Cái này gọi là nhiều người sức lớn, ít nhất lúc bỏ chạy cũng có thể phân tán mục tiêu.
La Sâm cùng La Thụy cảm nhận được La Kiều khẩn trương, liền bám sát bên cạnh cậu, lúc truy đuổi chơi đùa cũng tuyệt đối không rời khỏi tầm mắt La Kiều.
Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc thì bắt đầu không ngừng tuần tra lãnh địa, bọn nó cần phải lưu lại mùi cùng dấu hiệu của mình ở những nơi bắt mắt, cảnh cáo những kẻ xâm lấn, chủ nhân nơi này không dễ bắt nạt như vậy, muốn chiếm tiện nghi thì nên nghĩ lại!
La Kiều mang theo tiểu liệp báo bán sát gót hai anh em này, thẳng đến khi bọn nó tuần tra xong mới phát hiện lạnh địa của hai anh em này rốt cục lớn cỡ nào!
“Các ngươi luôn thường xuyên tuần tra lãnh địa sao?”
“Này mà ngươi cũng không biết?”
La Kiều lắc đầu: “Sự thực là ta không có lãnh địa a.”
“Không có lãnh địa?”
Không chỉ Mạt Sâm, ngay cả Kiệt Lạc cũng giật mình nhìn qua: “Ngươi nói đùa hả? !”
“Không có.” La Kiều nằm sấp trên mặt đất, vừa liếm lông cho La Thụy, vừa hỏi: “Này chẳng lẽ rất kì quái sao?”
Con liệp báo này rốt cuộc trưởng thành thế nào vậy? !
Trải qua sự giải thích của Mạt Sâm, La Kiều mới biết, mỗi con liệp báo đều phải có một vùng lãnh địa thuộc về mình, nếu liệp báo xa lạ tiến vào, chỉ có thể chiến đấu mới đạt được quyền đi săn. Lãnh địa liệp báo ngẫu nhiên cũng có một phần trùng điệp với lãnh địa của sư đàn hoặc hoa báo. Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc vài lần gặp gỡ La Kiều ở vùng biên giới sư đàn Áo La Tư, tự nhiên nghĩ lãnh địa La Kiều cũng ở gần đó, nhưng La Kiều lại nói với bọn nọ, mình không có lãnh địa !
“Chẳng đoạn thời gian trước ngươi cứ một mực đi săn trong lãnh địa sư đàn?”
“Hình như là vậy.” Còn có một lần ở lãnh địa hoa báo, bị bắt chẹt một con gà gô.
Mạt Sâm hít sâu một hơi: “Ngươi có thể mang theo hai ấu tể sống đến giờ đúng là kì tích.”
La Sâm cùng La Thụy nhìn nhau, bọn nó phát hiện mình hình như đã quên mất một chuyện rất quan trọng.
“Anh trai, ngươi không nói với ba ba sao?”
“Ta tưởng ngươi nói rồi.”
Sự thực, La Kiều có lãnh địa a, cậu thu dưỡng hai tiểu liệp báo, hoàn toàn có thể kế thừa lãnh địa của mụ mụ bọn nó. Diện tích đại khái chừng mười lăm km, chính là một mảnh thảo nguyên cùng một mỏm núi đá trơ trọi.
Lúc được La Kiều nhặt, hai tiểu liệp báo chỉ mới được ba tháng, vừa đói lại sợ, kinh hoảng chưa dứt nên đều quên không nói chuyện lãnh địa với La Kiều.
“Ba ba.” La Sâm liếm liếm cằm La Kiều, nói: “Kì thật ngươi có thể kế thừa lãnh địa của mụ mụ.”
“Đúng vậy.” La Thụy nói tiếp: “Mụ mụ bị linh cẩu giết chết, chúng ta không có chị em gì cả, ba ba có thể tới sinh sống trong lãnh địa mụ mụ.”
Nghe hai tiểu liệp báo miêu tả về lãnh địa, Mạt Sâm đột nhiên mở miệng nói: “Nếu ta đoán không sai, mảnh thảo nguyên này chỉ có mình liệp báo cái Ái Sa mới có một mỏm núi đá lớn như vậy trong lãnh địa, bọn nó là ấu tể của Ái Sa.”
La Kiều nhìn Mạt Sâm, lại nhìn nhìn hai tiểu liệp báo, cảm thấy lệch chủ đề hơi xa, không phải đang nói về vấn đề lãnh địa sao, sao đột nhiên lại chuyển qua chuyện thân thế La Sâm cùng La Thụy?
Mạt Sâm nói tiếp: “Ái Sa mấy tháng trước đã bị linh cẩu giết chết, lãnh địa của nó hiện giờ là nơi vô chủ, rất có thể đã bị linh cẩu chiếm lĩnh, ta đề nghị ngươi tốt nhất nên từ bỏ đi.”
La Kiều động động lỗ tai, từ chối cho ý kiến. Sự thực, cậu quả thực có chút động tâm.
Trước kia cứ nghĩ mình là kẻ không nghề không nghiệp không nhà không cửa, không ngờ xoay người một cái đã trở thành giai cấp địa chủ.
Tuy rất muốn lập tức mang hai tiểu liệp báo tới lãnh địa xem thử, nhưng lời Mạt Sâm nói cũng rất có lí.
Liếm liếm La Thụy đang dựa vào lòng ngực mình, La Kiều chìm vào trầm tư.
Mạt Sâm đi tới nằm sấp bên cạnh Kiệt Lạc, Kiệt Lạc sáp tới gần tai Mạt Sâm, nhỏ giọng nói: “Bảo La Kiều từ bỏ lãnh địa Ái Sa, thật sự chỉ vì an toàn thôi sao?”
“Đương nhiên không phải.”
Kiệt Lạc bị Mạt Sâm huých mạnh một cái, ngươi ít nhất cũng phải bí mật một chút chứ, em trai.
Màn đêm buông xuống, Bích Thúy Ti mang hai tiểu hoa báo ra khỏi hang. Tiểu hoa báo đã quen thuộc luyện tập leo cây, lấm tấm trên da lông bọn nó vẫn chưa hoàn toàn nẩy nở, mơ hồ có thể nhìn thấy hình dạng ban đầu của những đốm đỏ xinh đẹp.
Tiểu hoa báo một tháng trước đã bắt đầu nếm qua vị thịt, sức năng của chúng ngày càng lớn, áp lực trên người Bích Thúy Ti cũng càng lúc càng lớn.
Ngay lúc hai tiểu hoa báo quấn quít Bích Thúy Ti, vòi mụ mụ đi săn thì Mông Đế đột nhiên từ trong bụi cỏ cao bước ra, miệng kéo theo con mồi đêm nay.
Nhìn thấy con mồi của Mông Đế, Bích Thúy Ti trong nháy mắt lập tức phản ứng, đó là cái gì? Một con cá sấu? ! Tuy chỉ là một con cá sấu ‘nhỏ’ chỉ khoảng ba mét….
Mông Đế sao lại đi bắt loại này? !
Cá sấu đã bị ăn một phần, nhóm tiểu hoa báo nhìn thấy con mồi thì rõ ràng có chút hưng phấn, Bích Thúy Ti vội ngăn cản bọn nhỏ, không cho phép tiếp cận Mông Đế cùng con mồi. Mông Đế trực tiếp đặt cá sấu xuống đất, đi về phía một gốc cây sung gần nhất, leo lên.
Bích Thúy Ti nhìn cá sấu, có bữa tối miễn phí mà không ăn thì chính là kẻ ngốc! Quản tên này phát bệnh thần kinh gì đó!
Bích Thúy Ti một ngụm ngậm lấy cá sấu, kéo tới một gốc cây khác, xem xét khoảng cách một chút để thuận lợi kéo thi thể cá sấu lên cây.
Mông Đế dựa vào thân cây, trong lòng vô cùng buồn bực. Đặc biệt đi tới bờ sông một chuyến nhưng cũng không thấy con liệp báo tiến hóa kia tới uống nước, Mông Đế liền thuận tay bắt một con cá sấu, nhưng hương vị lại không ngon như nó tưởng.
Thật sự là việc gì cũng không như ý, có lẽ, nó nên đi tới bên kia lãnh địa xem thử…