Đột nhiên bị đẩy về phía trước, Mạc Cẩn có chút hốt hoảng, nhưng đã đến nước này rồi cô cũng chỉ có thể mặt dày gọi một tiếng “bác gái” rồi cúi đầu lúng túng.
Cố Cảnh Ngôn nắm lấy tay cô cúi xuống thì thầm vào tai cô:
– không phải là bác gái, phải gọi là mẹ.
Nghe thấy thế Mạc Cẩn nhịn không được lấy cùi chỏ thúc Cố Cảnh Ngôn mộtcái, lại len lén nhìn sang mẹ Cố, phát hiện bà đang nhìn hai người họ rất có hứng thú. Mặt cô càng nóng hơn, đã đỏ lại càng đỏ.
Mẹ Cố cười thân thiết nói:
– Tiểu Cẩn có lòng rồi!
– Mẹ, khi nào rảnh con sẽ dẫn tiểu Cẩn đến thăm mẹ.
Cố Cảnh Ngôn vừa nói vừa cười như có ý trêu ghẹo. Mạc Cẩn cũng rất muốn đạp cho anh một đạp, nhưng ở trước mặt mẹ Cố cô không dám làm càn, chỉ có thể cười cười:
– Xin bác gái đừng chê.
Làm sao mẹ Cố lại không nhìn ra suy nghĩ trong lòng của con trai bà chứ. Bà lắc đầu cười bất đắc dĩ:
– Con đó đừng có hù người ta chạy mất.
Mọi chuyện đều nằm ngoài dự kiến của Mạc Cẩn, nào là mẹ chồng ác độc, nào là chia rẽ uyên ương, tất cả những cái đó đều không có. Mặc dù lần đầu gặp mặt nói chuyện không được hòa hợp lắm, nhưng cũng không đến nỗi nào là không thoải mái.
Sau đó cứ hai ngày một lần, Cố Cảnh Ngôn lại kéo Mạc Cẩn đi thăm bệnh. Dần dần cô càng hiểu rõ mẹ Cố hơn. Có lần nhân lúc Cố Cảnh Ngôn đi ra ngoài, Mạc Cẩn không nhịn được hỏi một câu.
– Bác không phản đối chuyện cháu cùng Cảnh Ngôn sao?
Mẹ cố mỉm cười:
– Phản đối? Tại sao bác phải phản đối? Bác chỉ có mỗi một đứa con trai này, nó thích là được rồi. Huống hồ nó cũng đã trưởng thành, bác không thể quản nó được nữa – Bà ngưng một chút uống một ngụm trà rồi nói tiếp – Mấy năm gần đây nó ăn chơi như vậy đã đủ rồi. Trước đây nó phóng túng bừa bãi, chỉ cần không làm gì quá đáng, bác cũng nhắm một mắt mở một mắt cho qua.đã lâu như vậy rồi bác chưa từng thấy nó quen một ai nghiêm túc cả, chứ đừng nói tới chuyện dẫn về nhà.
Điều này có nghĩa là Mạc Cẩn là người đầu tiên Cố Cảnh Ngôn dẫn về gặp ba mẹ. nói xong bà nở nụ cười.
thật sự đây là những lời từ trong lòng của mẹ Cố, con trai bà đã lớn, biết rõbản thân muốn gì. Vậy thì tại sao bà phải can thiệp vào chuyện riêng của anhchứ. Huống hồ nhìn thấy anh đối với Mạc Cẩn thật sự nghiêm túc, cũng đủ biết anh đã hoàn toàn rơi vào lưới tình. Hơn nữa mấy ngày qua tiếp xúc với Mạc Cẩn, bà có thể đánh giá được Mạc Cẩn thật sự là một cô gái lương thiện. Có con dâu như thế cũng không tệ.
Vừa bàn xong đề tài này thì Cố Cảnh Ngôn trở lại phòng bệnh, nhìn thấy mẹ mình đang cười vui vẻ, còn Mạc Cẩn lại ngồi ngơ ngác thì dò hỏi:
– Hai người đang bàn chuyện gì mà vui thế?
– Mẹ và tiểu Cẩn nói chuyện lúc nhỏ của con – Mẹ Cố nói nửa đùa nửa thật.
– Mẹ định dọa cho cô ấy bỏ chạy đúng không, còn nói con! – Cố Cảnh Ngôn bây giờ giống như một đứa trẻ đang làm nũng vậy.
Mẹ Cố và Mạc Cẩn nhìn nhau cười. Lúc rời khỏi bệnh viện Cố Cảnh Ngôn đột nhiên ôm lấy Mạc Cẩn chôn mặt vào hõm cổ cô.
– Mẹ của anh không khó đối phó đúng không? – Giọng của anh nghe như rất vui
– Còn bác trai…
– Ba anh hả? Vậy thì em càng không cần phải lo. Nếu mẹ anh không có ý kiếnthì ông ấy cũng chẳng dám ý kiến gì đâu.
Mạc Cẩn sửng sốt một chút, sau đó liền hiểu ra, cô hôn nhẹ lên gương mặt của Cố Cảnh Ngôn một cái, chỉ mỉm cười không nói gì.
– Tiểu Cẩn, chúng ta về nhà thôi – Cố Cảnh Ngôn đột nhiên nói.
– Ủa? không phải chúng ta đến công ty sao? – Mạc Cẩn có chút không hiểu sao tự nhiên anh lại đổi ý?
– anh nhịn không được. anh muốn em!
Dứt lời, anh ôm sát Mạc Cẩn vào người, để cho cô cảm nhận được vật nào đóđã bắt đầu cứng rắn. Ám hiệu này có nghĩa gì không cần nói cũng biết.
Mạc Cẩn đỏ mặt, nhịn không được mắng một tiếng:
– anh! Cố Cảnh Ngôn, anh là đồ háo sắc!!!
Người đàn ông này đúng là tinh trùng lên não rồi!