Nhìn ra được lần này đối phương bỏ ra số tiền khá lớn.
Xuống taxi liền có thể đến thẳng cửa quán.
Cậu kéo kéo khăn quàng cổ lên, nhấc chân bước vào.
Trần Thần đã đến rồi, sau khi báo tên đối phương thì phục vụ liền đưa cậu đến bàn anh ta đã đặt trước.
Nhìn thấy cậu đi tới, Trần Thần vốn đang ngồi chơi điện thoại ngẩng đầu lên, sau đó vẫy vẫy tay.
Tống Vân Hồi tới gần.
Nếu cậu không nhìn nhầm, trên bàn ngoại trừ hoa và nước, thì ở giữa còn có một chiếc bánh kem.
Là một chiếc bánh kem sinh nhật cỡ nhỏ, giống hệt *Big Mac được cắm thêm một cây nến vậy.
(*) Bánh hamburger của McDonald
Trần Thần vui vẻ vẫy tay.
Ra khỏi công ty, anh ta cuối cùng cũng cam lòng cởi áo bành tô xuống, cũng không cần duy trì dáng vẻ của xã hội tinh anh nữa.
Đơn giản mà nói thì trông khác nhau một trời một vực.
Phục vụ rời đi, đợi Tống Vân Hồi ngồi xuống, anh ta liền đẩy bánh kem đến trước mặt cậu, nói:
“Biết cậu hôm nay đón sinh nhật, cho nên mua một cái bánh nhỏ cho cậu nè, ăn hai ngụm là hết ngay, không ngấy đâu.”
Anh ta vừa nói vừa thắp nến cho bánh.
“Ước đi nào.”
Tống Vân Hồi kinh ngạc: “Sinh nhật còn có thể ước hai lần sao?”
Lần đầu tiên đón sinh nhật như vậy, nên cậu không hiểu lắm.
Trần Thần nói năng đầy lý lẽ, “Một cái bánh một điều ước, một củ cải một cái lỗ.”
Tống Vân Hồi bị thuyết phục, ngay tức khắc nhắm mắt lại, Trần Thần đội vương miện sinh nhật bằng giấy cho cậu.
Cậu nhắm mắt rồi lại mở mắt ra, sau đó thổi nến.
Thổi nến xong hai người chia đều bánh kem, Trần Thần giúp cậu lấy vương miện giấy xuống.
Cả quá trình diễn ra cực kỳ nhanh, gọn, lẹ.
Tống Vân Hồi hỏi: “Sinh nhật phiên bản cấp tốc à?”
Trần Thần gật đầu: “Yes.”
Bánh kem là loại bánh kem trái cây, kích thước vốn không quá lớn lại còn gắng gượng bị nhét lên vài miếng trái cây, Tống Vân Hồi nhìn mà cũng muốn đổ mồ hôi thay cái bánh.
Nuốt hai ngụm bánh xuống bụng, nhận lấy ipad gọi món mà Trần Thần đưa qua, cậu hỏi: “Ông chủ hôm nay sao lại hào phóng như vậy?”
Trần Thần đáp: “So với thành tích của tôi thì không đáng nhắc tới, muốn ăn gì cứ gọi đi.”
Tống Vân Hồi bắt đầu gọi món.
Lúc cậu gọi món thì Trần Thần không không tự giác ấn mở điện thoại xem Weibo.
Anh ta vốn muốn nhìn khu bình luận một cái sau đó tiện thể đăng một thông báo hôm nay không cập nhật, kết quả Weibo đề xuất cho anh ta một tin tức mới.
[Lộ ảnh cảnh phim mới nhất của Tống Tử Thư, hình tượng nhân vật phù hợp, giá trị nhan sắc tăng thêm một bậc]Anh ta vốn không quan tâm đến mấy tin tức tốt xấu của những ngôi sao này, nhưng kể từ khi biết Trứng tổng là Tống Vân Hồi, thi thoảng xem một vài tin.
Lần này trực tiếp là Tống Tử Thư, anh ta liếc nhìn Tống Vân Hồi vẫn đang chuyên tâm chọn món, sau đó mở tin tức đề xuất ra.
Là Weibo của một bộ phim truyền hình nào đó, là cảnh quay riêng của Tống Tử Thư.
Y vận một thân áo khoác da, bức ảnh có hơi tối, trông rất ra dáng, tuy không quá xuất sắc nhưng cũng không tính là tệ.
Nhưng độ thảo luận cao lại nằm ở câu chuyện phía sau.
Câu chuyện có chút rối rắm ly kì.
Đơn giản mà nói vai diện hiện tại của Tống Tử Thư từng là của Tống Vân Hồi.
Nam chính rơi xuống nước vừa tỉnh lại không lâu ở bệnh viện, nghe đâu người cứu anh ta trực tiếp xóa Weibo lui khỏi giới, vai diễn quan trọng lại mất đi một, lần này ngâm lâu như vậy, lúc những người khác đều cảm thấy bộ phim này sắp hạ nhiệt, nó lại khó hiểu trồi lên, còn tung ảnh vào thời điểm này.
Đoán chừng là đang kéo đầu tư mới.
Chuyện Tống Vân Hồi và đoàn làm phim rốt cuộc ký hợp đồng thế nào, hợp đồng bị hủy thì bên nào nên chịu trách nhiệm bồi thường phí vi phạm đã được thảo luận một lần trên diện rộng trước đây, lần này cư dân mạng tập trung thảo luận việc đoàn làm phim quá thiếu đạo đức, vậy mà lại vì chút độ thảo luận kia mà kéo Tống Tử Thư đến bù vào vai diễn trước đó của Tống Vân Hồi.
[……Trầm mặc một phút để thể hiện sự tôn trọng, tuy Tống Tử Thư rất đẹp, nhưng việc này……nói thật thì không hợp lắm đâu, đừng nên thổi phồng hình tượng nhân vật phù hợp thì hơn] [Chỉ có thể nói không hợp, diễn không ra cảm giác này thì đừng gắng gượng diễn] [Tử Thư diễn gì cũng hay! Mong chờ!] [Tuy nói điều này không hay lắm, nhưng! Từng là anti của Tống Vân Hồi, để về sau có chứng cứ tham khảo, mỗi một ảnh phim của cậu ta tui đều lưu lại hết đây, nếu so sánh thì khác biệt khá lớn đấy] [? Gì cơ! Thím có ảnh á?] [Lại nói nếu Thành Quả thật sự là do Tống Vân Hồi cứu, không biết lúc anh ta đối diễn với Tống Tử Thư sẽ có cảm nghĩ gì nhỉ] [Là fan của Tử Thư, rất thích cậu ấy, nếu gỡ fliter fan hâm mộ xuống thì bài đăng này rất ô dề nhé, ngoài ra, cách làm việc của đoàn làm phim này quá cmn khó coi]Phần lớn đều là lời văn mang tính chất công kích.
Dù biết những công kích này không nhắm đến Tống Vân Hồi cũng không nhắm đến mình, nhưng vẻ mặt anh ta vẫn rất một lời khó nói hết.
Tống Vân Hồi chọn món xong liền đưa ipad cho anh ta: “Xem gì mà lại bày ra vẻ mặt thế kia?”
Trần Thần vừa nhận lấy ipad vừa thuận miệng đáp: “Tống Tử Thư nhận vai diễn trước kia của cậu.”
Hiện tại anh ta đã hoàn toàn thả lỏng với cậu, nói năng cũng mồm nhanh hơn não, sau khi nói xong mới phản ứng lại.
Người ta đón sinh nhật vậy mà anh ta lại nhắc đến những chuyện này.
Anh ta cẩn thận quan sát vẻ mặt Tống Vân Hồi.
Tống Vân Hồi không có biểu cảm gì.
Không phẫn nộ, cũng không thương tâm hay trào phúng.
Cậu chỉ đổi tư thế ngồi, chống cằm hỏi: “Bộ phim truyền hình kia à?”
Bộ phim duy nhất cậu chưa quay xong.
Trần Thần gật đầu.
Tống Vân Hồi ‘ừm’ một tiếng, nói: “Vậy *phong bình hẳn là không tệ nhỉ.”
(*) Đánh giá phẩm chất, hành vi và ảnh hưởng của ai đó hoặc của sự vật, sự việc nào đó
Cậu nhớ trong nguyên tác có nội dung này.
Đây là cột mốc quan trọng khiến sự nghiệp của Tống Tử Thư phất lên như diều gặp gió.
Bởi vì là thay thế vai diễn của cậu nên độ thảo luận từ khi y bắt đầu gia nhập đoàn làm phim đến lúc phát sóng chưa bao giờ hạ xuống, trên mạng cũng hết lời khen ngợi.
Phim truyền hình phát sóng, đối phương một đường bạo hồng, tài nguyên tự động đưa đến cửa, thuận lợi đi tới đỉnh cao nhân sinh.
“……Ừm, cái này nên nói thế nào nhỉ.”
Có ví dụ sống sờ sờ vừa rồi, lần này Trần Thần không nhanh miệng nữa, trước hết là dè dặt hỏi một câu, “Quan hệ giữa cậu và cậu ta thế nào?”
Quan hệ mà đám dân mạng nói không thể tin được, gì mà mấy người nhìn như anh em tốt lại âm thầm vì tranh đoạt tài nguyên mà chỉnh nhau đến anh chết tôi sống, nói không chừng đối phương và Tống Tử Thư ngược lại thì sao.
Tống Vân Hồi vẫn chống cằm, uống một ngụm nước, nhàn nhạt đáp: “Bình thường.”
Cậu nói bình thường thì chính là bình thường, không có tình cảm gì quá mức sâu đậm.
Trần Thần tự mình nghiền ngẫm một phen.
Hiểu rồi.
Vậy chính là chẳng ra sao cả.
Vì thế anh ta yên tâm nói, “Cảm giác không quá tốt, người nghi ngờ chất vất tương đối nhiều.”
Theo như ý kiến của anh ta, lời của cư dân mạng khá đúng trọng tâm.
Tạo hình kia quả thực phù hợp, nhưng không thể nói là xuất sắc.
Vẻ mặt Tống Vân Hồi lúc này mới khẽ thay đổi.
Không phải vì Tống Tử Thư, mà là vì lần đầu tiên cốt truyện xuất hiện biến hóa.
Cậu không đặc biệt chú ý cốt truyện chủ tuyến rốt cuộc đã tiến hành đến đâu, vừa mới biết tiến độ thì đã được báo cho biết nội dung chủ tuyến đã bị lệch đi mất rồi.
Vẫn là lần đầu tiên gặp phải tình huống này, ít nhiều cũng có hơi kinh ngạc.
Trần Thần vừa nói vừa chọn món, sau khi chọn xong một món lại nhìn điện thoại, tiếp đó nhanh chóng cấp báo:
“Tin tức mới nhất, Thành Quả đã chấm dứt hợp đồng với đoàn làm phim.”
“Hả?” Tống Vân Hồi hơi khựng lại, “Ừm.”
Nếu cậu nhớ không lầm, Tống Tử Thư trong sách là vạn nhân mê, rất nhiều người thích và yêu y, Thành Quả là một trong số đó, là một nhân vật phụ tương đối quan trọng.
Chấm dứt hợp đồng sao bồi dưỡng tình cảm được?
– -Nội dung cốt truyện lệch đi không ít à nha.
Nhưng hình như cũng không liên quan mấy đến mình.
Cậu đã sớm logout, thoát ly khỏi yêu hận tình thù giữa đám vai chính bọn họ.
Trần Thần cũng không muốn nhìn di động nhiều, trong mắt anh ta, quả dưa nóng hổi trong tay đám dân mạng sao mà sánh bằng ipad gọi món trong tay anh ta.
Hai người đạt thành nhất trí ở phương diện này.
Ăn xong một bữa cơm, Tống Vân Hồi chậm rì rì uống nước, Trần Thần ngồi phịch trên ghế cảm thán.
Đắt tiền cũng có đạo lý của đắt tiền.
Ít nhất bữa trưa hôm nay anh ta thưởng thức rất vui vẻ.
Anh ta ngẩng đầu lên, vốn định nói gì đó, kết quả nhìn thấy Tống Vân Hồi mở điện thoại lên nhìn một cái.
Mà cái nhìn này khiến ánh mắt cậu khẽ biến hóa.
Vừa nghiêm trọng vừa bi thương.
Trần Thần nháy mắt ngồi thẳng dậy hỏi cậu: “Sao thế?”
Tống Vân Hồi âm u thu hồi tầm mắt: “Hôm nay vậy mà lại không có mẩu truyện tranh nhỏ.”
Điều cậu quan tâm vậy mà lại là cái này ư.
Phản ứng khi nghe thấy Tống Tử Thư thay thế vai diễn của mình cũng không lớn như vậy đâu.
Trần Thần: “……”
Trần Thần nói: “Vẽ vẽ vẽ, hôm nay trở về sẽ lập tức vẽ ngay.”
Hôm nay anh ta vốn định lấy cớ tổ chức sinh nhật cho Tống Vân Hồi mà chính đáng lười biếng một ngày.
Nhưng giờ đây chút lương tâm còn sót lại ngay lập tức nhức nhối.
Vốn dĩ Trần Thần muốn trò chuyện phiếm cùng cậu cả buổi chiều, kết quả chưa kịp hăm hở đã phải ngồi xe quay về nhà.
Tống Vân Hồi đứng ở trạm xe nhìn xe rời đi.
Tuy là nói chỉ ăn một bữa trưa nhưng hai người bọn họ vừa ăn vừa tán gẫu, ăn xong còn hàn huyên thêm một hồi lâu, lúc chân chính ra khỏi quán ăn đã sắp chiều tới nơi rồi.
Cậu nhìn xuống di động, cuối cùng quyết định về sớm chút.
Không đợi được taxi, nhưng cậu đợi điện thoại của Tần Thư.
Giọng nói của đối phương vẫn trầm ổn từ tính như cũ, anh hỏi cậu có còn đang chơi cùng bạn không.
Tống Vân Hồi thành thật nói bạn cậu đã đi rồi.
Còn là cậu tiễn đi.
Tần Thư hỏi cậu: “Tối nay muốn ăn lẩu không?”
Tống Vân Hồi vừa gật đầu lại nhớ đến đầu dây bên kia không thể nhìn thấy, vì thế ‘ừm’ một tiếng, đáp, “Muốn ăn.”
“Bây giờ cậu vẫn đang ở phía đông thành phố hả?”
“Đúng thế, vẫn đang ở định vị đã phát trước đó.”
“Tôi đang trên đường lái xe, không bao lâu nữa sẽ tới.”
Tần Thư hỏi, “Đi dạo siêu thứ chứ?”
***
Cuối cùng Tần Thư đón Tống Vân Hồi bên đường, hai người cùng nhau đến siêu thị thực phẩm tươi sống gần đó.
Tống Vân Hồi rất thích dạo siêu thị.
Không vì nguyên nhân gì đặc biệt, chỉ đơn thuần là một loại yêu thích không lý do.
Tần Thư trước kia đã phát hiện ra, nên lúc dạo siêu thị nếu có thể đều sẽ dắt cậu theo.
Đây là siêu thị trước đây chưa từng tới.
Lúc này người không tính là nhiều, Tống Vân Hồi đẩy xe đẩy đi bên cạnh Tần Thư quan sát bố trí xa lạ.
Nguyên liệu cần mua để nấu một bữa lẩu có rất nhiều.
Tự nêm lẩu không khả thi lắm, chỉ có thể mua gia vị nêm sẵn.
Tống Vân Hồi chọn gói gia vị không quá cay.
Diệp Mẫn và Tần Kiến Viễn vẫn đang ở đây, người một nhà cùng nhau ăn lẩu nhất định phải suy xét đến khẩu vị của số đông.
Chọn xong xuôi gia vị nêm lẩu, tiếp đó chính là tiết mục chọn rau củ mà cậu thích nhất.
Vừa đi vừa tổng hợp khẩu vị của mỗi người, Tống Vân Hồi vui vẻ lựa chọn, bên cạnh còn có bác gái nhiệt tình chỉ dạy cậu nên chọn rau thế nào, bà ấy bảo cậu đừng lấy rau đóng gói và dán giá sẵn, bảo cậu quan sát nhiều chút, thiếu điều trực tiếp tự tay chọn giúp cậu.
Xe đẩy không biết từ bao giờ đã tự nhiên đến tay Tần Thư, anh đẩy xe đi theo phía sau, ánh mắt chưa từng rời khỏi thân ảnh người trước mặt.
Ôm một đống rau đặt vào trong xe đẩy, Tống Vân Hồi vừa đứng thẳng dậy, bên cạnh có hai nữ sinh lướt qua cậu.
Một trong hai nữ sinh đó đeo khăn quàng cổ màu be, bên tay còn dắt theo một bạn nhỏ, nói với người bên cạnh:
“Vậy mà lại có nhiều người như thế nói Tống Tử Thư, trước đây không phải còn tốt sao, tớ thật sự không nhìn ra Tống Vân Hồi anh ta có điểm nào……”
Tống Vân Hồi tỉ mỉ đặt rau vào xe đẩy xong xuôi, sau đó gạch bỏ mục cuối cùng trong giấy ghi chú, nói: “Đủ rồi, đi cân thôi.”
Tần Thư đẩy xe đẩy đi xếp hàng.
Tống Vân Hồi vốn đang đứng bên cạnh anh, hình như nhìn thấy gì đó, tạm thời rời đi mất.
“……”
Ở đối diện dãy hàng xếp chờ cân, phía sau một loạt kệ hàng, một bạn nhỏ ngã trên mặt đất, phát ra một tiếng vang không nặng không nhẹ.
Xung quanh không có người nào khác.
“Em không sao chứ?”
Một bóng đen xuất hiện trước mắt, đứa bé vẫn đang ôm gương mặt đẫm nước mắt chợt ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người đội mũ đeo khẩu trang che chắn cẩn thận ngồi xổm trước mặt mình, cậu bé bị dọa đến suýt chút nữa khóc thét lên, đang định lùi về sau, kết quả như sợ đụng đến vết thương, cậu bé ngay lập tức không dám nhúc nhích nữa, nhưng biểu cảm trên mặt lại như sắp nổi bão.
Tống Vân Hồi chú ý thấy ánh mắt sợ sệt của đứa nhỏ, tiếp đó cậu gỡ khẩu trang xuống, rũ mắt nhẹ giọng hỏi:
“Em bị thương ở đâu?”
Giong nói của cậu rất nhẹ nhàng rất ôn nhu.
Lớn lên thật đẹp, không giống kẻ xấu mà mẹ thường hình dung.
Bạn nhỏ ngay lập tức ngẩn người, sau đó nhìn hàng hóa trên kệ, thành thật đáp: “Tay em bị xước rồi.”
Ý của cậu bé là hàng hóa trên kệ đã xước trúng tay bé.
Chỗ bị thương chưa đụng phải thứ gì, vẫn tính là sạch sẽ.
Tống Vân Hồi lấy từ trong túi ra một miếng băng dán cá nhân, nở nụ cười, nói, “Có lẽ em cần thứ này.”
Bạn nhỏ bị nụ cười của cậu làm cho hoa cả mắt, ngây ngốc duỗi tay ra.
Sau kệ hàng truyền tới tiếng bước chân, một giọng nói có hơi quen thuộc vang lên:
“Em trai ơi em đang ở đâu……”
Bước chân của nữ sinh choàng chiếc khăn quàng cổ màu be dừng lại, giọng nói nháy mắt yếu đi.