Nhìn tên không biết sống chết lao lên, Đế Nguyên Quân ánh mắt khinh thường, vẻ mặt hời hợt không một chút lo lắng nói. “Tự rước lấy nhục”.
Đế Nguyên Quân đồng thời vận chuyển hai loại lực lượng rồi ngưng tụ trong lòng bàn tay.
Rầm!
Hai chưởng lực đồng thời oanh kích, khiến khu vực xung quanh bị rung động mạnh. Chợt, một tiếng nổ lớn vang lên, cùng với đó là một bóng người bị đánh văng ra ngoài hơn mười trượng, rồi nằm gục ở trên nền đất.
Đế Nguyên Quân thu tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn đám người một cái rồi lạnh lùng nói. “Kẻ nào dám lên nhận cái chết”.
Bị lực lượng của Đế Nguyên Quân dọa sợ, đám người liếc mắt nhìn nhau một cái rồi từ từ lui ra. Bọn họ không quen biết nhau nên cho dù bắt ép được Đế Nguyên Quân thì cũng tự quay ra đánh mình, nên không có một ai dám hó hé.
“Hừ, hắn có mạnh hơn thì như thế nào?”. Chợt, một tên nam tử hừ lạnh một tiếng rồi nói. “Tên phế vật Hoài Phong đi ra thì bắt ép hắn giao ra truyền thừa”.
“Hắn dám không nghe sao?”.
“Đúng vậy, ta đứng đợi ở đây. Để xem hắn ở trong đó đến bao giờ?”.
Nghe đám người vẫn chưa chịu từ bỏ, Đế Nguyên Quân lắc đầu. Trong mắt hắn, đám người này quá ngu dốt, chúng không hề hay biết truyền thừa đó là của cường giả Hóa Cảnh, và sự tích lũy kinh nghiệm. Họ quá khinh thường cường giả Hóa Cảnh, cho dù Hoài Phong có là phế vật đi chăng nữa. Nhưng khi đã nhận truyền thừa này rồi thì chắc chắn sẽ nhất phi trùng thiên.
Cho dù đám người này có đồng lòng muốn bắt ép hắn không dễ một chút nào.
Bỏ mặc đám người, Đế Nguyên Quân quan sát xung quanh nhưng không phát hiện lối đi vào nên từ từ đi ra ngoài.
“Không biết Lâm Tuyết Nhi bây giờ như thế nào rồi?”.
Tốn một nén hương đi ra ngoài, Đế Nguyên Quân trên đường đi ra thì nhìn thấy đám người dốc sức đi vào bên trong. Đang không biết chuyện gì xảy ra thì hắn chợt nghe thấy một giọng nói nhỏ truyền đến.
“Ngộ Kiếm Bia sắp mở ra, nhanh đi đến đó”.
‘Ngộ Kiếm Bia’. Đế Nguyên Quân suy nghĩ một lúc rồi nhìn theo phương hướng đám người rời đi rồi nói. “Không biết Lâm Tuyết Nhi có ở đó không?”.
Đế Nguyên Quân quay người, tắc tốc đuổi theo.
Cho đến khi hắn đi đến một khụ vực rộng lớn bằng phẳng, ánh mắt nhìn xung quanh thì phát hiện trên vách đã có rất nhiều những vệt kiếm để lại. Và ở phía xa, một tòa cấm chế chặn ngay ở cửa vào.
Đế Nguyên Quân nhìn cấm chế rồi chắc chắn nói. “Hai ngày nữa mới mở ra sao?”.
Thời gian chưa đến, Đế Nguyên Quân chuẩn bị đi ra tìm Lâm Tuyết Nhi thì đột nhiên, một giọng nói vang lên khiến toàn thân hắn run lên.
“Hahaha, Mã công tử truy đuổi nữ tử kia cả một tháng trời, chắc bây giờ đã bắt được rồi”.
“Tất nhiên, thế lực của Mã gia rất lớn và thực lực của Mã công tử cũng không bình thường. Nữ nhân mà hắn muốn thì chắc không có ai thoát được”.
“Mà cũng công nhận, nữ tử kia cũng thật ghê gớm. Mặc dù chỉ mới Ngưng Hải cảnh tầng hai nhưng thực lực cũng rất mạnh, nhiều lần vượt qua được sự truy đuổi của Mã công tử”.
Đế Nguyên Quân nghe đến đây thì có thể chắc chắn được nữ tử mà những người này nói chắc chắn là Lâm Tuyết Nhi. Đế Nguyên Quân ánh mắt dần nổi lên sát ý tiền lại gần đám người rồi lên tiếng. “Nữ tử kia đang ở đâu?”.
Bị ánh mắt sát ý của Đế Nguyên Quân dọa sợ, đám người toàn thân lạnh toát run nhẹ một cái trả lời. “Đi theo đường này khoảng ba dặm sẽ thấy một con suối. Hôm qua ta gặp nhìn thấy nàng ta bị truy đuổi ở đó”.
Đợi Đế Nguyên Quân chạy đi, đám người lúc này mới nhìn nhau thở nhẹ một hơi. “Ánh mắt người này thật đáng sợ”.
“Ta cảm giác chỉ cần nhìn thêm một lúc nữa chắc sẽ chết mất”.
Đế Nguyên Quân chạy đến con suối thì phát hiện có rất nhiều dấu chân hỗn tạp cùng nhau chạy về một hướng. Đế Nguyên Quân không một chút suy nghĩ nữa mà đuổi theo.
Ở phía xa!
Lâm Tuyết Nhi trên người nhiễm máu, nàng bị đám người này truy đuổi cả tuần nay rồi nhưng may thay, nàng vẫn trốn thoát được. Bị đám tay chân của Mã Hồng Tuấn truy đuổi gắt gao, tình trạng của nàng bây giờ đã xấu hơn bao giờ hết.
Ngay cả bộ trang phục trên người nàng cũng chưa kịp thay, nàng chỉ kịp nuốt xuống viên đan dược rồi cố gắng hồi phục được một chút rồi tiếp tục chạy trốn.
Suốt một tuần này, nàng chưa một lần được nghỉ ngơi mà hồi phục lại. Bất cứ nàng trốn ở chỗ nào cũng không quá được một nén hương thì đã bị phát hiện. Nên nàng hiện tại đã không còn sức để chống trả hơn nữa.
Nàng ngồi gục ở trên nền đất, vừa dựa lưng vào vách đá rồi nuốt xuống viên đan dược.
Vẻ mặt xinh đẹp của nàng lộ ra vẻ lo lắng và mệt mỏi vô cùng, sắc mặt tái nhợt trông rất khó coi.
“Ở bên kia”. Đột nhiên, một giọng nói lớn ở rất gần nàng truyền đến.
Biết không thể ở lại đây thêm nữa, Lâm Tuyết Nhi cắn răng tiếp tục bỏ chạy. Nhưng đúng lúc này, một tên đã nhìn thấy nàng nên lên tiếng chỉ về phía nàng. “Ở bên kia?”.
Ngay lập tức, một đám hơn hai mươi người đuổi theo.
Có một tên dẫn đầu nhìn dáng vẻ mệt mỏi, hai chân lảo đảo của nàng nên phấn khích cười nói. “Để ta xem ngươi chạy được đến bao giờ”.
“Được Mã công tử nhìn trúng là phúc phận của ngươi”.
“Biết điều thì ngoan ngoãn quay về bên cạnh công tử để tránh bị đau đớn thể xác”.
Lâm Tuyết Nhi ánh mắt phẫn nộ, nàng cắn chặt răng. Nàng biết bản thân không còn nhiều sức lực, cho dù nàng có dốc hết sức cũng không thể thoát được. Nên Lâm Tuyết Nhi quyết định dừng lại, hai tay nắm chặt chuôi kiếm liều chết với bọn chúng. “Ta thà chết chứ không bị các ngươi bắt đi”.
“Hahaha, sức cùng lực kiệt mà vẫn lớn tiếng”. Tên dẫn đầu cười nói. “Để ta xem ngươi chịu được đến bao giờ?”.
Kiên quyết chống trả, Lâm Tuyết Nhi liên tiếp bị đẩy lùi và trên người xuất hiện thêm nhiều vết thương nhưng nàng vẫn không chịu ngã xuống. Cho dù bản thân có bị dồn ép đến mức nào đi chăng nữa, chỉ cần nàng cố gắng chống đỡ thì hắn nhất định sẽ đến cứu nàng.
“Hahaha, muốn đợi tên phế vật đó đến cứu sao?”. Tên cầm đầu cười lớn quát. “Bây giờ hắn chắc đã trở thành một xác chết khô rồi”.
“Từ khi bước vào động phủ, Mã công tử đã phái người đi giết hắn rồi”.
“Bớt chống trả đi, ngoan ngoãn về bên Mã công tử”.
Nghe thấy vậy, Lâm Tuyết Nhi nở một nụ cười điên cuồng rồi nói. “Chỉ dựa vào đám người đó mà muốn giết hắn, các ngươi đang mơ tưởng sao?”.
“Hừ, cho dù hắn còn sống thì như thế nào?”. Tên cầm đầu hừ lạnh một tiếng nói. “Ngươi bị truy đuổi cả tuần nay nhưng có thấy bóng dáng của hắn đâu không?”.
“Nếu chưa chết thì khi nghe Mã công tử muốn bắt ngươi nên chắc đang sợ vỡ mật trốn ở đâu đó rồi”.
“Ta không tin”. Bị nói trúng tim đen, Lâm Tuyết Nhi vì tin tưởng hắn đến cứu nên mới gắng gượng cho đến lúc này, nhưng hắn vẫn chưa từng xuất hiện. Lâm Tuyết Nhi vì niềm tin mà tức giận rống lớn.
Oanh!
Bị một chưởng đánh trúng, Lâm Tuyết Nhi khóe miệng phun ra một ngụm máu tươi rồi ngã lăn lóc ở trên nền đất, một chưởng này đã dập tắt đi sự cố gắng. Nàng bất lực và tự nhủ hắn tại sao bây giờ vẫn chưa xuất hiện.
“Hahaha, chống cự vô ích”. Tên cầm đầu hả hê cười lớn. “Trói nàng lại”.
Hai tên mang theo dây thừng đi lên muốn trói Lâm Tuyết Nhi lại nhưng đột nhiên, bước chân hai người dần khựng lại rồi ngã gục trên nền đất.
“Ta biết ngươi sẽ đến cứu ta mà?”. Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, Lâm Tuyết Nhi ánh mắt rưng rưng, khóe miệng run run thều thào lên tiếng.
“Ừ, ta đến rồi”. Đế Nguyên Quân nở một nụ cười nhẹ, hắn lấy ra một viên đang dược trị thương cho nàng rồi nói.
“Người đến là ai?”. Tên cầm đầu tức tối quát. “Dám cản việc của Mã công tử”.
“Ngươi, câm miệng”. Đế Nguyên Quân ánh mắt sát ý liếc nhìn khiến tên cầm đầu run lên một cái, toàn thân cảm nhận được sự lạnh lẽo. “Ngoan ngoãn đứng đó”.
“Đợi một lúc rồi sẽ đến phiên các ngươi”.
Thiên Vương nộ, có thể bình!
Đế Nguyên Quân chi nộ, thần phật sợ hãi tránh lui!
– —
Ps: Xong 2c nha mn.