Hương Phiến chỉ cần băng bó sơ qua ở phần trán, lau đi vết máu trên mặt là xong, nhưng gương mặt nàng ta vẫn trắng bệch. Nàng ta nhào vào quỳ xuống dưới chân Tần Như Lương, khóc lóc kêu lên: “Tướng quân! Cầu xin tướng quân làm chủ cho phu nhân!”
Tần Như Lương rũ mắt xuống, bên trong ánh mắt u ám là cuồng phong bão tố. Hắn ta nhìn chằm chằm Hương Phiến: “Là ai làm?”
Thẩm Nguyệt ăn trưa muộn, ăn xong thì buồn ngủ vô cùng, bèn nằm trong phòng một lúc, Ngọc Nghiên thì ở bên cạnh nhẹ nhàng quạt.
Một lúc sau, quản gia dẫn theo mấy bà tử cương trực tới, phá vỡ sự yên lặng của Trì Xuân Uyển.
Quản gia nói: “Tướng quân mời công chúa đến tiền sảnh”.
Triệu thị thầm nghĩ không ổn, nhưng vẫn mềm dịu hỏi: “Tướng quân có nói là có chuyện gì không?”
“Là chuyện của nhị phu nhân”.
Triệu thị mỉm cười, cố gắng né tránh: “Công chúa giờ đang ngủ trưa, hay là chờ công chúa tỉnh rồi ta mời công chúa qua đó sau?”
Quản gia thở dài nói: “Triệu mụ, đây là mệnh lệnh của tướng quân, chúng ta cũng không dám cãi lại. Mong công chúa hãy đến luôn bây giờ, nếu không chúng ta chỉ có thể đi vào mời công chúa ra thôi”.
Triệu thị bất an vô cùng, xem ra hôm nay không tránh thoát được rồi. Haiz, công chúa làm việc quỷ dị, sao lúc trước không báo cho bà ta một tiếng chứ! Bây giờ bà ta cũng không biết xử lý làm sao.
Tiếng nói vừa dứt, cửa phòng đã cọt kẹt mở ra.
Thẩm Nguyệt mặc quần áo sạch sẽ, bụng nhỏ hơi nhô cao, bình thản đứng ở khung cửa.
Có thể là vì mang thai nên quanh người nàng đều có một vầng sáng dịu dàng của tình mẫu tử. Cho dù vết sẹo trên mặt có chói mắt thì cũng không còn dữ tợn như hồi đầu.
Thẩm Nguyệt vô thức đặt tay lên bụng, nói: “Nếu là lệnh của tướng quân thì ta không thể làm khó quản gia được”.
Quản gia khom người vái: “Lão nô cảm tạ công chúa đã thông cảm”.
Sau đó, Thẩm Nguyệt đi theo nhóm quản gia đến tiền viện.
Ngọc Nghiên và Triệu thị đi sát theo sau. Bọn họ biết hôm nay không tránh được, nếu tướng quân muốn trách tội thì bọn họ sẽ chuẩn bị kỹ càng, nhất định bảo vệ công chúa, không để đứa bé trong bụng bị thương.
Đứa bé giờ đã năm tháng, vô cùng hoạt bát. Lúc này không thể để nó xảy ra chuyện gì được. Càng về sau, đứa nhỏ thành hình, nếu có chuyện gì bất trắc thì mẹ cũng sẽ bị hủy hoại, nghiêm trọng hơn có thể là một xác hai mạng.
Cho nên Ngọc Nghiên cùng Triệu thị không dám buông lỏng.
Bọn họ lo sợ muốn chết, cũng không biết sao công chúa nhà mình lại điềm tĩnh đến thế! Hững hờ đến mức hỏi chuyện cũng chậm rãi vô cùng.
Thẩm Nguyệt hỏi: “Nhị phu nhân thế nào rồi?”
“Vết thương đã được xử lý, bây giờ còn đang ngủ mê man ạ. Nhị phu nhân lần này bị thương rất nặng, nếu mà phát hiện muộn…”
Thì hậu quả khó lường.
Thẩm Nguyệt gật đầu: “Nếu phát hiện trễ e là sẽ bị chúng nó chui hết vào người. Cũng may có quản gia hôm nay dẫn người đến dọn hồ nên mới kịp thời phát hiện, cứu nhị phu nhân một mạng”.
“Đây là việc lão nô nên làm ạ”.
Quản gia dù gì cũng làm ở phủ tướng quân lâu năm, sao lại không hiểu chuyện chứ.