Tần Uyển Uyển sững sờ. Nàng cúi đầu, nhìn Giản Hành Chi mặt không đổi sắc đặt tay lên ngực mình. Lát sau, nàng cảm giác được một cơn đau dữ dội truyền tới từ lồng ngực. Trong nháy mắt, nàng tỉnh người, thét lên: “Á á á á!!!”
“Ban nãy, ta đánh gãy hai cây xương sườn của con.” Giản Hành Chi cấp tốc nắm lấy tay nàng, chắp tay vào tay nàng: “Mau đi theo linh lực của ta, nghe ta niệm quyết, học càng nhanh chàng mau hết đau.”
Dứt lời, Giản Hành Chi lập tức bắt đầu niệm khẩu quyết tâm pháp Xuân sinh. Tần Uyển Uyển đau đến nổi điên, không dám qua loa, toát mồ hôi lạnh, ghi nhớ từng câu từng chữ của bộ tâm pháp này, bắt đầu vận hành linh lực theo Giản Hành Chi.
Chưa tới một chốc, nàng đã cảm thấy cơn đau lắng xuống, xương lồng ngực bắt đầu liền lại.
Nàng chậm rãi thoát khỏi cơn đau dữ dội, đổ mồ hôi hột nhìn Giản Hành Chi, ánh mắt ngập tràn phẫn nộ.
“Sao người lại hành hạ ta như vậy?!”
“Tông môn chúng ta đều trải qua như thế.”
Giản Hành Chi nói một cách đương nhiên: “Nếu con đã vào Thượng Cực Tông thì không thể yếu đuối. Học bị đánh là bắt buộc, nếu không sau này giao chiến với người ta, làm sao con chịu nổi đau đớn, mới bắt đầu đã thua rồi.”
“Cút!” Tần Uyển Uyển bị đau đớn lúc nãy chọc điên, giơ tay lên chỉ đằng xa: “Ta không vào Tông môn của người nữa, người cũng đừng dạy ta. Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta cắt đứt quan hệ. Người cút cho ta!”
“Ta biết quá trình tu hành rất đau, con không thích ứng là lẽ đương nhiên.” Vẻ mặt Giản Hành Chi điềm tĩnh: “Nhưng nếu con đã bái ta làm thầy thì ta không thể từ bỏ giữa chừng. Bây giờ còn mệt không?”
“Sao người có thể ra tay được…” Tần Uyển Uyển thấy y kiên định như thế, sắp khóc tới nơi. Nàng giơ tay chỉ vào ngực mình, nhấn mạnh: “Đây là ngực! Ngực lớn như vậy! Người không cảm giác được ta là một con người sao? Không cảm giác được ta rất yếu đuối sao? Người đặt tay lên ngực ta chỉ vì đánh gãy xương sườn của ta hả?!”
“Nếu ta để ý ngực hay không phải ngực của con…” Vẻ mặt Giản Hành Chi lãnh đạm: “Ta sẽ không xứng làm sư phụ con. Tới đây, học tiếp với ta.” Giản Hành Chi giơ tay lên, bàn tay lại đặt cách nửa tấc trước ngực nàng: “Hay là gãy thêm lần nữa?”
Tần Uyển Uyển không nói, ngực nàng phập phồng dữ dội.
Giản Hành Chi nhìn nàng, ánh mắt bình tĩnh chăm chú, giống như trước mặt y không phải con người mà là một cây cọc.
Khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt kiên định của người kia, đột nhiên Tần Uyển Uyển cảm giác được con người này làm thay đổi thế giới quan của nàng.
Sự cố chấp của y, sự kiên trì của y, sự đơn giản đến khác hẳn người thường của y.
Đều khiến lòng nàng chỉ còn sót lại một ý nghĩ ——
Nàng muốn đập bể cái đầu chó của y!!!
Cái gì mà quanh co vòng vèo, cái gì mà chiến thuật.
Chỉ có bạo lực có thể đối kháng bạo lực, chỉ có ma pháp có thể đánh bại ma pháp.
Bây giờ nàng căn bản không cần xin lỗi gì sất.
Nàng chỉ muốn giẫm người này dưới chân, giẫm nát tấc xương một, trả lại gấp mười lần, gấp trăm lần những gì y từng làm với nàng!
“Ta học.”
Nàng nghiến răng nghiến lợi: “Ta nhất định sẽ học thật chăm chỉ.”
“Được lắm.” Giản Hành Chi cười: “Ta chờ con xuất sư. Đến lúc đó, sư đồ chúng ta cùng nhau trở lại Tiên giới, liên thủ đánh lên Tịch Sơn!”
“Được thôi.” Tần Uyển Uyển gật đầu: “Ta nhất định sẽ ở Tịch Sơn đợi người. Sư phụ, tới đi!”
Dứt lời, Tần Uyển Uyển chủ động giơ tay lên áp vào lòng bàn tay Giản Hành Chi, tuần hoàn linh lực theo y.
Giản Hành Chi hết sức hài lòng sự tích cực cố gắng này của Tần Uyển Uyển.
Tần Uyển Uyển nghiêm tục học tập cái gì thì rất có thiên phú, chưa tới một canh giờ đã học được đại khái cách vận hành hai bộ tâm pháp. Cả hai không nghỉ ngơi mà trực tiếp lên đường, vừa đánh với Giản Hành Chi vừa chạy về phía Quỷ Thành.
Hai người đánh bất kể ngày đêm.
Tần Uyển Uyển luyện công pháp tôi thể không thành thạo lắm, có lúc vượt giới hạn, cứ thế ngất xỉu, Giản Hành Chi bèn cõng nàng đi. Tần Uyển Uyển thường xuyên tỉnh lại phát hiện mình đang nằm trên lưng y, nàng chẳng hề lưỡng lự chém một thủ đao, hoặc giơ tay lên ghì chặt cổ Giản Hành Chi, muốn giết y.
Giản Hành Chi lập tức đánh trả, tiếp tục đánh nhau với nàng.
Tần Uyển Uyển nhanh chóng phát hiện trước mặt nàng, Giản Hành Chi có chút hạn chế.
Ví dụ như y không thể dùng pháp thuật với nàng, nàng suy đoán có lẽ là hệ thống sợ y sử dụng pháp thuật giết chết nàng, vì thế nàng không kiêng nể mà dùng pháp thuật đuổi đánh y.
Hai người kẻ đuổi người chạy, chưa tới nửa tháng, lần đầu tiên Tần Uyển Uyển giẫm gãy xương sườn của Giản Hành Chi.
Mặc dù nhờ pháp thuật áp chế, nhưng đối với Tần Uyển Uyển mà nói đây cũng là một khích lệ rất lớn.
Ngay lúc nàng ôm một bụng phẫn nộ đánh nhau với Giản Hành Chi trong sa mạc, tại Thiên Kiếm Tông nơi xa, Tạ Cô Đường quỳ gối trước mặt Chưởng môn Thanh Hư Tử, cúi đầu không nói.
“Con muốn đích thân đi?” Thanh Hư Tử nhíu mày: “Nhưng con là truyền nhân duy nhất của Vấn Tâm Kiếm. Nếu con xảy ra chuyện gì, Ranh giới sinh tử phải làm sao?”
“Sự việc Ngọc Linh Lung trọng đại, nó bị người khác cướp đi từ tay đệ tử, là đệ tử thẹn với sư môn, nhất định phải đòi về.”
Tạ Cô Đường nói một cách nghiêm túc. Thanh Hư Tử thở dài: “Đâu phải không thể phái người khác ra ngoài, Cô Đường, tại sao con cứ muốn đi?”
Tạ Cô Đường trầm mặc không nói. Thật lâu sau, y thấp giọng đáp: “Tần cô nương xả thân cứu giúp con lúc nguy nan, con từng đồng ý với Long tiền bối sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt. Kết quả, con lại vì Ngọc Linh Lung mà đẩy Tần cô nương vào hiểm cảnh, đây là con mắc nợ cô ấy. Hôm nay, cô ấy mang Long đan trong người, bị tặc nhân rình rập…” Tạ Cô Đường ngẩng đầu, nhìn Thanh Hư Tử: “Lần này, con muốn bảo vệ cô ấy.”
***
【 Vở kịch nhỏ 1 】
Tần Uyển Uyển: “Ta chưa bao giờ nghĩ có một ngày, ta sẽ biến thành như vậy…”
Giản Hành Chi điên cuồng đá Tần Uyển Uyển: “Buông ra, buông tóc ta ra!!!”
【 Vở kịch nhỏ 2 】
Tạ Cô Đường: Ta đang trên đường đi bảo vệ Tần cô nương.
Giản Hành Chi: Ta và nàng đang gà rừng mổ nhau.
Tạ Cô Đường: Ta muốn bảo vệ Tần cô nương.
Giản Hành Chi: Ta muốn dạy nàng bảo vệ ta, giúp ta đánh kẻ thù!
Tạ Cô Đường: Ta sẽ không để người khác tổn thương Tần cô nương.
Giản Hành Chi: Ta đánh một chưởng gãy hai cây xương sườn của nàng, dạy nàng học một bộ tâm pháp trong một khắc đồng hồ.
Tạ Cô Đường: Ta là dáng vẻ tuyến tình cảm nên có, nhưng ta không phải tuyến tình cảm.
Giản Hành Chi: Ta… chắc là tích đức hơi nhiều.
——oOo——