Nửa ngày con gái lớn của thành chủ giương mắt nói với Alena, là con gái được nuông chiều từ bé của thành chủ, dám nói lời xin lỗi với người hầu thân phận thấp kém là đủ để chứng tỏ sự hiểu chuyện và thông minh của nàng.
Mà rõ ràng, nàng đã nhầm một chuyện.
“Ta biết ngài cảm thấy oan ức, cảm thấy chúng ta vì một con mèo mà không lễ phép với ngài, không biết đạo lý.” Alena vén vải trắng lên, kiểm tra thân thể cho Bass, nghe vậy từ ái ôn hòa nói với cô bé: “Có lẽ ngài có hiểu lầm, nó không phải là mèo của chúng ta, Bast là Mèo Thần vương tự tay lên ngôi, hơn nữa còn là yêu sủng của vương, nếu có vấn đề xảy ra với nó, vương sẽ phát hiện.”
Sẽ phát hiện, đại biểu sẽ bất mãn.
Không có ai dám khiến vương bất mãn, có, người kia phải chịu nổi lửa giận từ người thống trị Ai Cập.
“…”
Cô gái nhỏ thông minh và trưởng thành sớm hiểu ý mà Alena muốn nói, khuôn mặt nhỏ non nớt trắng bệch, nắm chặt tay em gái ngây thơ, lòng bàn tay toàn là mồ hôi, vẻ mặt bất lực đứng tại chỗ.
Alena rất thông cảm với nàng, cũng chỉ giới hạn ở thông cảm. Bản thân bà chỉ là một nữ quan, nhóc con trong ngực sợ đến như vậy, dù vương không hỏi bà cũng phải báo một tiếng, để tránh sau này xuất hiện sai lầm gì khiến vương trực tiếp trách phạt hết thảy thị nữ đi cùng Bass.
Bà cần phải chịu trách nhiệm với sinh mệnh của các thị nữ phía sau.
Alena than thở trong lòng, không để ý hai vị tiểu thư nhà thành chủ nữa, câu môi, bàn tay nhẹ nhàng vuốt vuốt sống lưng cục than, nhân tiện dọn sạch lá cây dính vào lông.
“Bast, ngươi thấy sao rồi?”
“Meo…”
Còn tốt, Bass phờ phạc đáp một câu, việc bị mèo khác bắt nạt này quá xấu hổ, Bass kêu meo meo với Alena: Không cần nói cho Jofar biết.
Nó cũng coi như có chút hiểu biết về tính cách của Jofar, ta chỉ là một con mèo mà thôi, vì một con mèo mà gây ra chuyện thật… Bass nhìn lướt qua hai đứa nhỏ còn đứng tại chỗ.
Không đáng.
Dù gì kiếp trước Bass cũng là người, bây giờ nó còn không thể đánh bại những con mèo khác, thật quá xấu hổ khi phải dựa vào Joffal để ra mặt cho nó.
Meo đại gia quả thực mất hết mặt mũi!
Bass toàn thân chật vật, rút móng vuốt lại: Ai dám kể lại loại chuyện xấu hổ như này chứ, ta rất nam tính mà…
Alena ôm nó cười cười, không đồng ý ngay mà lại bảo thị nữ thả hai bé gái rời đi.
“Bast, hôm nay chắc ngươi phải tắm rửa rồi mới có thể đi ngủ.” Alena khe khẽ thở dài nhìn bộ lông bóng loáng không thấm nước giờ đây lại dính đầy bùn đất và tro bụi của con mèo đen nhỏ.
“Meo ~” tắm đi tắm đi.
Bass giật giật lông, Alena không nói thì nó cũng muốn đi tắm, trên cổ toàn là nước miếng của con mèo kia! Ướt ướt dính dính thành từng miếng.
Hơn nữa không biết con mèo tên Cocorian kia ăn cái gì, Bass luôn cảm thấy có một mùi tanh nồng nặc trên người.
…
Đêm khuya.
Bass được mấy chị thị nữ tắm sạch thơm tho ăn hai miếng thịt, uống non nửa bát sữa dê.
Như một chú gà trống bị đánh bại, phờ phạc co quắp ngã xuống ổ mèo mà Alena cố ý mang từ vương cung cho nó, đem mình cuộn thành một đoàn, trong đầu chiếu lại tất cả những cảnh phát sinh lúc sáng, càng nghĩ càng không ngủ được.
Có mấy người chính là như vậy, lúc thường thì không nhanh miệng, phát sinh xung đột với người khác thì cãi không lại người ta, đến lúc trời tối người yên, haiz, những câu ban ngày không dám nói thì lại có thể xì ra!
Đồng thời càng nghĩ càng tức, hối hận không thể xuyên về lúc đó lần nữa đại chiến ba trăm hiệp.
Bass cũng vậy, nó ổ thành một cái bánh bao đen, nghĩ thầm: Lúc đó ta nên làm vậy! Sau đó lại làm như vậy! Cuối cùng thì làm như vậy!
Nếu nó muốn đè ta xuống, ta liền lăn qua một bên. Sau đó xoay người lấy tay bóp đũng quần hắn!
Meo đại gia đen xì nằm trên đệm mềm lải nha lải nhải khoa tay múa chân, miệng tay đồng bộ, meo ô meo ô cào kẻ địch tưởng tượng, lông đuôi xù lên dùng sức lắc lư cỗ vũ cho nó.
Khoa tay xong còn muốn sâu sắc kiểm điểm chính mình, ví dụ như: Sao mà ban ngày ta lại nhát gan như vậy? Ta nên cắn nó, sau đó @¥%% đánh nổ đầu mèo của nó!
Cục than đen một bộ hung thần ác sát, hỏi đuôi của mình: Ngươi nói đúng không!
Đuôi nhỏ vẫy qua vẫy lại: Đúng đúng đúng, meo đại gia trâu bò!
Lúc này meo đại gia mới hài lòng được một nửa, nhắm mắt đi ngủ, định ở trong mơ đem nửa còn lại làm xong.
Không hề phát hiện chính mình mạnh mẽ chọc các thị nữ đang trực ở tẩm cung thành hình thức run rẩy.
Các thị nữ: Chúng ta là người chuyên nghiệp, không bao giờ cười phì, trừ khi, phụt ha ha ha, con mèo nhỏ này chơi thật vui!
Đáy mắt và khóe môi Alena cũng ngậm đầy ý cười, có gắng nhịn cười rón rén lui tới cửa, chuẩn bị nghênh tiếp vương.
Lại qua khoảng nửa canh giờ, Jofar đi phía trước, theo sau là một đám người oanh oanh liệt liệt, cuối cùng cũng đã trở lại sau một ngày đầy rẫy những công việc chính trị rườm rà.
Thân vệ bao vây tầng lớp lớp xung quanh căn phòng tốt nhất trong phủ thành chủ, thị nữ tuỳ tùng lặng lẽ thay người.
Sau khi Jofar về tới phòng, mấy vị thành chủ của Hạ Ai Cập và hai vị đại thần quan Nefes, Jesé liền hành lễ xin cáo lui, nhanh chóng về nghỉ, bổ sung thể lực cho công việc ngày mai.
Jofar nhẹ nhàng gật đầu, ra hiệu bọn họ lui ra, sau đó quay người tiến vào cùng điện nhỏ hoa lệ không thua vương cung.
Bước chân hắn dài, vững vàng, gấp gáp. Như thể mong đợi điều gì, lại như thể đó chỉ là ảo giác của người khác.
Theo từng bước đi càng lúc càng sâu vào tẩm điện, các thị nữ không ngừng đuổi theo bước tiến của hắn, vì hắn với bỏ bộ quần áo hoa lệ nặng nề, Jofar nhìn thẳng phía trước, bàn tay đặt trên nút buộc áo choàng, nhấn một cái, các thị nữ nhanh tay lẹ mắt mà tiếp được áo choàng đắt giá rơi xuống.
Tiếp sau là vương miện, trang sức, thắt lưng, bội kiếm…
Thị nữ bưng một món ‘vương sức’ nào đó lui về sau, đổi một thị nữ khác tiến lên.
Rất nhanh, Jofar vén rèm the chống muỗi lên, trên người chỉ khoác áo bài trắng đơn vai, trang dung phai nhạt, tóc dài bạch kim có hơi lộn xộn, lại không che được dung nhan xuất sắc và sự sắc bén trong đó, mang đến một tia lười biếng.
Xuyên qua rèm the, cách giường chỉ vài bước chân mà ánh mắt Jofar đã tinh chuẩn rơi vào phía dưới giường vua, trên người cái cục đen thui nào kia.
Màu sắc lạnh lẽo trong con ngươi đột nhiên ấm lên, khuôn mặt lạnh lẽo cứng rắn dưới ánh đèn như có chút ý cười.
Jofar hỏi nữ quan già Alena đang bước lại gần.
“Hôm nay Bast ngủ rất sớm.”
Nhận thấy vương nhỏ giọng, Alena cầm khăn ướt trong tay trình lên cho Jofar, sau khi Jofar nhận lấy, cũng nhỏ giọng nói: “Vâng, nửa canh giờ trước đã ngủ mất rồi.”
Jofar nghe vậy, khóe môi câu lên.
Nhóc con, còn tưởng nó sẽ chờ hắn trở về, kết quả lại ngủ ngon như vậy, đút ăn lâu như vậy cũng không dính hắn.
“Nó ăn cơm chưa?”
“Không ăn nhiều lắm…”
Động tác lau tay của Jofar ngừng lại, nhìn về phía Alena, ánh mắt mang theo dò hỏi.
Bất cứ khi nào lão nữ quan Alena đối diện với đôi mắt xanh này đều đặc biệt sợ sệt, bà dịch mắt, đầu cúi xuống càng thấp hơn, nỗ lực mang theo ý cười miêu tả chuyện xảy ra ngày hôm nay, thử khiến vương đem chuyện ban ngày xem thành một bất ngờ nhỏ, tốt nhất là có thể cười cho qua, tuyệt đối đừng phát hỏa.
“Mấy tháng gần đây là lúc mèo đến kỳ, khi Bast đi chơi ở sân trước thì tình cờ gặp hai vị tiểu thư của thành chủ đang ôm mèo đi hóng gió, lúc đầu hai con mèo còn thân ai người nấy tự chơi, sau đó đột nhiên liền lăn thành một cục, chắc do kỳ phát *, con mèo kia lớn hơn Bast, lúc vồ tới chắc đã hù đến nó.”
Alena nói xong, đầu nhấc lên một chút, quan sát biểu tình của vương, kết quả nhìn thấy khóe môi nhếch lên của vương đã hạ xuống, hơn nữa còn có xu hướng hạ thêm!
“Con mèo kia.” Giọng nói Jofar lạnh lẽo, “Là con cái? Chúng nó giao * rồi?”
“Không có.”
Lão nữ quan Alena tê cả da đầu, nhanh chóng trả lời.
Hơi lạnh bên ngoài Jofar tốt hơn một chút.
Nhưng lão nữ quan Alena nhấp môi bổ sung: “Mèo nhà thành chủ không phải mèo cái, nó… giống Bast, là con mèo đực thành niên, không biết tại sao lại nhận nhầm Bast thành mèo cái, Bast vẫn chưa tới một tuổi, sẽ không…” Đánh lại người ta, vẫn là dựa vào sự đồng tâm hiệp lực của các thị nữ mới bảo vệ được trinh tiết.
Lão nữ quan Alena không kịp nói hết lời.
Bởi vì Jofar đã ‘xoạch’ một phát trầm mặt xuống, bắt đầu không thả hơi lạnh nữa mà đổi thành thả sát khí!
Alena đang cố gắng không chọc giận vương: “…”
Không đúng, chuyện này là sao? Sao vương đã nổi giận rồi?
Alena không hiểu, đây thật sự chỉ là một việc nhỏ có thể làm cho chủ nhân nở nụ cười, hai con mèo đực không cẩn thận bò nhầm lưng mà thôi.
Nếu là mèo cái, chủ nhân có thể không vui. Là mèo đực cũng không ra sao, dù sao mèo đực lại không thể mang thai mèo con.
Nhưng vẻ mặt này của vương, sao lại giống hậu cung nổi lửa quá vậy…
Tác giả có lời: 【 Tiểu kịch trường 】
Alena: Người Ai Cập chúng ta yêu thích mèo, xem mèo là một thành viên quan trọng trong gia đình, nhưng mèo cũng chỉ là mèo thôi, dù yêu thích cách mấy thì cũng không đến nỗi…
Jofar (mặt lạnh): Nó không phải chỉ là một con mèo, nó là tất cả hậu cung của ta.
Alena:…