Nam Mẫn ngủ một giấc tới sáng, mở mắt ra đầu đau kinh khủng, giống như bị voi dùng chân hung hăng giày xéo.
“Tỉnh rồi?”
Bạch Thất đúng lúc xuất hiện ở đầu giường, đưa cho cô một ly sữa: “Uống ly sữa cho thoải mái”.
Nam Mẫn cau mày nhận lấy sữa, giọng nói hơi khàn khàn: “Sao em lại ở chỗ anh?”
“Còn nói nữa, em say quắc cần câu, đã khuya nên không để em về nữa”.
Bạch Thất đang ăn sáng ở trên bàn, nhìn em gái bóp mũi đổ sữa vào miệng giống như uống thuốc, buồn cười nhìn cô: “Từ nhỏ đến lớn đều không thích uống sữa, mỗi lần uống sữa cứ như uống thuốc độc vậy”.
Nam Mẫn uống sữa xong vội vàng súc miệng bằng nước, dạ dày quả nhiên thoải mái hơn rất nhiều, nhìn chiếc váy nhăn nhúm trên người, cầm điện thoại di động gửi một tin nhắn cho trợ lý, sau đó nhấc chân đi vào phòng tắm: “Em đi tắm”.
“Em còn nhớ chuyện xảy ra tối qua không?”, Bạch Thất bình tĩnh hỏi sau lưng cô.
Nam Mẫn dừng lại, quay đầu lại, cố gắng nhớ lại: “Hình như em nhảy múa, sau đó suýt bị sàm sỡ, em đã ném ngã anh ta, còn đánh anh ta một quyền, phải không?”
“Ừm, sau đó thì sao?”
Sau đó…không nhớ nữa. Dừng lại ở đoạn đó.
Bạch Thất nhấp một ngụm cà phê, trừng em gái: “Em nôn lên người ta trong thang máy”.
“Ồ”, Nam Mẫn không chút áy náy: “Xem như anh ta xui xẻo”.
Tiến thêm hai bước, Nam Mẫn đột nhiên cảm giác được có gì đó không đúng, dừng bước quay đầu lại: “Anh ta không phải là nhân vật lớn gì đó chứ?”
Bạch Thất lấy khăn ăn lau khóe miệng: “Cũng tạm, Phó Vực, cậu chủ nhà họ Phó ở thành phố Dung”.