Tình hình có vẻ hỗn loạn, nó, Hiểu Tinh tìm cách thoát khỏi đám đông.
Hai đứa vào hành lang ngồi tám chuyện:
Lâm Tử: ” Hiểu Tinh nè, cậu thấy ông thầy thế nào? Không hiểu nỗi đám nữ sinh đó làm gì mà cuồng ông thầy đó dữ? “
Hiểu Tinh đồng suy nghĩ với nó phán: ” Tớ cũng thấy vậy, có thể ổng biết nắm bắt tâm lý nữ giới chăng? “
Nó Lâm Tử gật đầu lia lịa: ” Ừ… ừ phải ha? Nhưng mà so với gốc độ đẹp trai thì….. khách quan mà nói vẫn thua tam hoàng tử trường này một bật. “
” Chính vì ba con người đó quá thờ ơ với con gái, vậy mới khiến nữ sinh họ chuyển sang đối tượng có khả quan hơn. “
Lưu Trinh từ đâu lù lù xuất hiện tiếp câu.
Vào tiết học, lớp Hiểu Tinh loi nhoi rộn ràng hay tin ông thầy ấy sẽ qua lớp mình dạy.
Chào các bạn! Tôi là Hoàng Thiếu Hoa, đến từ Canada, hôm nay tôi phụ trách giảng môn Tâm lý học. Rất mong các bạn giúp đỡ! _Hoàng Lão Sư nở nụ cười thân thiện.
Đáp lại nụ cười chào thân thiện từ ông thầy, dân tình trong lớp rần rần hú lên.
Có bạn nữ bàn dưới mạnh dạn đặt câu hỏi:
” Hoàng Lão Sư ơi! Em muốn hỏi: ” Thầy dạy môn này ắt hẳn thầy hiểu tâm lý phụ nữ lắm đúng không? “
Ông thầy trẻ tuổi lập tức trả lời câu chất vấn bằng thái độ hết sức bình thản:
” Chào em! Em hỏi rất hay! Thật ra phụ nữ là nhân tố khó hiểu nhất hành tinh. Để hiểu được, gánh đàn ông như tôi phải bỏ rất nhiều công sức tìm tòi, nếu nói tôi rất am hiểu cũng không phải. Thực tế, tâm lý học chỉ ra những bản tính đặc thù đại diện cho mỗi khía cạnh khác nhau. Còn ai muốn đặt câu hỏi nữa không? “
Thầy ơi! Thầy… có bạn gái chưa ạ?
Một bạn nữ giơ tay phát biểu.
Thầy lại cười ngại ngùng đáp: ” Hì chính vì quá hiểu nhiều thứ nên tới giờ tôi vẫn còn độc thân đây!
Còn nữa, thầy năm nay bao nhiêu tuổi?
Hàng loạt câu hỏi nhắm về phía Hoàng Lão Sư khiến anh ta trả lời mệt nghỉ luôn.
Tan học, Hiểu Tinh, Lưu Trinh cặp kè nhau ra ngoài ăn tạp.
Hai cô nàng vô tư cười đùa làm sao để ý có người nhìn họ chăm chú.
Kẻ nhìn lén đó thật bất ngờ, không là ai mà là ông thầy ban nãy.
Anh ta là người rất thích quan sát người khác, thực chất lúc trong lớp anh thầy điển trai đã chú ý tới hai người nhưng để bụng không bộc lộ ra thôi.
Phát hiện có kẻ lén lút quan sát mình, Hiểu Tinh quay lại xem cô hãi hùng khi kẻ mà cô định hỏi tội là Hoàng Lão Sư, cô che miệng hết cả hồn thì thầm vào tai Lưu Trinh.
Hai nàng to nhỏ bên tai nhau, lại nhắc tới Du Vỹ Tường. Người khó chịu, bực bội nhất là cậu ta.
Vỹ Tường có ác cảm với ông thầy ngay từ lần đầu nhìn thấy, giờ lại càng gia tăng cái thành kiến ban đầu.
Cậu vùng mình tiến thẳng bàn hai người họ đống quân ở đấy không rời gây ảnh hưởng tới ánh mắt ông thầy, buộc anh ta phải dịch chuyển con ngươi sang hướng khác.
Rồi lần lượt hai anh kia cũng đồng quan điểm theo sát cô gái của họ uy hiếp kẻ địch phải rút lui. Ông thầy đó do bị ánh mắt hình viên đạn của ba anh chàng tăm tia đành lui quân biến đi nơi khác ngồi, anh ta lui cui bước do sơ ý va phải Lâm Tử. Nó cẩn thận nhặt sách vở rơi miệng nói đúng 1 câu: ” Oi, em xin lỗi thầy! “
” Oh, không sao? Thầy mới phải nói lời xin lỗi, em ok chứ? ” _ Anh ta cúi xuống nhặt giúp nó.
Nó nhặt xong đống sách vở liền lạnh lùng bỏ đi phớt qua, cử chỉ của nó vô tình làm lão sư cảm thấy lạ lẫm. Tầng ngầng suy nghĩ hồi lão ấy nhanh chóng xuống hầm lấy xe về.
Lúc này nó phóng tới bàn có ba cặp uyên ương nhiều chuyện:
” Á nè nè các cậu! Sao nay tụ tập đầy đủ thế? À, mới thì tớ đụng phải ông thầy tâm lý. Trông ra vẻ người đàng hoàng nhưng chả biết thực hư ra sao?
” Thật hả? Lúc nãy ổng nhìn tụi này trân trân à, lạ thiệt ớ! ” _Lưu Trinh vẻ mặt nghiêm trọng nói.
Vỹ Tường chực sẵn cũng lên tiếng cảnh báo:
Con gái mấy cô phải cảnh giác với thằng cha đó đó! Theo kinh nghiệm nhìn người….. tôi nghĩ lão ta có vẻ mờ ám. Không phải hạng dễ xơi! “
” Nà… có phải con trai các anh đa nghi quá không? Hay là thấy người khác liếc bồ của mình rồi ghen tuông đăm ra ngờ vực người khác? “
Lưu Trinh trề môi phát biểu.
” Các cô tuyệt đối đừng vì vẻ trí thức tử tế ấy mà bị đánh lừa tâm lý nhé! ” _ Lực Quân từ đâu nhảy vào.
Lâm Tử im lặng tự nhiên bật chế độ thám tử lừng danh Conan:
” Tớ thấy bọn con trai nói không phải không có căn cứ, tôi đồng ý cách nghĩ các anh.
Theo óc suy luận cộng thêm kinh nghiệm xương máu….. tôi nghĩ… lão sư này toát mùi khả nghi! 100% có vấn đề! “
Lập Tuyên cười nhạt: ” Khừ…. cô là chó à? Đánh hơi hay nhỉ? “
Cả Tuyết Anh cũng đồng tình với ý kiến của nó gật đầu tán thành: ” Chí lý! Tớ cùng cảm nghĩ với cậu ấy. Từ đầu tớ đã cảm thấy lão sư này sao sao á, đóng kịch với ai chứ… đối với tớ vô ích. “
“Ok… ok… tan học rồi còn ngồi đây tán dóc ba cái chuyện sặc mùi trinh thám, về thôi các cậu!” Lưu Trinh phẩy tay.
” Lâm Tử, chân cậu đỡ hơn chưa mà dám cưỡi mô tô thế? “_ Hiểu Tinh quan tâm hỏi.
Nó vui vẻ đáp: ” A…. kha kha! Tớ đỡ hẳn rùi, yên tâm đi! “
” Haizz…. cậu này.. thật là… hết nói nổi! “
Cô thở dài với nó.
*******
Căn biệt thự nguy nga lộng lẫy tại Du gia có vị thiếu gia họ Du đương đưa mình trên xích đu trầm tư nghĩ ngợi điều gì đó.
Khiết Tình đập vai cậu:
” Bịch… Tiểu Tường nè… làm gì ngồi đây mình vậy? Hửm? “
Cậu quay qua nhìn chị thở dài nặng nề tâm trạng: ” Hừ…. m, em đang băn khoăn một điều… có nên hay không nên đây hở chị? “
Chị cậu khoát vai thằng em trai ngồi phệt cạnh cậu tiện chân đung đưa nói:
” Có phải là chuyện tình cảm? Với cô bé đó? “
” Uhm… sao cái gì chị cũng đoán được hết nhỉ? “Cậu nhìn lên trời hỏi vu vơ.
” Chị em mình cùng một gen mừ, tất nhiên thông minh giống nhau rồi, những gì nhóc nghĩ chị đều tự khắc thông hiểu. “
Khiết Tình nói.
À Tiểu Tình à! Trường em mới nhận giảng viên mới, gã thầy giáo này…. theo cảm tính thằng em trai của bà chị…… chắc chắn là có vấn đề, chị nghĩ sao? “
Cậu thuật lại chuyện ở trường với chị ấy.
“Uhm….. Ok…. để phục vụ cho nhu cầu điều tra nghi vấn của nhóc, chị sẽ tái xuất giang hồ. HeHe! ” _ Chị ấy đột nhiên nghĩ ra ý tưởng táo bạo gì đấy khác thường.
*******