Niếp Thanh Lân bị ném vào trong thùng xe, dĩ nhiên đàng hoàng ngồi dựa vào thùng xe, nhân lúc xe ngựa bị lắc lư, nhìn trộm nam nhân ngồi ở đối diện, hắn ngồi xếp bằng thẳng tắp, mặt không thay đổi nhìn mình chằm chằm, chẳng qua là hai tay nắm chặt thành quả đấm đặt trên đầu gối đã bán đứng hắn, cho thấy hắn đang ngập trong lửa giận ngút trời.
Niếp Thanh Lân cảm thấy răng càng ngày càng đau, Ngô các lão viết sách sử chắc không thể nhớ đến nghĩa cử cao đẹp của thiếu niên thiên tử này đâu, dù sao cũng chỉ là một kẻ đáng thương bị gian thần hành hung đến chết…
Xe ngựa chạy thẳng một đường từ thiên môn vào trong cung, khi xuống xe ngựa, Niếp Thanh Lân vừa đặt chân xuống viên gạch đá xanh quen thuộc, còn chưa kịp cười khổ, đã bị túm lấy kéo thẳng vào trong tẩm cung.
Mọi thứ trong cung điện vẫn như cũ, chỉ là trong đám cung nữ thái giám đang quỳ kia thiếu đi một người, không biết An Xảo Nhi đã đi đâu, không hề thấy thân ảnh của nàng đâu cả.
Rốt cục khi vào đến nội điện, cổ tay nam nhân vung lên, nàng liền ngã trên mặt đất, mà cánh cửa phía sau đã bị nam nhân kia đóng chặt lại.
“Thái phó…” Niếp Thanh Lân cảm thấy khuỷu tay của mình bị va đập rất đau, sợ hãi kêu một tiếng.
Nếu vào lúc bình thường thì vẻ mặt hèn nhát này là vẻ mặt Thái phó thích nhìn nhất, nhưng hiện tại chỉ khơi lên lửa giận vô hạn trong lòng hắn: thậtra chỉ là giả bộ, muốn lừa hắn giống như lừa tên Hung Nô lỗ mãng kia sao?
Vệ Lãnh Hầu bắt tay vào làm việc, chậm rãi bước đến bên cạnh nhuyễn tháp, ngồi lên trên, bưng chén trà lên, chỉ vào giá treo quần áo bên cạnh nói: “Thay.”
Niếp Thanh Lân giương mắt nhìn, vừa nhìn tất cả đều là trang phục của nữ nhân, từ trong ra ngoài đầy đủ mọi thứ…
Nhìn thấy vẻ chần chờ bất động của Niếp Thanh Lân, Vệ Lãnh Hầu lành lạnh nói: “Hoàng thượng hy vọng nịnh thần tặc tử là ta giúp Hoàng thượng thay sao?”
Lời còn chưa dứt, Niếp Thanh Lân lập tức đứng lên, thuận tay cầm lấy một bộ y phục, chuẩn bị đi tới phía sau bình phong…
“Khoan đã…Thay ở đây.” Thái phó không thương lượng nói.
Niếp Thanh Lân vặn vẹo bộ y phục trong tay, nàng biết hiện tại tốt nhất là ngoan ngoãn nghe lời Thái phó, dù sao Xảo Nhi và Trương đại ca đều ở trong tay hắn, mình chỉ có hai người thân là bọn họ, vì bọn họ chịu nhục một chút thì có sao.
Nàng lập tức đi tới nhuyễn tháp đối diện long sàng, do dự một chút, vẫn buông xuống một tầng nhuyễn sa, đáng tiếc nhuyễn sa kia chất liệu trong suốt, bị ánh đèn rọi vào trong giống như một tầng sương… Nàng chậm rãi cởi bỏ nút áo, cởi bỏ áo khoác rộng thùng thình để lộ cái yếm hồng được thêu những sợi tơ màu xanh và thân thể lung linh.
“Cởi hết toàn bộ! Đem những thứ bẩn thỉu ngoài cung thay hết!” Thấy nàng cởi áo khoác xong liền muốn thay la quần, Thái phó lại ngầm ra lệnh.
Niếp Thanh Lân không có cách nào khác, chỉ có thể khoác lại áo khoác, cầm nội y tới, cố nén cảm giác nhục nhã, nhanh chóng thay y phục.
Cách một lớp lụa mỏng, mặc dù thân ảnh kia rất nhỏ, nhưng đúng là đường cong lung linh của thiếu nữ, không thể nhìn lầm…
Toàn bộ quá trình, Thái phó đại nhân vẫn bất động thanh sắc, chỉ là trong cặp mắt phượng kia lộ ra ánh sáng càng ngày càng mạnh mẽ, thẳng đến khi bé con kia đã ăn mặc chỉnh tề, chầm chậm đi ra, chén trà trong tay Thái phó đã bị vỡ làm đôi.
Khăn trùm đầu của Niếp Thanh Lân vốn không chặt, lúc xuống khỉ xe ngựa không biết đã bị rơi ở đâu. Lúc này tóc đen đã được cởi ra, gống như gấm mịn xõa sau vai, mái tóc dày càng làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn thêm yêu kiều, trên người mặc bộ y phục bằng lụa áo thấp ngực, giống như người được tạo ra từ một khối bạch ngọc tinh xảo cao cấp.
Thái phó chậm rãi vươn một tay ra giữa không trung, Niếp Thanh Lân cắn cắn môi, nhẹ nhàng đặt bàn tay mảnh khảnh nhỏ bé của mình lên trên, bàn tay hơi kéo lại, cả thân thể mềm mại rơi vào trong lồng ngực nóng bỏng kia.
Mắt phượng của Thái phó híp lại, bàn tay khẽ vuốt ve khuôn mặt tinh xảo của người đang ở trong ngực, cuối cùng ấn xuống đôi môi căng mọng no đủ, lạnh giọng nói: “nói, tướng công nghỉ ngơi một chút đi…”
Thân mình Niếp Thanh Lân run lên, đây câu nói mình đã nói với Trương đại ca đang chẻ củi lúc buổi sáng, bởi vì đang ở trong viện, muốn che giấu tai mắt người khác nên không thể gọi Trương đại ca, lại bị Thái phó nghe được, không biết hắn làm vậy là có ý gì?
“nói!” Thái phó thấy nàng chần chờ, bàn tay đang giữ lấy nàng bỗng nhiên dùng sức. Niếp Thanh Lân không thể chịu được đau, chỉ có thể run rẩy nói: “Tướng… Tướng công nghỉ ngơi một chút…”
Thái phó hình như còn chưa thỏa mãn, lại bắt nàng nói liên tục bốn năm lần, sau đó hỏi: “Tướng công của nàng là ai?”
Niếp Thanh Lân thấp giọng nói: “Trẫm không có tướng công…”
Nhưng ngay sau đó, cả người nàng đều bị đặt lên nhuyễn tháp, đầu đầy tóc đen toán loạn, đầy vẻ quyền rũ động lòng người, nhưng Vệ Lãnh Hầu không phải là người biết thương hoa tiếc ngọc, vẫn như cũ cứng rắn nói: “Đáp án của Hoàng thượng, vi thần không vừa lòng lắm, hiện tại sự tức giận của thần khó có thể đè xuống, mong Hoàng thượng bảo trọng long thể, thận trọng trả lời.”
Long Châu tử chỉ cảm thấy hai vai của mình đã bị hai bàn tay to lớn kia ấn nát, đau không cầm được nước mắt: “Tướng công của trẫm là… là ngươi.”
“Ta là ai?”
“Định… Định Quốc hầu của Đại Ngụy, đại quan nhất phẩm của triều đình Thái phó đại nhân, chưởng quản chính sự cả nước trọng thần phụ chính – Vệ Lãnh Hầu…”
Nghe được lời nói ấy, rốt cuộc Thái phó đại nhân cũng nở nụ cười, nhưng nụ cười kia vốn không chạm tới đáy mắt, hắn gằn từng tiếng đọc từng câu thơ trong bức thư kia: “Giao tình thông ý tâm hài hòa, trung dạ tương tòng tri giả thùy… thật sự rất cảm động, nếu tướng công của nàng đã uy phong như thế… sao Hoàng thượng ngược lại không sợ chết, dám cùng tên cẩu Thái y đó bỏ trốn?”
nói xong, bàn tay to lớn bóp chặt cái cổ mềm mại của Long Châu, rất có thể một khắc sau sẽ bẻ gảy nó.
“Thái… Thái phó không thể nói không có đạo lý như vậy được… Nếu ngươi đã biết bí mật ta khổ tâm che dấu, tất nhiên phải biết là, việc ta trốn đicũng là tình thế bắt buộc. không phải… không phải bỏ trốn, chẳng qua là không thể để thân phận nữ nhi của ta bị người khác biết được,như vậy… Như vậy sẽ khiến Thái phó đại nhân bị khó xử!”
Đáng tiếc, hiện tại Thái phó không tin tưởng bất cứ một câu một chữ nào nàng nói, trước đó ngay cả Vương tử Hung Nô ác danh lan xa, tàn sát hàng loạt dân chúng, còn có thể nói chuyện vui vẻ, đùa bỡn khiến người kia phải vỗ tay khen thưởng Hoàng thượng, thật đúng là nhân vật không phải tầm thường!
“Ý tốt của Thánh Thượng, tướng công tất nhiên sẽ đánh giá cao, nhưng thân thể ngàn vàng của bệ hạ lưu lạc bên ngoài lâu như vậy, thần sẽ giúp Hoàng thượng kiểm tra xem có chỗ nào bị sứt mẻ không…”
Ngay sau đó, đôi môi lạnh như băng của Thái phó đi lên, môi lưỡi mạnh mẽ giống như muốn hút lấy linh hồn nhỏ bé của nàng vào trong bụng vậy. Mà một bàn tay thẳng tắp đánh úp về địa phương phía dưới làn váy, giống như mãng xà chui thẳng vào trong, muốn gạt tiết khố mềm bên trong ra.
Đôi mắt Niếp Thanh Lân đẫm lệ, dùng sức giãy giụa, thật vất vả mới nới lỏng được môi lưỡi với Thái phó, vội vàng nói: “Thái phó! Ta sai rồi, thỉnh Thái phó thương tiếc… Ta… Ta chưa có quỳ thuỷ…” Câu nói này của Niếp Thanh Lân là sự thật, bởi vì nàng khống chế ăn uống trong một thời gian dài, việc trổ mã so với những người cùng tuổi đã sớm làm mẫu thân thì chậm hơn rất nhiều.
một bàn tay của Thái phó vẫn còn đang cởi y phục, nhưng lại lạnh lùng phun ra: “Thế thì sao?”