—— Song, một khoảng im lặng này chính là trí mạng với cậu thiếu niên đang sắp sửa phát điên trước mặt.
Trái tim anh đau đớn, giờ phút này cơn đau đã đạt đến đỉnh điểm, anh tham lam nhìn đăm đăm cô gái trước mặt, nhìn gương mặt trắng mịn của cô, nhìn đôi mắt long lanh như nước của cô đăm đăm.
Anh cảm thấy hình như anh đau đến tê dại rồi.
Cô không nói chuyện, cô không thích anh sao?
Vậy, anh nên làm gì giờ? Cơn đau này, nên làm sao để giảm bớt đây?
Song dẫu có như vậy anh cũng không thể rời đi. Trước mặt cô, anh đã tháo bỏ hết tất cả những kiêu ngạo và tự tôn của mình rồi.
Một lần không được thì hai lần.
Cậu thiếu niên hít sâu một hơi, đi tới gần cô hơn một chút, cố gắng khiến cho hơi thở của mình nhẹ nhàng hơn một chút, đưa tay lên đặt hờ trên vả vai cô gái, nhìn thẳng vào mắt cô.
Tiếng nói của anh, mang theo đau đớn không thể kiềm chế và nỗi bất lực không biết làm sao cho đặng.
—— “Trương Mạn, cậu không thích anh ta, vậy cậu thích tôi đi, có được không, nhé?”
Tiếng nói của anh khàn khàn, trong tiếng hít thở mang theo âm mũi dày nặng, trong giọng nói mang theo cầu xin rất dè dặt.
“… Sau này tôi sẽ tốt với vậu, cậu thích tôi đi, được không?”
Vành mắt Trương Mạn đỏ ửng, cổ họng chua loét khiến cô không thốt nên lời nhưng nửa ngày sau cô mới phát hiện, thật ra cô không cần lên tiếng.
Bây giờ cô đang đứng trên bậc thang nên cao gần bằng anh, vì vậy chỉ cần cô hơi hơi bước lên một bước là có thể dễ dàng ôm chặt anh.
Cô cũng từng làm như vậy rồi.
Cô nhào mạnh vào lồng ngực cậu thiếu niên, ôm chặt lấy lưng anh rồi tựa cằm lên bả vai anh, nước mắt không cầm được trào ra làm ướt cổ áo đồng phục của anh.
Không giống với những cái ôm trước đó, không có bất kì lời bào chữa và lý do nào cả mà chỉ vì trong lòng vui mừng, cô ôm chặt cậu thiếu niên cô yêu suốt hai kiếp.
Trong khoảnh khắc cô ôm lấy anh, cả người anh lập tức căng thẳng.
Lồng ngực ấm áp khiến tâm trạng cô dao động dữ dội, sau đó từ từ thả lỏng.
Trương Mạn kề sát vào tai anh, giọng cô cũng giống như cô bây giờ, bởi vì quá mức kích động mà khẽ run.
“Em vẫn luôn thích anh mà, Lý Duy. Em thích anh, thích anh từ rất lâu rồi.”
Lâu đến mức tình yêu này đã đọng lại trong xương cốt cô, trở thành một phần cuộc sống của cô.
Lâu đến mức kiếp trước sau khi anh rời đi, cô đã đi tới những nơi như vậy, song mặc kệ cô ở đâu, gặp ai, thì mỗi khi nhớ về anh, là một nơi nào đó trong trái tim lại bắt đầu đau đớn.
Lâu đến mức lần đầu tiên nhìn thấy anh trong kiếp này, cô muốn ôm chặt anh mãi mãi không buông.
Trương Mạn nhớ đến phong thư tình cậu thiếu niên đã đặt trên bàn cô trong kiếp trước.
Trong thư anh từng hỏi cô em có thể ở bên tôi không.
Mà giờ này phút này, cô ôm anh, ghé vào tai anh, dịu dàng lại kiên định trao cho anh một câu trả lời chắc chắn.
—— “Sau này, em sẽ luôn ở bên anh.”
Không chỉ là nói với cậu thiếu niên đang được cô ôm, mà còn nói với cậu thiếu niên đã đợi đến mức tuyệt vọng nhưng không đợi được đáp án trong kiếp trước.
Nói xong cô nhìn vành tai cậu thiếu niên trước mặt.
Vành tai của anh rất xinh đẹp, không mỏng không dày, hình dáng hoàn hảo, bên trên còn có một nốt ruồi đỏ như máu, nhìn rất quyến rũ và mê người.
Yêu quá tha thiết, không thể kiềm chế.
Cô sáp tới, hôn lên vành tai của cậu thiếu niên đang gần trong gang tấc, sau đó cô há miệng cắn vào hạt nốt ruổi đỏ như máu kia.
Cơ thể của người bị ôm run rẩy dữ dội.
Cô nhìn thấy vành tai cậu thiếu niên bắt đầu đỏ lên, và cái màu đỏ ám muội đó đương lan lần xuống cổ.
Để rồi sau đó anh cũng ôm cô thật chặt, dùng sức còn mạnh hơn cô rất nhiều, như muốn hòa tan cả người cô vào ngực anh.
Bên trong tiếng nói bị đè nặn của anh mang theo nỗi vui sướng khó có thể diễn tả bằng lời, anh gọi tên của cô hết lần này đến lần khác, lại không thốt ra lời nào có ý nghĩa: “Trương Mạn, Trương Mạn…”
…
Không biết cái ôm này kéo dài trong bao lâu nhưng sau khi cảm xúc mãnh liệt qua đi, khi đã bình tĩnh trở lại, thật ra cả hai đều có chút hồi hộp và ngượng ngùng, thế là cả hai đều im lặng.
Nhưng cậu thiếu niên vẫn ôm cô rất chặt.
Lo lắng cô đứng mệt, anh còn ôm eo cô để cô tựa cả người vào ngực anh.
Giống như đau đớn trong lòng chỉ có thể phát tiết thông qua cái ôm này, những gì bây giờ bọn họ có được, là đối phương.
Thật may là ánh đèn yếu ớt trên thao trường không thể chiếu tới nơi bọn họ đang đứng, hai người trốn trong bóng tối, bốn phía tối đen khiến hơi thở bọn họ trở nên nóng rực.
Âm thanh ầm ĩ của khu dạy học dường như ở rất xa, hai người có thể nghe được tiếng hít thở của nhau một cách rõ ràng, thậm chí là tiếng tim đập, hình như càng lúc càng nhanh, xuyên tư thế ôm ấp này truyền tới đối phương, để rồi tần suất đập trở nên giống nhau.
Đều hồi hộp.
Trương Mạn lặng lẽ ôm lấy vòng eo rắn chắc của cậu thiếu niên, bên trong quả tim đang run rẩy kia chất đầy vui sướng và dịu dàng. Lúc này ở kiếp trước, cô và Lý Duy chỉ mới quen biết nhau, sau đó nảy sinh ra những kia hiểu lầm, rồi hoàn toàn bỏ lỡ nhau. Thậm chí, cuối cùng cô mất anh mãi mãi.
Nhưng bây giờ, từ nay về sau, cậu thiếu niên với đôi tai đỏ bừng trong cái ôm của cô, đã là của cô.
Là bạn trai của cô.
Nghĩ đến ba chữ này, trái tim cô lại nóng lên.
Trương Mạn nhớ lại những gì cậu thiếu niên vừa nói, anh nói sau này anh sẽ tốt với cô. Cô ôm anh thật chặt, tự nhủ, là cô muốn đối tốt với anh, rất tốt rất tốt. Để anh mỗi giờ mỗi phút đều phải nhớ kĩ, rằng trên thế giới này có một người yêu anh rất nhiều.
Cô muốn khiến anh bận lòng.
Lúc này, bên phía tòa nhà dạy học vang lên tiếng chuông, đó là tiếng chuông chuẩn bị 15’ trước khi bắt đầu giờ tự học tối.
Mặt Trương Mạn bắt đầu nóng lên, trễ tới như vậy cơ, nói cách khác, bọn họ ôm nhau hơn hai mươi phút rồi.
Cô buông bàn tay đang ôm anh ra, nhẹ nhàng đẩy cậu thiếu niên một cái, ai dè anh mạnh đến nỗi cô đẩy cũng không nhúc nhích.
Cô ngẩng đầu lên nhìn gò má cậu thiếu niên, lắp bắp nói: “Lý… Lý Duy, chỉ còn mười lăm phút nữa là vào lớp, chúng ta… quay về nhé?”
Nào ngờ cậu thiếu niên lại lắc đầu, sống chết đều không chịu buông tay, trái lại càng ôm eo cô chặt hơn, lại còn dùng mặt mình cọ cọ vào mặt cô.
“Hôm nay chúng ta trốn tiết nhé? Tôi muốn ôm em như thế này suốt đêm.”
Giọng anh rầu rĩ, cũng không nhìn vào mắt cô, không biết anh đang nghĩ gì.
Lúc này đột nhiên anh rất giống một đứa trẻ, lạnh lùng và lí trí của ngày thường không biết đã bị anh ném tới nơi nào rồi.
Trương Mạn cười khúc khích: “Không được, hôm nay có tiết của chủ nhiệm lớp, nếu em không có mặt, thầy ấy sẽ gọi cho mẹ em. Hôm nay chú Từ phải tốn rất nhiều công sức mới hẹn được mẹ ra ngoài chơi, anh không muốn làm gián đọan cuộc hẹn hò của bọn họ, đúng chứ?”
Cậu thiếu niên không nói gì, cũng không hành động, trong lòng đang rất không tình nguyện.
Giống như trốn tránh câu hỏi kia, anh vùi mặt vào cổ cô, từng hơi thở dài thượt và nóng rẫy của anh khiến làn da cô ngứa ngáy, song lại không nỡ đẩy đầu anh ra.
Hai má Trương Mạn nóng ran, cô không dám nhìn thẳng vào anh, chỉ đặng khẽ khàng dỗ dành: “Lý Duy, em đã là bạn gái anh, ngày tháng của chúng ta còn dài mà anh.”