Diệp Minh nói:
“Chúng ta sẽ qua được, chuẩn bị xuất phát thôi!”
“Anh điên rồi!” Hải Tâm quay như chó gặm đuôi một vòng, bất lực nhìn mấy dân thường mặt lạnh kia, chán nản kêu lên.
Diệp Minh quay sang hỏi Mã Linh:
“Mã Linh, cô có thể lái xe bay qua chỗ đó không?”
Mã Linh lắc đầu nói:
“Không thể, quá dài!”
“Cô có thể bay được bao nhiêu mét?”
“Cùng lắm là mười mét!”
“Kể cả với xe ST-Ultra 2 sao?”
“Cũng vậy thôi!”
“Vậy cũng tốt rồi. Giờ tôi sẽ sang trước, sau đó cô theo, tôi sẽ trợ giúp cô.”
Mã Linh nhìn Diệp Minh, trong lòng rối bời. Liệu đây có thể là một cái bẫy như Hải Tâm nghi ngờ không? Bằng cách nào đó, ba người bọn họ sẽ mất tích ở đáy thung lũng kia.
“Mã Linh, tin tôi!”
Diệp Minh khẽ nói. Mắt anh nhìn vào mắt cô khiến Mã Linh lập tức bình tĩnh lại.
“Được, anh đi trước, tôi theo sau, xuất phát!”
Cô đưa quyết định, quay trở lại xe. Hải Tâm lao theo cô, gầm lên:
“Em điên à? Em không thấy đó là một cái bẫy ư?”
“Em tin Diệp Minh, hơn nữa, em có thể lái xe vượt qua đoạn gãy đó!”
“Em đi chết một mình đi!” Hải Tâm càng bất lực, giậm chân. Triệu Thanh ấn anh vào trong xe, đóng cửa.
Triệu Thanh lục ba lô lấy ra thiết bị leo núi và móc sắt mà anh tìm mua ở thị trấn sáng nay:
“Này cảnh sát Trần, nếu có rơi xuống, anh vẫn có thể thoát ra ngoài, chúng ta không còn đường lui đâu!”
Phía trước, xe của Diệp Minh đã khởi động, lao với tốc độ tối đa về phía cây cầu. Hải Tâm nghe tiếng động cơ, tim muốn vọt ra ngoài. Chiếc xe của Diệp Minh lao nhanh trên cầu, đến đoạn gãy, nó lập tức bay qua khoảng không nguy hiểm không khác gì một con xe fly đa dụng. Cả ba cảnh sát ngồi trong xe gần nghẹt thở nhìn chiếc xe “dân thường” lao sang đầu cầu bên kia, nặng nề đáp xuống rồi nảy bật lên hai ba cái sau đó mới lướt đi.
Sang đến đầu bên kia, Diệp Minh cho xe dừng lại, mở cửa xuống xe nhìn về bên này. Anh cầm điện thoại gọi cho Mã Linh:
“Không khó đâu, cô bắt đầu đi, làm đúng kỹ thuật nhé. Tôi sẽ hỗ trợ cô.”
“Diệp Minh… tôi… ” Mã Linh hơi run.
“Mã Linh, tôi có thể dùng thần lực để nâng chiếc xe sang đây, nhưng trong xe còn có ba người và hơn trăm cân vũ khí, tôi không đủ lực, vì thế chỉ cần cô lấy đà, tôi sẽ dùng thần lực đưa chiếc xe sang.” Diệp Minh nói.
Mã Linh thầm thắc mắc: “Thần lực ư? Nghe cứ như phim Stars war!”
Diệp Minh: “Mã Linh?”
Đúng lúc này, Mã Linh nghe thấy tiếng động cơ xe ở phía sau. Cô bắt đầu cảm thấy bất an. Diệp Minh nói gấp trong điện thoại:
“Mã Linh, khẩn trương lên, có xe ở phía sau, có thể là nhóm sát thủ, cô không được chần chừ thêm nữa!”
Triệu Thanh gạt Mã Linh sang ghế phụ, ngồi vào ghế lái, cướp lấy cái điện thoại từ tay Mã Linh, nói vào:
“Diệp Minh, liệu mà đón chúng tôi sang, tôi tới đây!”
Mã Linh chỉ kịp cài dây an toàn đã thấy Triệu Thanh đạp ga, chiếc ST-Ultra 2 lao vút lên đường, thẳng tới cây cầu gãy. Khi đến lỗ hổng, Mã Linh ôm lấy mặt, nghiến răng để không bật lên tiếng thét hoảng sợ. Chiếc xe bắn vọt ra ngoài không trung, trong chốc lát, Triệu Thanh thấy người nhẹ bẫng, cảm giác gần như tê liệt. Uỳnh một tiếng, nó rơi xuống đầu cầu bên kia.
Diệp Minh thả tay xuống, trên trán lấm tấm mồ hôi. Tống Nguy cơ bản bị anh ép ngồi trong xe không cho ra ngoài vì sợ hắn bị lạnh cho nên hoàn toàn không được chứng kiến màn hành động như phim này. Triệu Thanh sau khi cho xe hạ xuống liền phóng nhanh về phía cầu bên kia. Xe đỗ trước mặt Diệp Minh, Triệu Thanh mở cửa lao xuống, dơ cả hai tay lên đập tay cùng Diệp Minh, nụ cười rạng rỡ chói ngời.
Diệp Minh vỗ vai anh nói:
“Tôi biết các cậu sẽ làm được mà!”
Phía bên kia, chiếc xe mới tới đã dừng hẳn. Diệp Minh nói với cả đội:
“Đừng lo, chỉ là xe đi phượt thôi, họ cũng không qua được bên này, chúng ta lên đường trước khi trời tối sẽ đến được Cổ Thành.”
Khi Diệp Minh vừa lên xe, Nhạc Ly đã xoắn xuýt hỏi:
“Thầy, là thầy dùng thần lực đưa bọn họ sang đúng không?”
Diệp Minh mỉm cười nói với Nhạc Ly:
“Không, thầy chỉ cho họ niềm tin thôi!”
“Á… nhỡ họ rơi xuống thật thì sao?”
“Ban nãy thầy thấy Triệu Thanh mua đầy thiết bị leo núi, nếu có rơi bọn họ cũng sẽ móc được lên cầu để leo trở lại!”
“Thế sao chúng ta không có thiết bị, nhỡ chúng ta cũng bị rơi?”
“Có thầy ở đây, không ai rơi đi đâu được!” Diệp Minh khẳng định. Nhạc Ly rụt cổ ngồi trong xe, da gà bắt đầu nổi lên rần rần. Biết trước… đã không dám ngồi ung dung đến thế.
Trong chiếc ST-Ultra 2, Mã Linh dần lấy lại bình tĩnh, nhìn Triệu Thanh:
“Sao anh làm được thế?”
“Anh tin anh ta!”
“Nhỡ…”
“Họ chỉ là dân thường mà có thể lái xe vượt qua, chúng ta là cảnh sát sao còn sợ, không thấy mất mặt sao?”
“Ừ, cũng đúng!” Mã Linh xác nhận. Cô quay xuống đã thấy Hải Tâm ngủ từ lúc nào, hoặc có thể anh sợ chết ngất mất rồi. Dù sao, cứ để Hải Tâm ngất đi vẫn tốt hơn, hai người còn lại sẽ đỡ bị anh làm phiền.
Con đường phía trước vắng lặng, bên phải là vực sâu phủ sương mù trắng xóa, bên trái là vách núi cao, cây cối phủ tuyết, lộ ra những khoảng đá đen loang lổ trùng trùng. Với thời tiết này thật khó đoán xem đã là mấy giờ vì Mặt Trời tuyệt nhiên không thấy ló rạng khỏi chân mây.