Trong phòng VIP, Tần Lan đang cởi bỏ y phục trên người, trước khi bước vào phòng tắm, cô ta quay sang nhìn trợ lý
“Cô đi điều tra lai lịch của Tạ Thư Nhiên cho tôi, càng kĩ càng tốt!”
Cô trợ lý gật đầu rồi nói
“Hừ, với cái gương mặt tầm thưởng của cô ta mà cũng dám so với chị, thật là không biết xấu hổ! Em chắc chắn là cô ta đã mua chuộc phe báo chí trước để tạo nhiệt cho mà coi!”
Tần Lan xua tay
“Đừng nói bậy. Cô ta là người mới nhưng đã có thể vào làm nữ 3 trong phim của đạo diễn Trương, chứng tỏ thế lực phía sau cũng không đơn giản! Trước cứ điều tra rõ ràng đã, sau đó muốn làm gì, muốn nói gì cũng được!”
“Vẫn là chị Tần cẩn thận! Em biết rồi!”
.
.
Khả Ninh bên này cũng không kém. Cô ta vừa nhìn hotsearch đỏ rực vừa gọi điện cho vị thiếu gia chống lưng cho mình rồi nũng nịu nói
“Anh yêu à, hôm nay Ninh Ninh không vui!”
“Sao vậy bé? Có gì kể anh nghe, anh làm chủ cho em!”
“Cũng không có gì, chỉ là cô diễn viên mới vào đoàn bọn em có chút không vừa mắt thôi!”
“Cô ta dám trọc tới bảo bảo của anh sao? Được rồi, nói anh nghe cô ta là ai, anh liền giúp em một tay!”
“Là Tạ Thư Nhiên! Em muốn cô ta cuốn xéo khỏi đoàn trong nhục nhã và xấu xí!”
“Được, đều nghe em hết!”
.
.
Lúc này, Tạ Thư Nhiên đang thoải mái cuộn mình trên chiếc ghế mây ngoài ban công nói chuyện điện thoại cùng Bắc Thần. Bên Mĩ hiện tại là buổi sáng, cô liền hỏi
“Anh bắt máy nhanh vậy? Công việc giải quyết xong rồi sao?”
“Chưa xong.”
Cô cong môi
“Hửm? Thế là vừa nhìn thấy tên em liền không làm việc nổi nữa đúng không? Yêu em tới vậy à?”
Cô giở giọng trêu ghẹo, mục đích là muốn thấy anh đỏ mặt, nhưng không ngờ cô mới là người phải xấu hổ, ngại ngùng
“Đúng vậy, vừa nhìn thấy liền muốn ‘yêu’ em!”
Không biết từ bao giờ mà anh trai cô lại mặt dày thế nhỉ? Mấy lời đen tối như vậy mà cũng dám nói, còn đâu dáng vẻ lạnh lùng ban đầu
“Tạ Bắc Thần, em phát hiện ra anh thay đổi rồi!”
Anh cười bất lực lại cưng chiều đáp
“Hửm? Vậy em nói xem anh thay đổi gì rồi?”
Cô làm bộ suy ngẫm rồi nói
“Anh lúc trước lãnh đạm, nam tính, tích chữ như vàng, nói chung là nam thần băng lãnh đó! Anh của lúc trước chắc chắn sẽ không mặt không đổi sắc mà nói mấy lời sến sấm như này nha!”
“Vậy em muốn anh đối xử với em như người bình thường sao?” – anh cau mày
“Không phải nha! Ý em là anh phải dành lời đó để nói bên tai em, chỉ nói cho em nghe thôi! Ai biết giờ anh đang ở cùng cô nào chứ, anh nói cho cả cô ta nghe thì sao?”
Tạ Bắc Thần cạn lời rồi
“Cô nhóc hay giận dỗi, em làm diễn viên hay làm đạo diễn luôn vậy hả?”
Cô bĩu môi
“Em mới không dỗi nha! Em đây là đánh dấu chủ quyền trước! Cô gái bên kia nghe thấy thì mau lượn đi!”
Cặp mày của anh duỗi ra, mọi căng thẳng từ áp lực công việc suốt hai ngày nay của anh cứ như vậy mà tiêu tán hết. Khóe miệng anh bất giác cong lên cùng giọng cười trầm thấp nhưng đầy chân thực.
“Ai da, Bắc Thần của em cười cho người ta xem rồi à? Không chịu đâu!”
Đúng lúc này, có tiếng hét lớn vang lên phía sau
“Chị Nhiên, chị nổi tiếng rồi!”
Cửa phòng sau lưng cô vang lên tiếng kéo. Cô giật mình quay đầu lại. Du Du cầm theo chiếc điện thoại đưa đến trước mặt cô. Cô vừa nhìn thấy tên mình trên No 1, còn chưa kịp cảm thán thì cô nhóc lại lần nữa hét lên
“Oa, chị quen với Tạ tổng sao?”