Thấy mọi người bộ dáng đều không rõ chuyện gì xảy ra, Tiêu Bố Y cũng thầm nhủ buồn cười.
Chẳng những Lương Tử Huyền ngậm miệng không nói gì, mà mấy tên thế gia đệ tử bên cạnh hắn cũng nhìn nhau, bọn họ đối với Hồng Diễm vì cái gì mà dừng lại cũng thực hoài nghi, đối với tiếng huýt gọi ngựa kia cũng không chút hiểu biết, bọn họ làm sao biết được Tiêu Bố Y học cái gì không được, chứ học tiếng hí gọi ngựa lại dể như trở bàn tay.
Lương Tử Huyền rốt cục cũng phục hồi tinh thần lại, không muốn chịu sự châm chọc nữa, vung tay lên nói: “Chúng ta đi”.
“Đi? Sao có thể dễ dàng như vậy?” Bùi Minh Thúy liên tục cười lạnh.
Lương Tử Huyền hầm hầm nhìn lại, “Bùi Minh Thúy, Thiên Mậu một khi đã thua, tuyệt không hai lời”.
Bùi Minh Thúy lại đưa tay ra, “Đó là tự nhiên, chẳng qua chỉ là hạn chế mấy tháng, nhưng mười hai lượng vàng kia…”
Lương Tử Huyền ngẩn ra, lại có chút xấu hổ. Thì ra hắn nghĩ rằng mình chắc chắn sẽ thắng, nên cũng không lo lắng gì. Nhưng không ngờ lại thua trận này, mười hai lượng vàng đối với hắn mà nói, cũng không tính là gì, nhưng hắn lại không mang trên người!
“Chẳng lẽ Thiên Mậu lại quẫn bách như thế, mười hai lượng vàng cũng thua không nổi?” Bùi Minh Thúy ha hả cười to, không cần nói cũng đã hả giận, đưa tay lấy ra một thỏi vàng, tung lên, “Lương Tử Huyền, có cần ta cho mượn không?”
Lương Tử Huyền khuôn mặt đã đổi thành màu tím, nhìn về phía sĩ tộc đệ tử bên cạnh, một người đã cao giọng: “Bùi Minh Thúy, ngươi không cần đắc ý, ái ui!”
Hắn lời còn chưa dứt, Lương Tử Huyền đã cho hắn một cái tát thật mạnh, mắng lớn: “Đánh cuộc đã thua, người như ngươi thật sự làm cho ta mất mặt”.
Lương Tử Huyền mượn cái bạt tai phát tiết sự tức giận trong lòng, lúc này mới quay đầu, hầm hầm nhìn Bùi Minh Thúy, lãnh đạm nói: “Tốt lắm, mười hai lượng vàng này cho dù Lương Tử Huyền mượn cô, Bùi Minh Thúy, cũng sẽ có một ngày, ta nhất định sẽ trả lại gấp bội!”
Hắn một lời hai nghĩa, oán độc liếc nhìn Tiêu Bố Y, rồi lên ngựa phóng nhanh đi.
Mấy người còn lại cũng ngượng ngừng rời đi, Bùi Minh Thúy thở ra một hơi, đánh mạnh Tiêu Bố Y một quyền, “Tiêu huynh, cũng nhờ người, đêm nay thiết yến, Thiên Hương Phường, mừng công cho huynh, không say không về”.
Tiêu Bố Y thiếu chút nữa ngất đi, “Cô nói cái gì, Thiên Hương Phường?”
“Không sai, Tiêu huynh cũng biết Thiên Hương Phường?” Bùi Minh Thúy khóe miệng như cười như không.
Tiêu Bố Y đương nhiên biết Thiên Hương Phường, tại Mã ấp không có nam nhân nào mà không biết Thiên Hương Phường, đó là nơi nam nhân tiêu tiền!
Nơi đây nữ nhân là nữ nhân tốt nhất, rượu là rượu ngon nhất, giá cả cũng là hạng nhất, nếu dùng từ ngữ hiện đại có thể nói là khu đèn đỏ, dùng ngôn ngữ của thời đại này thì đó là nhạc phường.
Đi Thiên Hương Phường cũng không có gì, nhưng Tiêu Bố Y thế nào cũng không hiểu, Bùi Minh Thúy vì sao lại nói đến Thiên Hương Phường như thể là khách quen vậy.
Hắn thực hoài nghi Bùi Minh Thúy có đúng là nữ nhân hay không nữa!
Nam nhân đi Thiên Hương Phường đương nhiên là tìm nữ nhân tìm vui thú, nhưng nữ nhân đi Thiên Hương Phường thì tìm cái gì, cái này Tiêu Bố Y cũng nghĩ không ra.
Cho nên đến khi hắn đi vào Thiên Hương Phường, hắn vẫn mang nghi hoặc này.
Bùi Minh Thúy giống như là công việc cực kỳ bề bộn, đua ngựa vừa xong, đã trở về thành xử lý công việc.
Tiêu Bố Y vẫn độc lai độc vãng, cho đến tối mới sực nhớ tới cuộc hẹn này.
Thiên Hương Phường rất dể tìm, ở trên đường tùy tiện tìm người nào đó hỏi, nam nhân thì nhìn với ánh mắt ngầm hiểu, nữ nhân, đương nhiên là sử dụng loại ánh mắt chán ghét rồi.
Chẳng qua nữ nhân nơi này khi ra ngoài quá nửa đều mang mạng che mặt, che khuất bộ mặt, làm cho người ta không thấy rõ được khuôn mặt chân thật, không khỏi có chút tiếc nuối.
Tiêu Bố Y khi đi tới trước Thiên Hương Phường, thì vẫn mặc áo vải, hắn vẫn không có gì thay đổi.
Nơi này rất chú ý đến trang phục, mấy tin tức này Tiêu Bố Y phải đụng đến mới thực sự hiểu được.
Nhung phục ngũ phẩm đứng đầu là màu tím, dưới đó mới là xanh đỏ, Vương Nhân Cung thân tử bào, y phục đó ít nhất cũng phải là đại quan ngũ phẩm mới có thể mặc.
Sai vặt thì mặc đồ màu xanh, sĩ tốt màu vàng, buôn bán màu đen, đều có quy tắc.
Hắn là bình dân, cho nên mặc áo vải như là áo tang vậy.
Đi đến đầu đường, đã thấy thân phận rất là rõ ràng, cũng may người mặc áo vải cũng nhiều, cho nên Tiêu Bố Y ở trong đám người hỗn loạn cũng không tính là khác biệt, nhưng khi đi đến trước Thiên Hương Phường, thì bị người khác xem thường cũng không có gì là lạ.
Thiên Hương Phường trên dưới hai tầng, xây bằng gỗ, mái hiên chĩa xéo ra rất có khí thế. Khi Tiêu Bố Y đến nơi thì đã là hoàn hôn, bóng đêm bắt đầu phủ xuống.
Tiêu Bố Y đứng trước lầu, nhớ tới tiền nhân hậu quả, cũng có chút dở khóc dở cười, trước cửa người đến kẻ đi nườm nượp không thôi, ánh mắt nhìn thấy Tiêu Bố Y đều có vẻ cổ quái.