Gõ vài cái, ban công kế bên có người bước ra.
Thẩm Nhất Thành hẳn là vừa tắm xong, mặc áo ba lỗ với quần đùi, khăn tắm quàng trên cổ, tóc vẫn còn ướt sũng.
Cậu mở cửa sổ ra, nhíu mày nhìn cô, “Cậu làm gì đấy, định biến thành Harry Potter đấy à?”
Thời Hạ rút chổi lại, đứng trên ghế vươn đầu ra nói với cậu, “Vừa nãy mẹ con Hoa Huy tới nhà tớ xin lỗi, tớ đồng ý rồi.”
Thẩm Nhất Thành cũng không ngạc nhiên lắm, tuy cậu đã ngăn ông nội với luật sư Ngụy lại rồi nhưng chưa nói gì với Tưởng Lan cả, Tưởng Lan hẳn vẫn nghĩ ông nội Thẩm hạ quyết tâm sẽ xen vào chuyện này.
Thế nên nếu bà ta vẫn muốn bám trụ nhà họ Thẩm, chắc chắn phải xuống nước trước.
Chuyện này bị ông nội Thẩm chắn ngang, khiến nó trở nên phức tạp quá nhiều, nếu Thời Hạ đã không muốn truy cứu thêm thì cứ để vậy thôi.
Thẩm Nhất Thành lau tóc, đôi mắt mờ mờ hơi nước, dù sao thì vẫn còn nhiều thời gian, cách giải quyết cũng chẳng phải chỉ có một cách này thôi.
Con người cậu không có ưu điểm gì, nhưng ưu điểm lớn nhất hẳn là thù dai.
“Thẩm Nhất Thành, thật ra hôm đấy Hoa Huy cũng coi như là nhường tớ rồi.”
Thời Hạ đúng là không vừa thật, nhưng cũng chỉ là nữ sinh mà thôi, một mình chống lại ba nam sinh cao lớn như thế, lại cộng thêm Hứa Văn Văn với nữ sinh kia, cơ bản không có quá nhiều phần thắng.
Lúc đầu là Hứa Văn Văn giơ tay định đánh cô bị cô chơi lại trước, mới thành đánh nhau, trong lúc đánh Hoa Huy quả thực rất khiêm nhường, lúc hai nam sinh kia vung tay không kịp thu lại, Hoa Huy còn giúp cô cản mấy đòn.
Đó cũng là lí do vì sao Thời Hạ không bị tổn thương một sợi lông nào hết.
Đấy cũng chính Thời Hạ phát hiện mấy người này bị bó tay bó chân, hạ độc thủ.
Mấy ngày vừa rồi cô đã liên hệ được mối quan hệ giữa cậu ta với Thẩm Nhất Thành, suy nghĩ kĩ ra thì cũng dễ hiểu.
Người Hoa Huy muốn đối phó thực sự không phải cô, sở dĩ muốn nhằm vào cô cũng bởi vì Thẩm Nhất Thành che chở cho cô mà thôi.
Nghe Thời Hạ nói xong, Thẩm Nhất Thành lạnh lùng liếc cô một cáu, “Cậu cũng thiện lương ra phết nhở, hay là đi làm diễn viên đi, loại mà chuyên đóng nữ chính ngốc nghếch trắng trẻo ngọt ngào ấy.”
Thời Hạ trợn mắt khuyên cậu, “Thẩm Nhất Thành, làm người phải rộng lượng, nhất là đàn ông ấy, phải lòng dạ rộng lớn như nghìn sông trăm bể mới đúng, đừng có bụng dạ hẹp hòi.”
Thẩm Nhất Thành ngoắc tay với cô, “Thời Hạ, cậu lại đây.”
Thời Hạ nhìn cậu khiêu khích, “Có bản lĩnh thì cậu qua đây!”
Thẩm Nhất Thành không do dự vứt khăn tắm trong tay đi, một tay chống lên ban công phi người nhảy sang.
Thời Hạ hoảng sợ, vội vàng đóng cửa phòng trộm lại, sau đó lè lưỡi trêu tức Thẩm Nhất Thành rồi quay ngược vào phòng.
Thời Hạ tắt đèn nằm lên giường, hai tay gối đầu, nhìn trần nhà trong bóng tối.
Tưởng Lan là một người phụ nữ cũng coi như có thành tựu, vừa xử sự khéo léo, nhưng làm một người mẹ, bà ta quá thất bại.
Bà ta tự cho rằng mình cho con một hoàn cảnh sống rất tốt, nhưng lại không biết những gì con mình phải đối mặt.
Sống trong hoàn cảnh như nhà họ Thẩm, ngày nào cũng phải nhìn sắc mặt người khác mà sống, cộng thêm một kẻ địch như Thẩm Nhất Thành, ai có thể bình tĩnh không gợn sóng mà sống tử tế nổi cơ chứ?
Cúi đầu xin lỗi cô, chẳng khác nào cúi đầu với Thẩm Nhất Thành cả, nếu hôm nay cậu ta nói ra câu “Thật lòng xin lỗi” thì đấy chắc sẽ thành vết thương lòng cả đời không lành nổi của cậu ta.
Không phải khi đấy cô cũng thế à?
Vì sự ấu trĩ tuổi mới lớn, cô với Thẩm Nhất Thành bỏ lỡ quá nhiều thời gian, sau đấy lại dành cả đời còn lại để hối hận tiếc nuối.
Ông trời ưu ái ban cho cô một cơ hội để làm lại.
Cô không phải người thiện lương gì, cô cũng chỉ muốn cho người khác một cơ hội giống cô mà thôi.
Tuổi trẻ ai mà chẳng có sai lầm, chỉ là lúc bạn mắc lỗi, có ai nguyện ý cho bạn cơ hội sửa chữa hay không thôi.
Năm đấy đâu có ai bằng lòng cho cô không gian để biến những kiêu ngạo tự phụ ấy từ từ sinh trường từ từ thành thục ổn trọng, chứ không phải những nhục nhã tự ti kinh hoàng ấy.
Trong bóng đêm, điện thoại di động sáng lên.
“Chú cô sinh” gửi tin nhắn tới, “Chuyện này sau này sẽ không xảy ra lần thứ 2 nữa đâu.”
Thời Hạ cười cười, trả lời cậu, “Ừ.”
Màn hình lại nhanh chóng sáng lên, “Ngủ ngon nhé, Thời Hạ!”
Thời Hạ không rời mắt khỏi ánh sáng ấy, suy nghĩ một chốc, lại gõ chữ.
Rất lâu sau đấy, màn hình lại sáng lại, Thẩm Nhất Thành nói, “Ừ.”
Vì một chữ này của Thẩm Nhất Thành, Thời Hạ mất ngủ, trằn trọc cả một đêm không ngủ yên nổi.
Trong tin nhắn đấy, cô hỏi cậu, “Thẩm Nhất Thành, cậu có biết ý nghĩa của từ “ngủ ngon” không?”
Thẩm Nhất Thành trả lời “Ừ”, là biết hay là không biết đây?
– ——-
*”Ngủ ngon” trong tiếng Trung có phiên âm là /wan’an/ còn “Anh yêu em” trong tiếng Trung là /Wo’ai’ni/, từ /wan’an/ sẽ thành viết tắt của ‘Anh yêu em, yêu em.’
Các cậu đoán xem anh nhà có biết nghĩa này không?