– Mày không biết lái xe à ? – Sơn bất an hỏi.
– Mày biết lái không ? – Kiệt hỏi ngược.
– Không luôn ! – Sơn khẳng định. – Tiền đâu mà học lái xe ?
Hai người nhìn nhau, không nói không rằng lại nhìn sang Kheang, lập tức hiểu ra rằng Kheang là chủ xe, nhất định phải biết lái chiếc xe này.
Kiệt và Sơn không cần nói cũng ngầm hiểu nhau, Kheang là phần tử khủng bố nguy hiểm, sẵn sàng lợi dụng cơ hội được lái xe để bỏ trốn khỏi hai người. Nhưng tình huống cấp bách trước mắt là rời khỏi tòa tháp với mọi phương đều là zombie bao vây, nếu không để Kheang lái xe, mọi người sẽ bị nhốt lại đây, mãi mãi không thoát ra được.
Cuối cùng Kiệt quyết định chồm dậy, cởi trói rồi tháo bịt mắt của Kheang ra, đợi tới khi mắt y làm quen với bóng tối, liền đổi chỗ với hắn ta, chuyển qua ghế phụ lái, tay nhanh chóng nạp đạn súng ngắn, thủ sẵn súng trên tay, vừa đề phòng zombie phá cửa xông vào, lại canh chừng nguy cơ Kheang tạo phản.
Kheang thành thục vặn chìa khóa, khởi động xe, lập tức đèn trong xe sáng lên, đèn pha cũng bật lên trắng xóa như ánh trăng, chiếu thẳng vào gương mặt bọn zombie phía trước. Đám zombie trước mũi xe bị ánh sáng mạnh chiếu vào, nhất thời bị lóa mắt, thị giác bị mù tạm thời, Kheang lập tức lên ga, động cơ xe gầm rú kêu lên, chạy vọt về phía trước, bánh xe cán lên thân thể mấy zombie trước mắt. Mắt thấy nửa tá zombie khác đuổi đến, Kheang đạp phanh, đồng thời đảo mạnh vô lăng, chiếc xe vỉa trên đường, tạo thành hình vòng cung đẹp mắt, thân xe tông trực diện vào vô số zombie, bánh xe quét trên mặt đất để lại một đường toàn máu thịt bừa bãi.
Chiếc xe SUV lấy tốc độ nhanh nhất chạy khỏi hầm giữ xe, tiếng động cơ gầm rú thu hút không ít zombie, vô số zombie xung quanh tòa tháp lập tức điên cuồng đuổi theo chiếc xe, nhưng căn bản không thể cản nổi bước tiến của con quái vật này. Hàng tá zombie chặn trước mũi xe, cuối cùng bị bánh xe cán nát thân thể, hoặc bị mũi xe tông trực diện vào, thân thể bị hất văng đập vào kính xe, để lại trên mặt kính trước xe một vệt máu tươi.
Cục diện trở nên điên cuồng hỗn loạn. Kiệt còn đang bị choáng ngợp bởi số lượng nhiều đến vô kể của zombie bao vây bên ngoài tòa tháp, chợt trực giác mạnh mẽ cảm nhận được sắp có nguy hiểm, cậu bèn quay đầu nhìn về phía Kheang.
Chỉ thấy một tia sáng lóe lên bên cạnh, cảm tưởng một luồng gió ập tới, giây tiếp theo Kiệt nhìn thấy tay Kheang vòng tới trước mặt cậu, trên tay là một con dao Thụy Sĩ, không chút nương tình hướng thẳng vào yết hầu của Kiệt.
Kiệt theo phản xạ vội đưa tay lên đỡ, cánh tay bị thương ban nãy lại hứng thêm một dao, nhất thời cơn đau lại trỗi dậy, hai vết thương đồng loạt rỉ máu. Kheang vội rút dao ra, vừa điều khiển xe vừa tìm cách tấn công Kiệt, máu đỏ tươi bắn đầy lên tấm kính, Kiệt vội thu súng lại, tránh nổ súng gây ngộ thương, nén nhịn cơn đau vội nắm chặt lấy tay cầm dao của Kheang.
Kheang trừng mắt nhìn Kiệt, đoạn buông tay, thả con dao xuống cần điều khiển, thu hút sự chú ý của Kiệt, nhân lúc cậu lơ là liền lấy từ hộc để đồ bên cạnh vô lăng một khẩu súng ngắn khác, buông tay khỏi vô lăng, để mặc cho chiếc xe điên cuồng lao về phía trước, một tay thoăn thoắt mở khóa hướng nòng súng về phía Kiệt mà bóp cò.
Sơn lập tức chồm người dậy, vòng một tay siết cổ Kheang, tay còn lại chém vào tay cầm súng của Kheang, khiến y bị đau, nòng súng chệch sang bên, cùng lúc viên đạn bắn khỏi nòng súng, bắn vỡ cửa sổ ghế phụ lái, bắn bể óc một zombie bám bên ngoài.
Kiệt và Sơn đều nén nhịn cơn đau trên người, chồm người cố gắng khống chế Kheang. Y cố vùng vẫy, điên cuồng nổ súng, một băng đạn súng ngắn nhanh chóng bị bắn hết, mảnh vụn thủy tinh bay tứ tung trong không khí, trên các cửa kính xe đều lỗ chỗ vết đạn.
– Kiệt ! Cẩn thận ! – Sơn đột nhiên ngẩng đầu, tròn mắt quát lớn.
Kiệt vội nhìn về phía trước, thấy chiếc xe sắp đâm vào một cái cây to bên đường, bèn buông tay Kheang, chồm người vồ lấy vô lăng rồi đảo mạnh sang một bên. Chiếc xe đột ngột cua gấp, cán nát mấy zombie lớ ngớ bên đường, rẽ vào một con hẻm nhỏ nằm giữa hai tòa nhà chung cư.
Kheang tranh thủ thời cơ, vội vồ lấy con dao mà y đánh rơi xuống hộc để đồ ban nãy, hướng lưỡi dao lên phía trên rồi đâm lên. Kiệt vừa định thần lại, mắt thấy lưỡi dao sáng loáng hướng về phía mình liền nghiêng người tránh né, nhưng cuối cùng lưỡi dao vẫn cắm một phát vào bả vai của Kiệt.
Hai tay đều bị dao đâm, máu đỏ rỉ ra ướt đẫm áo lính, Kiệt đau đớn đến tận xương tủy, cơn đau biến thành phẫn nộ, cậu dồn hết mọi sức lực còn lại của mình, co nắm đấm vung thẳng vào mặt Kheang.
Cho dù Kiệt bị thương, lực đấm yếu hơn thường ngày nhưng vẫn vượt ngoài sức chịu đựng của Kheanh. Y chịu một đấm trực diện vào thái dương, lập tức hoa mắt chóng mặt, Sơn liền dùng tay chém vào cổ y, y liền gục đầu xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Ngay lập tức chiếc SUV mất lái, chạy lệch hướng suýt đâm vào tường, may mà cuối cùng cũng rời khỏi con hẻm chật hẹp, cắt đuôi được bọn zombie phía sau. Chiếc xe băng ngang qua đường, hất văng vài zombie, tiếng động cơ gầm rú inh ỏi cùng ánh đèn pha sáng chói thu hút không ít zombie trên đường đuổi theo, Kiệt thấy chiếc xe sắp đâm vào tòa nhà chung cư đối diện, vội đảo vô lăng một lần nữa, chiếc xe hướng về phía bên ngoài khu đô thị mà lao tới.
Phía trước thấp thoáng bóng dáng chướng ngại vật mà quân đội dựng lên từ trước để lập vòng cách li thứ nhất, đằng sau là zombie kiên trì đuổi tới, cho dù zombie chạy nhanh lắm cũng không thể đuổi kịp chiếc SUV, nhưng Kiệt sợ bọn chúng sẽ chú ý tới vòng cách li thứ nhất, như vậy sẽ kéo thành từng đàn tấn công vòng cách li, gây nguy hiểm tới người dân thành phố Nam Giang.
Kiệt không nghĩ ngợi gì nhiều, vội túm lấy người Kheang đang bất tỉnh, nén cơn đau từ con dao vẫn còn bám nguyên trên bả vai mà chồm dậy, kéo y ngồi vào vị trí ghế phụ lái, còn bản thân thì thay vào ghế tài xế. Vất vả lắm Kiệt mới yên vị vào chỗ ngồi, mắt thấy chiếc SUV còn cách vòng cách li thứ nhất hai khối nhà, từ xa đã thấy binh lính vào vị trí chuẩn bị tác chiến, cậu lập tức để chân lên phanh xe, gồng hết mình ấn xuống, lốp xe ma sát với mặt đất tạo thành tiếng rít chói tai, chiếc xe đang chạy với tốc độ cao đột ngột dừng lại, để lại trên mặt đường phía sau hai vệt bánh xe trải dài hết một khối nhà.
– Mau rời khỏi xe ! – Kiệt nói, vết thương lại nhức nhối, cậu gồng hết mình mới mở được cửa xe, da thịt ma sát với lưỡi dao còn cắm trên bả vai khiến Kiệt đau đến thấu xương.
Sơn xuống xe, giúp đỡ Kiệt đưa Kheang ra khỏi xe, đoạn quàng tay y qua vai Kiệt, để cậu xốc nách y, tranh thủ lúc zombie từ tòa tháp Pearl Tower chưa kịp đuổi tới, nhanh chóng đưa y rời khỏi đây, còn Sơn chỉ trầm ngâm đứng đó, lên đạn cho khẩu súng MP5, bóp cò nã thêm nửa băng đạn, quét sạch zombie lao tới.
– Đừng để ý tới zombie nữa. – Kiệt khó nhọc nói. – Phụ tao đưa Kheang ra khỏi đây.
– Mày ráng đưa Kheang ra khỏi đây một mình đi. – Sơn trầm ngâm nói, rút dao đâm từ dưới cằm xiên qua đầu một zombie khác xông tới. – Tao đã suy nghĩ kĩ rồi, tao sẽ ở lại đây.
Đầu Kiệt như bị đánh uỳnh một tiếng, cậu mở tròn mắt ngạc nhiên nhìn Sơn, không dám tin vào tai mình. Sơn nhìn vẻ mặt đần ra của Kiệt, lắc đầu tặc lưỡi, ngao ngán nói :
– Bình thường mày lanh lẹ lắm mà, sao bây giờ lại chậm hiểu thế ? Tao nói rồi, mày với Kheang đi đi, tao sẽ ở lại đây.
Đầu óc Kiệt mụ mị, cậu nhanh chóng nhận ra gân xanh đã nổi lên tới cổ của Sơn, cậu ta sắp hoàn toàn chuyển hóa thành zombie, căn bản không còn nhiều thời gian nữa.
– Đi với tao đi, ra ngoài kia rồi người ta sẽ tìm cách chữa trị cho mày. – Kiệt vớt vát thế cục, kiên nhẫn khuyên nhủ Sơn. – Đừng ở lại đây, mày sẽ giống như bọn zombie mất ! Nên nhớ mày đã hứa gì với anh Khải rồi chứ, không được đánh mất chính mình !
– Không ! – Sơn quả quyết. – Tao đã mang trong mình mầm bệnh zombie rồi, cho dù không bị biến thành zombie thì cũng bị quân đội nổ súng tiêu diệt, nếu may mắn hơn thì cũng bị người ta đem đi mổ xẻ làm thí nghiệm này nọ kia thôi.
Giọng Sơn có chút nghẹn lại, cậu ta sắp không đứng vững nổi nữa, cơ hồ bản thân bị chính lời nói của mình làm cho thức tỉnh, nỗi sợ hãi lớn dần, lấn át hết mọi lí tưởng trong đầu, cảm xúc cuồn cuộn như cơn lũ, bộc phát qua nét mặt, nức nở nói :
– Tao sợ lắm Kiệt … Tao cảm thấy không giữ nổi mình nữa rồi … Tao sắp biến thành zombie rồi …
“Nói với anh Khải … Xin lỗi vì đã không giữ lời hứa … Xin lỗi vì làm Khải thất vọng rồi …”
“Mày hãy đưa Kheang giao nộp cho Chính phủ … thay tao hoàn thành nốt nhiệm vụ mà các anh em của mình đã bỏ mạng … Tao tin tưởng mày … nhất định không được thất bại …”
“Nhắn với mẹ tao … tao yêu mẹ tao nhiều lắm … Xin lỗi vì Tết này con không về với mẹ được nữa …”
Mỗi lời Sơn nói ra đều như vô vàn kim châm vào lòng Kiệt, cậu cũng không thể kìm nổi chính mình, mắt nhìn người bạn thân chí cốt trăn trối mà lòng đau còn hơn vết thương trên người mình. Nhưng Kiệt nhanh chóng chấn chỉnh tinh thần, Sơn đã quyết như vậy, cậu cũng không thể ích kỉ bắt cậu ta rời đi cùng mình, chỉ có thể lặng lẽ nhìn Sơn, ghi nhớ di ngôn của cậu ta, cuối cùng xốc vai Kheang, nhìn Sơn gật đầu chào tạm biệt.
Lần tạm biệt này, thực chất chính là vĩnh biệt.
Kiệt vừa định rời đi, Sơn đột ngột lên tiếng :
– Mày còn dư quả lựu đạn nào không ?
– Sao vậy ? – Kiệt ngạc nhiên.
– Tao biết cách không để mình biến thành zombie rồi. – Sơn ẩn ý nói.
Gió đêm chợt nổi lên, mơn trớn da thịt Kiệt, đầu óc cậu thoát khỏi cơn mụ mị, linh hoạt hiểu được ý tứ của Sơn.
Trong lòng Kiệt nổi lên trăm ngàn phản đối, nhưng thiên ngôn vạn ngữ không thể thốt ra thành lời, tâm trí cảm thấy ý định của Sơn là đúng đắn, cuối cùng lấy ra quả lựu đạn cuối cùng, đưa qua cho Sơn.
– Tạm biệt, Kiệt ! – Sơn nói, kiên định quay mặt đi, không muốn nán lại lâu hơn nữa, sợ rằng càng nấn ná sẽ khiến người sống càng lưu luyến, ảnh hưởng đến nhiệm vụ mà mọi người đang đảm nhiệm. – Rất vui vì đời này được trở thành bạn của mày.
– Tao cũng vậy. – Kiệt nghẹn ngào nói. – Tạm biệt Sơn, hẹn kiếp sau được gặp lại mày.
Sơn không trả lời Kiệt nữa, cậu ta vội vàng trèo lên chiếc SUV, may mà chiếc xe chưa tắt máy, cậu ta thao tác với vô lăng một hồi, chiếc xe liền lăn bánh, quay đầu trước mặt Kiệt, lao thẳng về phía bọn zombie không ngừng đuổi tới.
Đỉnh tòa tháp Pearl Tower rừng rực bốc cháy, từ xa nhìn lại nom như một ngọn đuốc khổng lồ, đơn độc lẻ loi giữa một quần thể cao ốc, chiếu rọi một vùng trời tối tăm, khói bụi mịt mù cuồn cuộn bốc lên, nhuộm một màn bụi khói lên bầu trời. Đám zombie bị chiếc SUV đánh động, lập tức dời sự chú ý, chuyển hướng điên cuồng đuổi theo chiếc xe, cuối cùng chiếc xe lao vào phạm vi khu dân cư Nam Giang Pearl Center, biến mất giữa biển zombie đông nghịt, ánh đèn xe cùng tiếng động cơ gầm rú trở nên nhạt nhòa, từ vị trí của Kiệt không thấy bóng dáng gì của chiếc xe SUV nữa.
Zombie bị dẫn dụ đi hết, con đường Kiệt đang đứng rơi vào tĩnh lặng, âm thanh của chiến đấu, tiếng rít gào đặc trưng của zombie lùi lại phía sau, chỉ còn lại con đường trống vắng với ánh đèn đường vàng nhạt hiu quạnh hắt lên người Kiệt và Kheang. Kiệt lấy hết sức lực của mình, dìu Kheang vẫn còn bất tỉnh bên vai, nén nhịn cơn đau, quay lưng với khu dân cư Nam Giang Pearl Center, khập khiễng từng bước hướng về phía vòng cách li thứ nhất.
Bùm !
Sau lưng vang lên tiếng nổ kinh thiên động địa, ánh lửa bốc lên, chiếu rọi tới bóng hình tịch liêu mà phảng phất chút nét cô độc của Kiệt. Kiệt không buồn tò mò quay đầu nhìn lại, lúc này thân thể cậu như mục ruỗng, cơn đau tra tấn hành hạ đến độ không còn chú ý được điều gì nữa, cứ bước đi như một con rối. Đầu óc Kiệt nửa tỉnh nửa mê, cảm giác như đang hồ quang phản chiếu, cuộn băng kí ức chiếu lên trong tâm trí Kiệt, mọi kỉ niệm giữa Kiệt và Sơn hiện lên sống động và chân thực, mới mẻ tựa như mới diễn ra ngày hôm qua.
Vũ trụ liên tục vận động, vạn vật không ngừng biến đổi, sự vật sớm nở tối tàn, người đến rồi lại rời xa, chỉ có kỉ niệm là điều tồn tại vĩnh hằng duy nhất.
Chẳng biết đã đi được bao lâu, Kiệt nghe có tiếng bước chân chạy tới, nhưng đối phương lần này không còn là zombie nữa, mà là các chiến sĩ canh phòng bảo vệ vòng cách li thứ nhất. Họ đón lấy Kheang từ Kiệt, nhanh chóng còng tay rồi áp giải hắn đi, một vài người được cử ở lại để hộ tống Kiệt, nhưng sau khi giao Kheang cho quân đội, sức lực của cậu đã hao mòn rất nhanh, căn bản không thể đứng vững nổi nữa, phải nhờ các chiến sĩ dìu đi. Rất nhanh đã có một tốp quân y chạy tới, mang theo cáng cứu thương đón lấy Kiệt, đưa cậu rời khỏi khu vực lây nhiễm.
Kiệt được đưa lên cáng cứu thương, trong tầm mắt lờ mờ hiện lên hình bóng của Thanh, lúc này gương mặt cô lấm tấm mồ hôi, gương mặt thập phần lo lắng, xung phong xách cáng đưa cậu ra khỏi khu vực lây nhiễm. Kiệt mấp máy môi, thều thào như muốn nói với Thanh, rằng cuối cùng cậu cũng được gặp lại cô, nhưng lời chưa tới miệng, cảm giác như chút sức lực cuối cùng để nói ra cũng không còn nữa. Mí mắt nặng trĩu nhắm lại, ý thức rời bỏ tâm trí Kiệt, cơ thể cậu như rơi vào bóng tối hư vô mênh mông vô tận.