…
Khi Phong Bắc đuổi kịp Minh Thù là lúc nàng đang bị người khác bao vây, một đám giáo chúng đứng bên cạnh la hét giáo chủ cố lên.
Phong Bắc không ra tay, Thiên Xu tiến lên giúp Minh Thù chặn vài người, một chiêu đã mất mạng.
Minh Thù đánh ngã người cuối cùng rồi quay sang nhìn Thiên Xu.
Thiên Xu mặt không thay đổi quay lại bên cạnh Phong Bắc.
“Bọn họ muốn mạng ngươi, ngươi còn nương tay?”
Phong Bắc nhướng mày, vừa như châm chọc vừa giống như tức giận.
Minh Thù ném vũ khí cướp được xuống, khẽ nói: “Không phải là ngươi đi rồi sao? Quay lại làm gì?”
“Ta không đến thì ai bảo vệ ngươi?”
Ta tới xem ngươi bị người khác đuổi giết.
“Ngươi không ở phía sau đâm ta vài nhát, ta đã cám ơn trời đất rồi.”
“Hừ, Mộ giáo chủ nên cẩn thận.”
Chọc tức hắn, ai biết hắn sẽ làm ra cái gì.
Người chết bên trong Bán Nguyệt sơn trang cũng không phải có mỗi người Nhiếp gia, còn có người các đại môn phái toàn bộ chôn thây nơi đó.
Mà hung thủ…
Không hề bất ngờ, tất cả tội đổ trên lưng Minh Thù.
Một đêm giết chết nhiều người như vậy, bức vẽ của Minh Thù dán đầy các thành trì, thế lực khắp nơi tuyên bố nhất định phải đem nàng ra công lý, an ủi vong linh Bán Nguyệt sơn trang.
Minh Thù vốn định bắt Thân Minh, nhưng kỳ lạ là Thân Minh cũng chết ở Bán Nguyệt sơn trang.
Sau đó nàng bị người khác truy sát.
Lúc Minh Thù và Phong Bắc nói chuyện, đám giáo chúng đã xử lý xong người chưa chết trên mặt đất.
Bọn giáo chúng xử lý những người đó như thế nào, Minh Thù không hỏi giáo chúng cũng không nói, nhưng Thiên Xu nhìn qua thấy đều đã được xử lý sạch sẽ.
Đám giáo chúng kia nhìn qua không đáng tin cậy, nhưng đối với an nguy của giáo chủ nhà mình cũng rất cẩn thận.
Minh Thù đi thẳng về phía Bắc, thỉnh thoảng sẽ gặp người truy sát nàng ở phía trước.
Có người tới vì Ngũ Tuyệt Bảo Điển, có người là tới báo thù cho môn phái.
Nàng cũng không có ý làm sáng tỏ, dù sao người khác tới thì sẽ đánh, đánh xong sẽ ăn.
Phong Bắc vẫn đi theo phía sau nàng, hai người nói không được mấy câu đã kết thúc câu chuyện.
Cả ngày Phong Bắc tức đến ói máu.
Người như nàng, cả đời sẽ không có đối tượng!
Phong Bắc đi bên cạnh Minh Thù, hắn liếc nàng vài giây, cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi: “Ngươi muốn đi đâu?”
Minh Thù ném hai viên đậu phộng vào miệng, giọng nói trong trẻo: “Tổ chức đại hội võ lâm.”
Phong Bắc: “…”
Vừa nãy hắn không nghe lầm chứ?
“Tổ chức đại hội võ lâm? Ngươi cho mình là ai?”
Ngươi muốn tổ chức đại hội võ lâm là tổ chức được sao? Còn dùng giọng hùng hồn như thế, ai cho ngươi dũng khí đó vậy?
“Ta định đi bắt minh chủ võ lâm.”
Phong Bắc: “…”
Tư duy nhân vật phản diện đều kỳ lạ như thế sao?
Nàng không thể tổ chức, thế nhưng minh chủ võ lâm có thể… Cho nên dẫn theo minh chủ hiệu lệnh giang hồ hào kiệt, hoàn toàn bình thường.
“Ngươi biết thực lực minh chủ võ lâm ra sao không?”
“Không biết.”
Trẫm cũng không biết minh chủ võ lâm là ai, ai biết thực lực hắn ta như thế nào.
Không… Không biết.
Phong Bắc tức muốn phát bệnh tim.
Minh Thù cười cong thành vầng trăng khuyết, đột nhiên đến gần Phong Bắc: “Hay là ngươi giúp ta bắt minh chủ, ta dẫn ngươi đi xem trò vui.”
Phong Bắc: “…”
Không muốn xem dù chỉ một chút, trò hay trong miệng nàng có thể là tin dữ đối với bọn họ.
“Muốn ta giúp ngươi cũng được.”
Hắn không muốn thỏa hiệp chút nào, thực sự đều là lỗi của nhiệm vụ: “Ở cùng ta, ta giúp ngươi danh chính ngôn thuận.”
“Ta tự đi bắt thì tốt hơn.”
“Đi đi, ta giúp ngươi được chưa.”
Phong Bắc buồn bực, nhỏ giọng thầm thì: “Ta mắc nợ ngươi.”
Ỷ ta thích ngươi, ngươi có thể hành hạ ta sao. Chờ nhiệm vụ được hoàn thành, ta hành chết ngươi!
Sau khi tẩy não nhiều lần, Phong Bắc hỏi: “Ngươi có kế hoạch gì?”
“Kế hoạch?”
Dường như Minh Thù vừa mới nghe cái từ này lần đầu: “Còn phải có kế hoạch à?”
“Không có kế hoạch ngươi bắt như thế nào, xông vào bắt sao? Ngươi xem phủ minh chủ là vườn hoa sau nhà ngươi à?”
Minh Thù ra vẻ đương nhiên: “Cứ vậy mà vào thôi.”
Bắt người còn cần kế hoạch?
Trẫm rảnh rỗi như vậy sao?
Còn nhiều đồ ăn vặt chờ trẫm yêu thích đó!
Phong Bắc: “…”
Ta đã quá xem thường cô nương này rồi!
“Phủ minh chủ bảo vệ nghiêm ngặt, có vô số cao thủ ngươi làm sao có thể vào?”
Người trong phủ minh chủ không phải những kẻ tầm thường chỉ biết khoa tay múa chân.
“Cửa chính.”
Minh Thù suy nghĩ: “Lật tường vào cũng không tệ.”
“…”
Nàng vẫn nên tự vào bắt đi!
Lão tử ta bắt không nổi.
Không ai có thể giúp nàng.