“Có mặt.”
Hướng Viên: “Rốt cuộc anh cũng trả lời rồi!”
“Còn chơi không?”
“Chơi chứ, nhưng muốn mở video chat với anh nữa.”
Anh nhắn lại: “Không mặc đồ, không tiện lắm.”
“Được rồi,” Cô nuối tiếc trả lời, lại thuận miệng than phiền với anh, “Đáng ghét quá, vừa rồi ông nội nhận được điện thoại của chủ nhiệm, chắc chắn lại là Chung Linh tố cáo!”
“…”
Đối với chuyện mâu thuẫn của con gái, Từ Yến Thời không biết làm sao, lúc đó còn trẻ, cảm thấy con trai nói xấu sau lưng thì cũng thật mất mặt, nên không ừ hử gì.
Cô rất thích than phiền với anh, như bà cụ non vậy.
Kết thúc kỳ nghỉ hè, mối quan hệ này cũng chấm dứt, lúc đó Hướng Viên đang chiến tranh lạnh với Phong Tuấn, nên cũng không cần anh chơi game chung nữa.
Có điều lâu lâu anh sẽ lại nhìn lịch sử nói chuyện trong game.
Hướng Viên: “Mẹ kiếp, bị đánh lén rồi.”
Anh: “Ừ, núp phía sau anh đi.”
Hướng Viên: “Dạo gần đây anh lạnh nhạt lắm đấy.”
Anh: “Lạnh nhạt thế nào?”
Hướng Viên: “Không gọi em là bà xã nữa.”
Anh: “… Em có già đâu.”
Hướng Viên bị anh chọc cười, “Sao anh lại đáng yêu vậy kia chứ.”
…
Ngày đó ở Bắc Kinh, lúc Hướng Viên hỏi anh là thích hay không thích, bản thân khi ấy không hề nghĩ nhiều, đã nhiều năm rồi, những cảm giác của ngày trước đã sớm bị anh khóa chặt, lại còn cả mối quan hệ giữa anh với Phong Tuấn. Muốn nói lúc ấy tình cảm sâu đậm không ư, tuy không đến nỗi như thế nhưng đúng là không giống với người khác.
Là người duy nhất anh rung động trong nhiều năm qua.
Cũng là người lúc anh nghèo khó nhất, chán nản nhất, lại muốn chăm sóc nhất.
Cô gái như Hướng Viên từ nhỏ đã lớn lên trong hũ mật, bao gồm cả Phong Tuấn cùng mấy người bạn trai không biết tên kia, ai cũng cưng chiều cô vô điều kiện.
Dù không biết về sau cô có qua lại với người nào không, nhưng với tình hình trước mắt, anh biết ít nhất mình không thua kém Phong Tuấn chút nào.
***
Ở bên ngoài phòng họp, một trong những bạn trai cũ của Hướng Viên được người nào đó nhận định là không biết là người thứ bao nhiêu vừa gửi thiệp mời cho cô.
Người này Lâm Khanh Khanh cũng biết, dạo trước còn có đợt thường xuyên lên top search, là đại lão của giới công nghệ, bạn gái tin đồn trước hình như còn là một minh tinh. Cô ấy không khỏi kinh ngạc nhìn Hướng Viên, “Sao chị biết anh ấy?”
Hướng Viên nói bừa: “Không biết, chuyển tiếp thôi, nhắn tin đồng loạt ấy mà.”
Lâm Khanh Khanh không tin, “Wechat cũng nhắn tin đồng loạt được à?”
Đúng lúc này cửa phòng họp bỗng bị đẩy ra, Từ Yến Thời bước ra.
Đợi người đi xa, Cao Lãnh mới trượt đến giữa Lâm Khanh Khanh và Hướng Viên, ngước đầu lên nhìn hai người với ánh mắt kỳ lạ: “Lý Trì tiêu đời rồi.”
“Là sao?” Hướng Viên cúi đầu nhìn bảng thông báo tháng này, hỏi.
Cao Lãnh thần bí nói: “Năm ngoái có lần suýt nữa Lý Trì bị đuổi, cũng nhờ lão đại nói đỡ nên mới được ở lại. Nhưng bọn tôi thấy vấn đề là ở tính cách của Lý Trì, vừa rồi Ứng Nhân Nhân nhắn vào nhóm, nói có thể Lý Trì bị chứng hung bạo… Chuyện này tôi không biết thật giả ra sao, chỉ nghe Ứng Nhân Nhân bảo vậy thôi, cô ta nói là Lý Trì có khuynh hướng SM.”
“…”
“…”
Hướng Viên liếc mắt, “Vô vị.”
Cao Lãnh: “Ứng Nhân Nhân còn nói, trong điện thoại của Lý Trì có nhiều ảnh chụp lén đồng nghiệp nữ.”
Lâm Khanh Khanh nghe mà rợn cả tóc gáy: “Ảnh gì cơ?”
Cao Lãnh: “Ảnh chụp lén đấy, là kiểu ảnh chụp dưới váy hay tất vớ…”
Lâm Khanh Khanh: “Biến thái?!”
Cao Lãnh: “Đàn ông đều vậy cả, đừng nói là Lý Trì, cô tưởng trong điện thoại của lão đại không có phim người lớn hả?”
Hướng Viên nghe không lọt tai, nghiêm túc chỉ vào mũi Cao Lãnh, “Go out, hiện tại, bây giờ, ngay lập tức.”
Cao Lãnh hậm hực trượt ghế về.
Sắp tan làm, Hướng Viên đợi mọi người về hết, nhìn vào cửa phòng họp đóng chặt. Trừ lúc trưa Từ Yến Thời đi ra ngoài một lúc, thì sau đó chỉ giam mình trong phòng họp không ra ngoài, cả buổi chiều cũng không thấy Lý Trì xuất hiện.
Hướng Viên đẩy cửa đi vào, Từ Yến Thời chôn mình trên ghế, giữa hàng lông mày lộ ra vẻ mỏi mệt. Anh kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cô, miễn cưỡng thả lòng điều chỉnh tư thế, sau đó cười cười di chuyển con chuột, thờ ơ nói: “Còn tưởng em không đến.”
Hướng Viên đặt chồng tài liệu trong tay xuống, phủi gấu váy, ngồi ngay ngắn trước mặt anh, “Làm gì mà không đến, trong lòng tôi cũng không có quỷ.”
Anh không đáp.
“Anh làm phần mềm xong chưa?” Hướng Viên hỏi.
“Chưa, làm xong sản phẩm mới của tháng sau đã,” Từ Yến Thời nói đến đây thì lại gõ bàn phím, nhanh chóng nhìn cô một cái rồi quay đầu về, “Tôi nghe Trần Thư nói, tháng sau sẽ có buổi họp báo sản phẩm mới, em muốn làm MC à?”
Hướng Viên gật đầu: “Đúng là có ý này nhưng vẫn chưa biết phải làm gì, tôi đang muốn làm một buổi họp báo kinh thiên động địa quỷ thần đều khiếp.”
“Ví dụ?”
Hướng Viên nghiêng đầu suy nghĩ, hoạt bát nói: “Để đám Cao Lãnh nhảy điệu hula chăng.”
Từ Yến Thời phì cười, khép laptop lại, dựa vào ghế nhìn cô, “Tùy em.”
Hướng Viên vẫn không phát giác gì, hồn nhiên nói tiếp, “Như vậy thì phải chuẩn bị tiết mục nữa, phiền quá, có điều dù sao gần đây đám Cao Lãnh cũng không có chuyện gì làm, để cho họ chuẩn bị tiết mục vậy, càng khác thường càng tốt, tôi sẽ ghi lại trước, còn nữa, lần họp báo này tôi mời không ít khách quý, các anh đừng phá đám đấy.” Nói đến đây, Hướng Viên chợt nhớ ra, “Tôi xin được nghỉ phép ngày kia nhé, dù gì chuyện phần mềm, tôi cũng không giúp được gì.”
Từ Yến Thời: “Có chuyện gì?”
Hướng Viên muốn nói là đám cưới của bạn trai cũ, lại theo bản năng sửa lại, “Một người bạn kết hôn.”
“Bạn trai cũ?” Từ Yến Thời nhìn thấu.
“Hôm nay anh cãi nhau với Lý Trì chuyện gì vậy?” Hướng Viên tỉnh bơ đổi chủ đề, “Cả buổi chiều anh ta cũng không tới công ty.”
Từ Yến Thời thu hồi tầm mắt, “Không có gì.”
“Cao Lãnh nói trong điện thoại Lý Trì… có ảnh chụp lén đồng nghiệp nữ, tôi cảm thấy chúng ta có nên dành thời gian nói chuyện với anh ta không? Dù nhà Lý Trì nợ nặng lãi, áp lực lớn, thì cũng không thể chụp lén đồng nghiệp nữ được, là phạm tội đấy. Có nên báo chuyện này với bên tổng công ty không?”
“Lúc chiều giám đốc Lý đã báo cáo rồi.” Anh lần nữa mở laptop, “Tôi đã bảo cậu ta đi khám bác sĩ, nếu quả thật có chuyện này thì áp lực lớn không phải là cớ.”
“Nói như vậy, tức là anh biết chuyện anh ta chụp lén rồi à?”
“Mới biết,” Từ Yến Thời nói, “Mấy người Ứng Nhân Nhân phát hiện trong nhà vệ sinh nữ có camera, nghi là cậu ta để đó. Nói vậy, là bạn trai cũ đúng không?”
Aiz, sao lại quay về rồi?
Hướng Viên nhận thua: “Ừm.”
Từ Yến Thời như nghiến răng, ánh mắt thâm thúy tựa bóng đêm ngoài cửa sổ, mà ánh sáng trong mắt lại còn sáng hơn cả ánh trăng ngoài cửa sổ, nhìn thẳng vào cô.
Nín nhịn cả nửa ngày, mới nặn ra một chữ.
“Được.”
Hình như anh còn cười nữa, sau đó làm bộ gãi chân mày, khóe miệng nhếch lên mang theo vẻ lười biếng.
Hướng Viên chẳng lạ lẫm gì, trước kia khi anh chơi bóng, những lúc phải kiềm chế thì luôn có dáng vẻ như thế này.