Thất hoàng tử không vui liếc Tiết Dao.
“Hả?”
Tiết Dao cung kính chờ dặn dò.
“Hoa viên không có ngươi.”
Thất hoàng tử ủy khuất chu mỏ.
Tiết Dao:
“…”
Chết mất, cư nhiên bị bé mập mạp nói một câu đỏ cả vành mắt!
A a a a! Rõ ràng là nghĩ đến ôm đùi lớn Long Ngạo Thiên, bây giờ lại bị đứa bé mập mạp xấu xa này huấn luyện thành người cha hợp lệ!
Động một chút là lệ tung hoành cái quỷ gì!
Nhưng Tiết Dao trong lòng vẫn là hơi đắc ý. Thất hoàng tử tính cách có chút khiếm khuyết, rất khó biểu hiện ra ỷ lại vào ai đó.
Bây giờ bất quá chỉ bốn ngày không gặp, bé con lại tìm tới Tàng Thư Các.
Tuy rằng không biết đến tìm hắn hay là vì tìm sữa bò Vượng Tử, nói chung lòng Tiết Dao cảm giác ấm áp.
Vì thế Tiết Dao bãi công một ngày cùng bé mập mạp đi hoa viên chơi một chút, ngày hôm sau tiếp tục đi tìm tài liệu.
Nhìn thấy thời gian còn dư lại không nhiều lắm, Tiết Dao mang theo tư liệu không tính đầy đủ đến Thanh Khung điện cùng Tịch Phi nói kế hoạch của chính mình.
Tịch Phi sau khi nghe xong rất khổ não:
“Đại hoàng tử chưa từng tới Thanh Khung điện, ta cũng biết hắn rất thương Lão Thất. Nhưng hắn chẳng hề liên hệ với ta, bởi vì Hoàng hậu không thích ta. Người mà Hoàng hậu không thích, Đại hoàng tử không dám qua lại. Ngươi xem hắn lúc thường cũng không để ý Lão Tứ…”
Tiết Dao trả lời:
“Ta đã nghĩ xong, để Thất hoàng tử giúp chúng ta đem Đại hoàng tử tới cửa cung. Ngài làm bộ vừa vặn xuất hiện mời hắn vào cửa. Hắn dù sao cũng là vãn bối, không tiện từ chối. Chỉ cần đem người mời vào cửa, sự tình liền dễ làm.”
Tịch Phi vẻ mặt mờ mịt. Mức độ con trai nhà nàng hiểu ý phối hợp cùng người chung quanh là số không, làm sao có khả năng dẫn Đại hoàng tử tới cửa?
Tiết Dao nhìn ra nàng lo lắng, lập tức nói ý nghĩ của mình:
“Ta sắp xếp để Điện hạ trên đường hồi cung đi qua thượng thư phòng, làm bộ ngẫu nhiên gặp Đại hoàng tử. Chỉ cần Điện hạ ôm cổ Đại hoàng tử không buông tay, cô cô đi theo nhắc nhở đã đến giờ uống sữa, nhất định phải hồi cung. Đại hoàng tử rất có thể sẽ tiện đường ôm Điện hạ đưa về Thanh Khung điện.”
Tịch Phi không tiếp xúc qua Đại hoàng tử, nửa tin nửa ngờ hỏi:
“Hắn thật sự chịu đưa Lão Thất trở về sao? Thượng thư phòng cách đây cũng không gần.”
Tiết Dao nhớ Đại hoàng tử đối với bé mập mạp rất yêu thích, khẳng định chắc chắn.
“Không thành vấn đề.”
Tiết Dao dùng sữa bò Vương Tử dụ dỗ, Tịch Phi hứa hẹn trước khi ngủ cho ăn bánh đậu xanh, Thất hoàng tử bị ép tham dự hành động.
Vào ngày “ngẫu nhiên” gặp Đại hoàng tử, Thất hoàng tử mở ra cánh tay nhỏ ôm cổ đại ca, quả nhiên lập tức ôm không buông tay.
Vì sữa bò cùng bánh đậu xanh, hai cánh tay Thất điện hạ giống xích thép cuốn cái cổ đại ca.
Đại hoàng tử không chỉ không tức giận, còn tỏ ra hạnh phúc.
Lão Thất lần đầu chủ động dính hắn như thế.
Đại hoàng tử đặc biệt thỏa mãn đi bộ ôm Thất đệ trở về Thanh Khung điện tự nguyện rơi vào cạm bẫy của Tiết Dao.
Đại hoàng tử bị Tịch Phi cùng một đám cung nữ vây quanh, cưỡng ép mời mọc vào điện uống trà.
Đại hoàng tử thật lòng không muốn vào đi, nếu bị mẫu hậu biết liền xong đời. Mà Tịch Phi cùng đám cung nữ giống như điên rồi, liều mạng sống ngăn hết thảy đường, không cho hắn đi.
Đại hoàng tử không tiện động thủ cùng một đám nữ nhân. Đang giằng co, hắn liếc mắt nhìn thấy một tiểu thái giám hầu hạ trong cung Hoàng hậu đi ở phía xa xa.
Chiều cao cung nữ không thể so với Đại hoàng tử, nhìn một cái là có thể nhận ra mặt Đại hoàng tử.
Vì vậy, khi thái giám đến gần một chút, Đại hoàng tử bỗng nhiên uốn cong gối, nửa ngồi nửa quỳ bên trong vòng vây cung nữ. Hắn che đầu của chính mình, sợ thái giám nhìn thấy về báo cáo cùng mẫu hậu.
Đại hoàng tử đỉnh thiên lập địa uy vũ bất khuất cứ như vậy nửa ngồi nửa quỳ bên trong đám người, tuyệt vọng hướng Tịch Phi thỏa hiệp:
“Nương nương có ý tốt từ chối thì bất kính, vậy ta vào uống chén trà liền đi.”
Tịch Phi cứ như vậy “mời” Đại hoàng tử tiến vào phòng khách. Cho lui nội thị, cửa lớn cửa sổ đều đóng lại.
Đại hoàng tử:
“???”
Tiếp theo là làm theo kế hoạch Tiết Dao đã bàn bạc trước đó.
Tịch Phi trước tiên từ trong ngăn tủ mang tới bản đồ Ba Thục để trên bàn mở ra, cũng đem tư liệu Tiết Dao sao chép đặt trước mặt Đại hoàng tử, bắt đầu công tác tẩy não.
Mà Tiết Dao trốn ở bên trong, lặng yên không một tiếng động nghe lén.
Tịch Phi phát huy trình độ diễn xuất tương đối phù hợp. Khi nàng nói về khó khăn của bách tính đã thở dài, tỏ ra thương cảm. Nàng nói thẳng là chính mình không muốn bị thiên hạ thóa mạ, ngôn từ cũng thập phần thảm thiết. Cuối cùng nàng thành thục đọc lại bản phân tích khó khăn trong tu sửa đường Thục mà Tiết Dao đã đúc kết từ sử liệu. Nói rất hợp tình hợp lý.
Đại hoàng tử trầm mặc nghe Tịch Phi nói xong, không có bất kỳ đáp lại nào. Sau khi nghe xong hắn chậm rãi đứng lên, trầm giọng nói:
“Trà đã uống xong, ta cũng nên cáo từ. Tạ ơn nương nương khoản đãi.”
“Điện hạ.”
Tịch Phi vẻ mặt thất vọng. Tuy rằng đã sớm dự đoán tới Đại hoàng tử sẽ không quan tâm mình nói chuyện vô bổ, lại không ngờ rằng hắn chẳng thèm xem một cái. Đây tột cùng là không muốn nhúng tay, hay cảm thấy nàng dựng chuyện giật gân?
“Tất cả tư liệu đều là thật sự!”
Tịch Phi nắm một trang giấy, tiến lên trước mặt Đại hoàng tử:
“Mọi người đều biết ngài quan tâm muôn dân, cho nên ta mới không để ý lễ tiết hướng ngài cầu viện. Hoàng thượng nói trong vòng năm năm mang ta đi tuần Ba Thục. Ngài thử xem tài liệu sử sách này đi, triều đại trước đây đã dùng mấy trăm năm mới thông đường qua núi. Muốn trong vòng năm năm hoàn thành đường lớn thì sẽ chết bao nhiêu dân chúng vô tội. Ta xuất thân thấp hèn, cũng biết Hoàng hậu nương nương không thích ta. Có lẽ ta cảm thấy ngài sẽ không bởi vì ân oán cá nhân mà không để ý bách tính chết sống, cho nên mới…”
“Thứ cho ta nói thẳng, nương nương.”
Đại hoàng tử mặt lạnh nhìn Tịch Phi:
“Theo ta nghĩ những suy đoán chuyện tu sửa đường Thục này cũng không phải một mình nương nương nghĩ ra được. Nếu như sau lưng nương nương có quân sư chỉ điểm mượn tay ta giúp nương nương tránh thoát việc khó, ít nhất nên lấy ra chút thành ý, nói người đó tự mình đến cùng ta đàm luận. Chỉ bằng dăm ba câu này mà muốn ta đi xúc ngược vảy rồng của phụ hoàng. Ta không hiểu, vị quân sư kia là đánh giá cao phân lượng của ta trong lòng phụ hoàng hay xem ta là kẻ ngu si?”
Lời vừa nói ra, sắc mặt Tịch Phi trắng nhợt.
Trốn ở bên trong, mặt Tiết Dao lại đỏ lên.
Đại hoàng tử tuổi tác này sao có thể giảo hoạt đến như vậy!
Bên trong nguyên tác rõ ràng nói hắn ngay thẳng trung thực một lòng vì dân!
Tiết Dao nghi ngờ mình đã xem một quyển nguyên tác giả mạo.
Lần này coi như xong, nếu Đại hoàng tử không chịu ra mặt, vậy tình hình không có khả năng xoay chuyển.
Ở ngoài đại sảnh bỗng nhiên truyền đến tiếng khóc nghẹn ngào của Tịch Phi.
Đó là kỹ năng Lâm Đại Ngọc nghẹn ngào rơi lệ khiến người gặp thương tiếc. Tiết Dao chỉ là nghe thấy, trong đầu liền không tự chủ được hiện ra dáng dấp Tịch Phi đáng thương nước mắt như mưa.
“Ngài nói không sai…”
Tịch Phi sợ hãi nức nở nói:
“Ta đúng là được cao nhân chỉ điểm mới biết lần này đi du ngoạn sẽ đẩy mẹ con ta vào hố lửa. Ta bất quá là vũ cơ thân phận thấp kém, chết không hết tội, chỉ đáng thương Lão Thất tuổi nhỏ. Chỉ bởi vì người mẫu phi không tốt như ta, Lão Thất bị nghìn người khinh bỉ. Ta thực sự không đành lòng, mới nghĩ đến hướng Điện hạ cầu viện. Tuyệt đối không có tâm tư hại ngài. Ngài đương nhiên không cần thiết tiếp tay mẹ con chúng ta làm việc xấu! Ta cảm tạ ngài bình thường luôn quan tâm chăm sóc Lão Thất, hôm nay khiến ngài cười chê rồi.”
Nói xong, Tịch Phi khom người thật sâu hành đại lễ cung kính tiễn Đại hoàng tử rời đi.
Đại hoàng tử lại không có cử động. Thân thể như ngọc, mi tâm cau lại, đôi phượng bình tĩnh hiện ra ác liệt nhìn chăm chú vào Tịch Phi.
Một câu “Lão Thất bị nghìn người khinh bỉ” không cẩn thận chọt trúng điểm yếu, uy hiếp Đại hoàng tử.
Sau một hồi hắn thấp giọng mở miệng:
“Nương nương đã tìm nhầm người. Tịch Phi nương nương, phần sử liệu đó chỉ có thể đưa ra tham khảo suy đoán. Ngay cả ta cũng không thuyết phục được, làm sao có thể thuyết phục phụ hoàng? Đã có cao nhân chỉ điểm, người đó hẳn là cũng đã nói cho nương nương biết ý đồ thật sự phụ hoàng muốn tu sửa đường Thục rồi. Nương nương cho là chút tài liệu lịch sử có thể ngăn cản Thánh ý? Dù cho ta liều chết thay mẫu tử các ngươi khuyên can cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.”
Tịch Phi ngẩng đầu nhìn về phía Đại hoàng tử:
“Vậy ta nên tìm ai?”
Đại hoàng tử suýt nữa bị nữ nhân này chọc phát cười. Người dễ tin người khác như vậy chắc chắn không có tâm tư làm hại hắn.
Hắn cụp mí mắt, hơi suy tư, tùy tiện nói:
“Tìm người Khâm Thiên Giám, để cho bọn họ xem thiên tượng, báo động trước tai hoạ. Ở trong dân gian phát tán chút lời đồn, truyền vào trong triều. Khâm Thiên Giám tiên đoán ứng nghiệm, chuyện này có lẽ có khả năng chuyển biến tốt. Nương nương nhất định phải rõ ràng một chuyện, có thể ngăn cản phụ hoàng không phải bất kỳ tư liệu lịch sử nào, mà là ý trời cao.”
Trốn ở bên trong, ánh mắt Tiết Dao sáng lên!
Tuyệt diệu nha! Đúng là quên mất ở cổ đại nhược điểm quân vương là mê tín! Đại hoàng tử quả thực là học thần Đại Tề, đầu óc xoay chuyển linh hoạt biến khúc mắc thành thẳng trong nháy mắt. Người năng lực trâu bò như vậy làm biến pháp sao lại thất bại chứ!
Nguyên tác khẳng định nói bừa!