chọn ra chín người thuộc những gia tộc lớn có mối quan hệ tương đối tốt với La gia. Quan trọng hơn là thực lực của những người này cũng không hề thua kém Lâm Tuyết Nhi là bao.
“Chuyện này?”. Đợi mười hai người đồng thở mang huy hiệu lên trước ngực, Đường Thanh Hoàng hai mắt nhìn Đế Nguyên Quân đột nhiên run lên một cái. Hắn không thể ngờ Đế Nguyên Quân lại dùng cách này để phân loại. “Tất cả đều vượt ngoài sắp xếp của ta?”.
“…”. Nhìn Đường Thanh Hoàng có vẻ ngập ngừng, Đế Nguyên Quân bất giác nở một nụ cười nhẹ, nói. “Huy hiệu đã chọn xong rồi, bây giờ có thể bắt đầu được hay chưa?”.
“…”. Đường Thanh Hoàng thở dài một hơi rồi gật đầu đáp. “Mời mười vị mang huy hiệu từ một đến mười bước chân lên lôi đài tương ứng”.
Nhìn mười người đứng ở trên lôi đài, Lâm Tuyết Nhi bất giác quay qua nhìn Đế Nguyên Quân tỏ vẻ không được thoải mái, nói. “Tại sao ngươi lại phân cho ta huy hiệu này? Ta muốn lên trên kia đánh một trận?”.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân thở dài một hơi, đáp. “Ngươi yên tâm, trước sau gì cũng sẽ đến lượt ngươi thôi. Chín người này ta đã phân cho họ huy hiệu ứng với thực lực mạnh yếu nên ta dám chắc đa phần trong số những người đó sẽ thất bại, cao lắm thì cũng chỉ có hai hoặc ba người thành công vượt qua mà thôi”.
“Nếu ngươi đã nói vậy thì ta yên tâm rồi?”. Lâm Tuyết Nhi nở một nụ cười nhẹ, đáp. “Nhưng mà ngươi phân La Thanh ở vị trí thứ sáu liệu có thỏa đáng?”.
“Yên tâm, ta đã suy tính rất kỹ rồi?”. Đế Nguyên Quân gật đầu. “Trong số mười người kia thì tên ở lôi đài thứ sáu có thực lực yếu hơn những người còn lại nên La Thanh có thể vượt qua mà thôi?”.
“Như thế thì tốt quá rồi?”. Lâm Tuyết Nhi thích thú đáp lời.
Đứng ở trên lôi đài, La Thanh ánh mắt nhìn chằm chằm đối thủ của mình để lộ ra sự tự tin vốn có, biểu cảm đầy sự kiên định và ánh mắt thâm sâu vô cùng. Còn tên đối thủ cũng dần cảm nhận được áp lực từ trên người toát ra khiến hắn thấy hơi chùn bước.
Bởi vì từ trước đến giờ thì La Thanh chính là một trong những thiên kiêu có thiên phú nhất nhưng lại bị một loại bệnh nào đó ngăn cản con đường tu luyện. Nhưng thời gian hai năm trở lại đây thì căn bệnh lạ trên ngươi La Thanh đã biến mất và thay vào đó là một loại cơ duyên mà khiến ai cũng phải đỏ mắt đó chính là “Linh hỏa thiên bẩm”.
Nhờ vào loại cơ duyên này mà khiến thực lực và tốc độ tu luyện của hắn tăng nhanh trong một thời gian một cách rõ rệt. Tuy vẫn chưa biết được thực lực của La Thanh mạnh yếu như thế nào nhưng tên đối thủ vẫn cảm thấy áp lực vô cùng.
Ngay khi trận chiến bắt đầu, La Thanh chẳng thèm để ý đến ánh mắt đối phương đang nhìn mình mà hắn từ từ rút kiếm rồi hạ thấp người thủ thế. Ngay sau khi hiệu lệnh bắt đầu vang lên thì cả hai người đã bộc phát toàn bộ thực lực của bản thân lên đến đỉnh điểm rồi đồng thời xông lên.
Tên đối thủ ngưng tụ một lượng chân nguyên vào trong lưỡi kiếm rồi liên tiếp đánh ra ba đạo chiếm quang thẳng hướng về phía La Thanh. Nhìn công kích đang đánh tới, La Thanh cũng chẳng yếu kém mà bộc phát thực lực chân chính của bản thân rồi xông lên.
Chỉ thấy hắn nhẹ nhàng lách người qua một bên liền tránh né được hết toàn bộ công kích và tiếp tục lao thẳng về phía đối thủ. Ngay khi khoảng cách thu hẹp lại chưa đến ba trượng, La Thanh vuốt nhẹ đầu ngón tay lên lưỡi kiếm và đồng thời truyền vào một lượng lớn chân nguyên rồi đánh ra. Chỉ thấy một tiếng kiếm ngân vang lên và cùng với đó là một đạo kiếm quang hình vòng cung xông thẳng tới với một uy lực cực kỳ mạnh mẽ.
Đối diện với công kích mạnh mẽ này, tên đối thủ không chọn cách đối đầu trực tiếp mà nhảy mạnh lên cao để tránh né rồi đồng thời tung chiêu đánh trả.
Cả hai người trải qua gần một trăm chiêu và không có một ai thể hiện sự yếu thế của bản thân mà cứ tiếp tục lấn tới. Và mãi cho đến đợt giao phong cuối cùng kết thúc, cả hai người đều bị đẩy lùi ra xa và trượt dài hai chân ra tới mép của lôi đài thì dừng lại.
Ánh mắt của cả hai người nhìn nhau như ngầm hiểu ý. Họ đồng thời bộc phát toàn bộ lực lượng còn lại của bản thân, cả hai đồng thời truyền tất cả vào trong lưỡi kiếm rồi xông lên và toàn lực đánh ra một kiếm cuối cùng.
Hai lưỡi kiếm kiếm đón nhận một lượng lớn chân nguyên nên trên thân nó đột nhiên ánh lên và mang theo một lượng lượng lớn kiếp khí sắc bén, mãnh liệt. Ngay khi khoảng cách của hai người chỉ còn một trượng thì ngay lập tức vung kiếm.
Chỉ thấy hai đạo kiếm chiêu kinh khủng va chạm bộc phát một tiếng động lớn vang lên, khu vực dưới chân hai người bị hai đại chiêu giao phong lõm xuống và có một cột bụi đất bắn lên cao che phủ tầm nhìn của tất cả mọi người.
Chứng kiến cá hai người dốc sức tung ra một kiếm vừa rồi thì đám người phía bên dưới không khỏi kinh hô và ánh mắt họ đều nhìn về phía cột đất đang dần tán đi với một ánh mắt hết sức mong chờ.
Họ tự hỏi không biết người nào sẽ dành phần thắng và người nào sẽ thất bại. Ngay cả La Thiên ngồi ở trên lôi đài cũng cảm thấy sốt sắng và có phần lo lắng cho đứa con trai của mình.