Vừa bước chân vào Bặc Cẩm Viện, cha con Ô Nhược gặp Ô Bặc Phương đang từ toà tháp đi xuống. Hai cha con lập tức tiến lên thỉnh an hắn.
Trông thấy người hầu của Ô Nhược ôm rất nhiều lễ vật trên tay, ánh mắt nghiêm túc của Ô Bặc Phương loé lên một tia hài lòng.
Ô Nhược lập tức sai người hầu dâng quà tặng đến trước mặt Ô Bặc Phương: “Thành thân đã nhiều ngày nhưng đến nay đứa cháu bất hiếu này mới về đây thình an người, hy vọng ông cố có thể tha lỗi cho con”
Dù đã một trăm năm mươi tuổi nhưng vì là người tu luyện nên gương mặt Ô Bặc Phương chỉ như người mới bốn mươi. Ngoại trừ khóe mắt có vài nếp nhăn ra thì những bộ phận khác trên mặt hắn đều căng đầy, không có một chút dáng vẻ của lão nhân trăm tuổi cả.
Ô Bặc Phương hỏi: “Tiểu Nhược, vì sao phu quân của con không cùng về đây với con?”
Vẻ tươi cười của Ô Nhược trong nháy mắt cứng đờ, y hạ mí mắt xuống không nói một lời, bộ dáng của thoạt nhìn vô cùng đáng thương.
Dường như hiểu ra rằng Hắc Tuyên Dực không muốn gặp Ô Nhược, Ô Bặc Phương thở dài nói: “Để con phải chịu uất ức rồi”
Dù thế nào đi nữa thì đứa cháu cố này cũng là người Ô Bặc Phương từng thích nhất, chí ít cũng có một chút yêu ai yêu cả đường đi. Vì vậy, khi thấy Ô Nhược u sầu như vậy, trong lòng Ô Bặc Phương cũng có chút áy náy. Nếu không phải vì để Ô Thần Tử được coi trọng, Ô Bặc Phương cũng sẽ không ép Ô Nhược phải gả cho nam nhân khác. Thế nhưng, mỗi lần nhìn thấy Ô Nhược vừa mập mạp lại không có linh lực, hắn lại cảm thấy có chút mất hứng. Do đó, nếu không phải diện bất đắc dĩ phải gặp Ô Nhược, Ô Bặc Phương cũng sẽ không muốn thấy đứa cháu này để mắt không thấy thì tâm cũng không phiền.
Vừa nghĩ đến cháu cố, ánh mắt Ô Bặc Phương lại nhìn lướt qua Ô Tiền Thanh.
Đứa cháu này đã từng là người rất xuất chúng và cũng là người Ô Bặc Phương rất xem trọng. Trước kia, hắn đã Ô Tiền Thanh lại bị phế, điều này làm cho kẻ làm ông như hắn cảm thấy tiếc hận vô cùng.
Nếu không phải Ô Tiền Thanh còn có một Ô Trúc cũng xuất chúng không kém gì mình, Ô Bặc Phương nghĩ huyết mạch của cháu nội này coi như bị phế hoàn toàn.
Ô Bặc Phương híp mắt, không biết trong đầu hắn đang nghĩ đến điều gì mà đáy mắt lại hiện lên lệ quang. Hắn lạnh nhạt nói: “Tiền Thanh, Huyền Nhiên và ca ca đệ đệ ngươi đều đã ở đại sảnh chờ sẵn rồi. Hai ngươi hãy vào trong trước đi. Sau khi ta về phòng đổi y bào sẽ quay lại ngay”
“Dạ”