Hắn chỉ cười mỉm, xoa đầu thiếu niên rồi đi lên lầu. Takemichi nghe được ra ngoài thì vui lắm, ở trong đây, ngày ngày nhìn mặt tên này ngán ngẩm lắm rồi. Lại nghĩ, chẳng biết khi nào thì thoát khỏi hắn.
Cậu mặc áo len rồi khoác thêm chiếc áo măng tô ra bên ngoài, theo Mikey lên xe.
Đúng thật là, cảm giác được đi ra ngoài hít thở không khí rất sảng khoái. Chí ít thì cậu cảm thấy vậy.
Mikey đưa cậu đến một nhà hàng khá sang trọng, mà phải thôi, cậu có mơ cũng chưa từng nghĩ được bước chân vào mấy chỗ như vậy.
Biết Takemichi thích ngồi bên cửa sổ, và cả hai đều không muốn bị chú ý nên hắn chọn bàn gần phía góc.
Một lúc sau đồ ăn cũng lên hết, Takemichi cẩn thận cắt miếng bò bít – tết thành miếng nhỏ, vị sốt đậm đà hoà tan trong miệng cậu. Vẻ mặt hạnh phúc ấy đều được Mikey bắt trọn.
Cả hai vừa ăn vừa nói chuyện, cũng chỉ đơn giản là anh hỏi cậu có thích nơi này không, đồ ăn thế nào. Chỉ khoảng hai mươi phút sau, đột nhiên Mikey đứng bật dậy
“Takemichi, mau lên, đi vào đây!”
Thiếu niên đang ngơ ngác, định hỏi tại sao thì hắn đã nói tiếp “Mau lên! Đứng dậy!!”
Takemichi đi theo hắn, ở phía đằng sau bàn ăn cậu có một cánh cửa nhỏ, gã kéo cậu vào đó, khoá cửa lại, lại lấy điện thoại ra
“Sanzu, đến đây mau, nhà hàng Shikamaru. Người của Ruy đang ở đây.”
“Có cần đám Haitani tới không?”
“Không cần, tao không thấy nó đâu, chỉ là đám thuộc hạ thôi. Mày cử cỡ sáu, bảy thằng đến là được rồi.”
Mikey tắt máy, lại cẩn thận mở cửa ngó ra phía ngoài. Bên ngoài vẫn rất yên ổn, chỉ là lũ người đó đang đi loanh quanh đây
“Mẹ kiếp, đánh hơi nhanh nhỉ. Mày phá hỏng bữa tối của tao rồi, Ruy à!”
Takemichi ngơ ngác, chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. Mikey đột nhiên giật thót, đóng sầm cửa khoá lại, kéo tay cậu đi lòng vòng, lại tới một căn phòng nhỏ hẹp khác
“Này, có chuyện gì vậy?”
“Là đám người của Ruy, hắn là kẻ thù của tôi, lần trước đụng mặt hắn tôi suýt chết rồi. Lần này may mắn chỉ có thuộc hạ thôi, tôi không lo. Nhưng có em ở đây tôi không mạo hiểm được.”
Thiếu niên chẳng biết gã tên Ruy kia là ai cả, cũng chẳng quan tâm kẻ thù của Phạm Thiên. Cậu hiện giờ chỉ cảm thấy mình giống như gánh nặng vậy.
____________¹: Fluoxetine, còn có tên thương mại là Prozac và Sarafem cùng một số tên khác, là một thuốc chống trầm cảm thuộc nhóm chất ức chế tái hấp thu serotonin chọn lọc. Chúng được sử dụng để điều trị rối loạn trầm cảm chính, rối loạn ám ảnh cưỡng chế, rối loạn thần kinh bulimia, rối loạn hoảng loạn.
____________Jenicas.