“Con không đồng ý với chuyện này”
Cô không muốn đẩy em cô và nơi mà em cô không thuộc về. Thời gian xảy ra vấn đề gia đình thì họ không nói lời nào nhưng khi giải quyết xong họ lại tìm đến. Cô hiểu họ cần gì ở em cô.
An Thư đặt tay mình lên tay chị cô. Thấy cô chạm vào mình hiểu không nói gì.
Ninh Tuyết thấy người mình yêu sắp lâu người khác liền lên tiếng: “Con không đồng ý mới như vậy mà đã kết hôn thì không được. Rõ ràng anh Thái Huy không hợp với chị ấy”
Cô cười nhìn sang Ninh Tuyết, cô cảm nhận mình nói quá lời khi mọi người nhìn mình.
Ông Phạm nhìn sang con gái chưa có ý kiến nảy giờ: “Con như thế nào Thư nhi”
Cô nhàn nhạt nói: “Con sao cũng được”. Cô đưa mắt nhìn sang Ninh Tuyết đang nóng ruột không yên.
Cô đứng dậy gật đầu: “Con mệt rồi, con xin phép”
An Nguyệt nghe em mình nói gì thì không còn gì để phản đối, cô nghĩ em mình muốn làm gì đó. Cô đứng lên chào mọi người rồi cũng ra ngoài.
An Thư định bước lên cầu thang về phòng thì bị Thái Huy chặn lại
“Anh có chuyện muốn nói với em?”
Cô quay lại nhìn anh nhưng không nói gì cả, chờ xem anh nói gì kế tiếp
“Những ngày qua anh không bên em được vì có việc gấp cần anh. Anh xin lỗi em. Còn chuyện hôm nay anh không biết sẽ như thế này. Anh thật sự không biết”
Cô lạnh nhạt chẳng để những lời anh nói: “Tôi biết rồi, không để ý”
“Anh…”
Anh định nói gì đó thì Ninh Tuyết xuất hiện cắt ngang lời anh
“Hay là tối nay chị và anh đi uống rượu để chúc mừng đi, cũng như xóa bỏ hết hiểu lầm”
Anh nghe thế liền gật đầu: “Được đấy”
Cô nhìn Ninh Tuyết trầm trầm như có thể xuyên qua cô ta. Thấy cô nhìn như thế tay cô ta bất giác nắm chặt góc váy của mình.
Cô xoay người đi lãnh đạm: “Được thôi”. Xem cô làm gì
Anb vui mừng nhảy cẩn lên. Ngược lại, Ninh Tuyết nhìn bóng lưng cô với ánh mắt căm ghét. Cô nghĩ trong lòng tao xem mày ngày mai còn có trưng ra bộ mặt này hay không, đợi đi Thái Huy là của tao, mày không xứng.
Cô ra ban công nhìn ngắm trời. Anh từng là người mà cô xem là bạn nhưng từ ngày xảy ra chuyện, từ bạn đó đã không còn. Anh có thể không giúp cô, cô có thể hiểu ngay đến cả lời hỏi thăm cũng không có, cô rất thất vọng. Ngay cả người mình xem là em dù không thân nhưng cũng chung một nhà mà đối xử với cô như vậy. Cô cười giễu cợt chính mình, ai rồi cũng phản bội cô chỉ có những người thân cô và hai anh Duy Nam, Đức Huy là yêu thương cô thật lòng mà thôi. Cô từng nghĩ đến sẽ cho Thái Huy một cơ hội có khi sẽ giống bố mẹ cô có tình cảm sau kết hôn, nhưng về sau điều đó không xảy ra. Cô đồng ý chỉ vì muốn xem họ làm gì và trái tim cô giá lạnh rồi đồng ý hay không cũng như thế, chẳng khác là mấy.