Nơi đây rừng sâu núi thẳm, vừa yên ắng vừa u tối, vì lí do an toàn, ngài Hách nói: “Nên dừng lại thôi, đoán chừng không tìm được đâu. Đợi lát nữa tối hơn thì cái gì cũng không thấy.”
Trợ lý Tưởng cũng đồng tình: “Vậy chúng ta mau quay lại đoàn thôi.”
Bốn bề yên lặng không ánh sáng khiến lòng người hoảng sợ.
Ngài Hách nhìn xung quanh, có chút bối rối, đi lối nào bây giờ?
Hắn nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi, trợ lý Tưởng hai mắt lấp lánh nhìn hắn, đợi đến lúc hai người họ cùng nghe thấy câu “Tạm thời không liên lạc được” thì đồng loạt hoang mang.
“Chắc là… không có tín hiệu rồi…”
Trợ lý Tưởng hơi sốt ruột: “Vậy phải làm sao đây…”
Ngài Hách an ủi cô: “Không sao đâu. Như thế này, chúng ta cứ thẳng tiến lên núi thôi, nhất định sẽ gặp được họ.”
“Được, vậy đi thôi.”
Ngài Hách bật đèn flash của điện thoại, đi thẳng phía trước, kết quả càng đi thì xung quanh càng lạ lẫm.
Trợ lý Tưởng hơi sợ rồi, theo sát phía sau ngài Hách. Núi rừng nơi đây còn chưa khai phá xong, nếu tiến vào vùng chưa khai phá, vạn nhất gặp phải “thứ đồ” gì thì nguy hiểm vô cùng.
Ngài Hách biết cô sợ, nên vừa đi vừa cùng cô nói chuyện phiếm.
Đột nhiên có thứ gì đó ngáng chân trợ lý Tưởng, cô hét lên một tiếng, ngã xuống đất.
Ngài Hách vội vàng quay lại nhìn cô.
Đèn flash chiếu tới, hoá ra thứ ngáng chán trợ lý Tưởng là một cục đá có hình dáng kỳ lạ.
Ngài Hách ngồi xổm xuống, dời cục đá đi, nhìn trợ lý Tưởng hỏi: “Không sao chứ? Bị ngã sao?”
Trợ lý Tưởng vừa sợ bóng sợ vía một phen, sau đó giữa cơn hoảng loạn nảy sinh một kế.
Trợ lý Tưởng nhìn người trước mặt, quyết định lợi dụng một chút lo lắng trong mắt ngài Hách.
“Em… Chân em hình như bị trặc rồi…”
“Có đứng lên được không?”
Trợ lý Tưởng khẽ mím môi, làm bộ kiên cường nói: “Có thể ạ.”
Cô chống tay xuống đất, chuẩn bị tự đứng dậy, nhưng còn chưa đứng thẳng dậy đã la lên đau đớn, thiếu chút nữa là ngã sụp xuống đất.
Ngài Hách nhanh chóng đỡ cô, nói: “Hay để tôi đỡ cô đi.”
“Sếp, vậy xấu hổ quá…” Miệng nói một đằng, người làm một nẻo, tay cô tự động quấn lấy cánh tay ngài Hách.
Trợ lý Tưởng tính nhẩm trong lòng, tình huống này không gặp lại đội ngũ là tốt nhất, như vậy sẽ là cơ hội tuyệt hảo cho hai người ở riêng với nhau.
Hơn nữa trong cái ba lô ngài Hách cõng chắc chỉ có một cái lều, vậy thì lúc đêm xuống nghỉ ngơi, chẳng phải sẽ đúng lý hợp tình…