“”Người khác?”Katherine hưng phấn, “Ai thế? Mark? Philip? Hai người này chắc chắn không phải, vẫn là Ivy tốt một chút.”
Ivy cách đó không xa nghe vậy, ngại ngùng cười.
“Chuyện này… đó chính là –” Thật ra Lâm Dật Phi biết Mạn Mạn luôn có ấn tượng tốt với Chris, căn cứ việc nàng thường xuyên nhìn lén Chris sẽ biết, mà Mạn Mạn cũng vì thế vội vàng bịt miệng Lâm Dật Phi lại.
Trước kia Lâm Dật Phi còn tưởng tượng nếu mình ghép Chris và Mạn Mạn lại, vậy thì mình có thể an toàn đứng ở vị trí bạn tốt. Nhưng bây giờ, Lâm Dật Phi chỉ có thể âm thầm nói câu “thật xin lỗi” với Mạn Mạn.
Hai người vừa đi vừa đùa giỡn, các học sinh thuộc đội đấu kiếm của trường Griffith đi ngang qua họ, có người đụng nhẹ vào Lâm Dật Phi, lúc Lâm Dật Phi ngẩng đầu thì phát hiện đó là một nam sinh khoảng mười lăm mười sáu tuổi, đối phương nhẹ giọng nói một tiếng “thực xin lỗi”, không hổ là học sinh trường Griffith, tuy rất kiêu ngạo, nhưng vẫn không mất đi lễ nghĩa.
“A… Không sao.” Mình đùa giỡn trên đường đi mới là người không đúng.
“Chờ mong ngày gặp mặt của chúng ta trên đấu trường.” Đối phương vươn tay với Lâm Dật Phi, “Biểu hiện của cậu khiến người khác rất hưng phấn, tớ tên là Andrew Patrick học sinh trường Griffith.”
“… Chào cậu…” Lâm Dật Phi bắt tay với đối phương, cậu chú ý thấy đối phương có đôi mắt màu ngọc bích rất đẹp.
“Tớ là người Italia, ba tớ sang công tác tại đại sứ quán, nên cả nhà tớ đều dọn tới Washington.” Andrew nho nhã nói, có vẻ hắn được giáo dục rất tốt, phát âm tiếng Anh cũng rất chuẩn.
“Nga.”
“Nếu các cậu đánh thắng hết và vào trận chung kết, tớ mong chờ được quyết đấu cùng các cậu.” Nói xong, Andrew xoay người rời đi.
Katherine tới gần, “Là Andrew Patrick đó, lúc Chris chưa nhập học Griffith, thì cậu ấy đều ngồi trên ngôi nhất. Còn trong thi đấu đoàn thể, thì Andrew lại là người đấu cuối cùng.”
“Ừm.” Lâm Dật Phi gật đầu, trình độ của Andrew thật sự rất mạnh, nhưng năm trước bởi vì bị thương mà không tham gia trận đấu, còn năm nay cậu ta tham gia thi đấu cá nhân, có người nói hai người lọt vào trận chung kết của cuộc thi đấu bội kiếm dành cho nam của Washington chắc chắn sẽ là cậu ta và Chris. Nếu mình có tham gia thi cá nhân thì sao đây? Tình hình sẽ đi đến đâu? Lâm Dật Phi lần đầu tiên bởi vì không tham gia thi đấu cá nhân mà cảm thấy có chút tiếc nuối.
“Dật Phi ca ca?” Mạn Mạn đi tới kéo kéo tay cậu.
“Nga, Mạn Mạn. Đã nghĩ xong là muốn đi đâu chưa? Nếu cậu còn muốn đến công viên trò chơi, thì tớ sẽ mời cậu.”
“Không cần đâu, chúng ta đi xem phim đi.” Mạn Mạn nở một nụ cười ngọt ngào, “Tớ luôn muốn xem phim <Hai đứa trẻ vô tư>.”
Nghe tên bộ phim kia, Katherine lại ồn ào, “Đúng thế, <Hai đứa trẻ vô tư> hay chết đi được!”
Lâm Dật Phi trừng mắt nàng, “Đi thôi, <Hai đứa trẻ vô tư> thì <Hai đứa trẻ vô tư>. Tớ mời cậu ăn bắp rang.”
Nói xong, Lâm Dật Phi liền kéo Trần Mạn Mạn đi.
Hai người đón xe bus đến “Fun city”, lầu một là khu trò chơi, lầu hai là rạp chiếu phim. (Cái từ Fun city này ta không chắc có đúng không nữa =.=)
Khi bọn họ đến trước cửa Fun city, thì xe của Chris vừa lúc chạy ngang qua. Elizabeth bởi vì biểu ca không nói chuyện với nàng nên buồn chán, vừa nhìn ra ngoài cửa sổ liền hô to “Dừng xe, George! Dừng xe!”
George ngừng xe lại, Elizabeth đưa đầu ra ngoài gọi: “Lâm!”
Một tiếng này khiến cho Chris quay đầu.
Lâm Dật Phi thấy bọn họ, mà Mạn Mạn cũng thấy Chris đang ngồi trong xe, nàng không ngờ sinh nhật mình lại có thể gặp cậu ấy.
Thật ra Elizabeth không quá để ý tới Lâm Dật Phi, nhưng nàng biết Chris để ý. Nếu mình có quan hệ tốt với Lâm Dật Phi, còn hơn việc nói chuyện nhiều với Chris, chỉ cần nhiệt tình với bạn thân của anh, thì rất có lợi cho việc thiết lập mối quan hệ của mình và Chris.
“Các cậu muốn đi ‘Fun city’ chơi ư?” Elizabeth tỏ ra vẻ hưng phấn.
“A, không phải. Hôm nay Mạn Mạn sinh nhật, tớ dẫn cậu ấy đi xem phim.” Lâm Dật Phi rất ít thấy Elizabeth tỏ ra nhiệt tình với mình, hôm nay sao lại như quen biết đã lâu mà dừng xe lại chào hỏi thế nhỉ.
Elizabeth quay đầu nhìn Chris, “Sao anh không hỏi xem mắt cá chân cậu ấy thế nào rồi?”
“Cậu ấy có thể dẫn một cô gái đi xem phim, mắt cá chân nhất định không có vấn đề gì.” Chris liếc mắt nhìn qua Lâm Dật Phi, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong nháy mắt, Lâm Dật Phi cảm thấy lạnh sống lưng.
“Hôm nay là sinh nhật của Mạn Mạn à!” Elizabeth nhìn về phía Mạn Mạn, “Sinh nhật vui vẻ! Các cậu xem phim gì thế?”
“A… <Hai đứa trẻ vô tư>.” Mạn Mạn vừa nói vừa nhịn không được liếc nhìn Chris đang ngồi trong xe. Đã lâu không gặp, khuôn mặt anh càng có thêm góc cạnh làm tăng sự thành thục, lại đẹp trai hơn.
“Có muốn cùng xem không?” Lâm Dật Phi hỏi, cậu biết tâm tư của Trần Mạn Mạn, hôm nay nếu Chris đồng ý, Mạn Mạn sẽ rất vui.
Lâm Dật Phi cũng có chút mong chờ, lúc còn ở New York cậu chỉ cùng Chris ngồi dưới đất xem phim hoạt hình trên ti vi, lúc ấy Lâm Dật Phi tự mình ha ha cười to, vốn không quan tâm đến cảm nhận của Chris.
Hình dáng miệng của Chris rõ ràng là muốn nói “thực xin lỗi”, nhưng còn chưa chờ anh nói ra, Elizabeth đã giành trước, “Được, cùng xem nào! Tớ nghe nói bộ phim đó rất cảm động!”
Thật ra nàng mới không thích loại phim diễn biến tình tiết chậm như vậy, nó rất không hợp với cá tính nàng. Nhưng nàng biết, nếu Lâm Dật Phi đã mời, Chris sẽ rất ít khi từ chối. Người có quan hệ với Chris rất ít, mà Lâm Dật Phi lại là người cuối cùng bên trong mối quan hệ đó, bởi vì cậu là người bạn duy nhất của Chris khi anh còn nghèo khổ.
“Đi thôi, Chris!” Elizabeth kéo tay Chris ra khỏi xe, Chris cũng không có phản kháng.
Bốn người đến chỗ rạp chiếu phim mua bốn vé, bắp rang và nước ngọt. Còn năm phút nữa mới chiếu, bọn họ ngồi xuống chỗ đã được ghi trên vé. Rạp chiếu phim của ‘Fun city’ không lớn, chỗ ngồi cũng không rộng như các rạp chiếu phim khác. Elizabeth xoay qua xoay lại trên ghế ngồi, “Âm thanh ở đây có tốt không.”
“Không sao, chúng ta xem phim tình cảm chứ không phải phim hành động, âm thanh như vậy là tốt rồi.” Lâm Dật Phi an ủi nàng, “Ăn bắp rang đi! Bắp rang bọc đường, là thứ yêu thích nhất của tớ.”
Sau đó không cẩn thận, khuỷu tay đụng phải Chris đang ngồi bên cạnh, đối phương liền nâng tay cầm khuỷu tay cậu.