Thẩm Úc: “Ta có thể đi cùng không?”
Đối với những chuyện kiếp trước không xảy ra nhưng kiếp này lại xảy ra,Thẩm Úc vẫn luôn cảm thấy nên để ý một chút.
————————————
Tại Ngục Tối.
Thân phận của Hoài Dục Vương có chút đặc thù,hắn không bị giam giữ ở nhà lao của Hình Bộ, mà bị nhốt ở trong ngục tối.
Lần thứ hai Thẩm Úc bước vào nơi này y chỉ cảm thấy lần này canh phòng nghiêm ngặt hơn rất nhiều so với lần trước. Chắc là do lần cướp ngục hôm đó nên Thương Quân Lẫm mới tăng cường lực lượng canh giữ ngục tối.
Một đường đi qua, bốn phía đều rất an tĩnh. Nơi này không giam giữ nhiều người lắm, mỗi người bị giam giữ ở một chỗ khác nhau,khoảng cách khá xa. Có cai ngục dẫn đường,y đi gần một khắc(15p) thì tới nơi giam giữ Hoài Dục Vương.
Thái y đã ở đó nghiên cứu, Thẩm Úc nhìn một lát, Cố thái y không có ở bên trong.
Đột nhiên, Thẩm Úc nhíu nhíu mày, y cảm nhận được một tầm mắt nhìn y đầy chán ghét.
Thẩm Úc đi lướt qua,dừng lại ở trước người nào đó khoảng chừng hai giây. Thật thú vị, một người y chưa từng gặp qua, vì sao lại có địch ý lớn với như vậy với y?
Tôn thái y cố ý đoạt vị trí vốn dĩ của Cố thái y để đến đây. Hắn không tin,công lao hắn điều trị tốt cho Hoài Dục Vương sẽ không bằng một người chỉ phụ trách điều dưỡng thân thể cho quý quân như Cố thái y.
Hoài Dục Vương chậm rãi tỉnh táo lại, thấy xung quanh có rất nhiều người. Hoàng đế-hay còn gọi là cháu trai của hắn đang đứng cách đó không xa. Hắn liền hiểu được mình tự sát không thành công.
“Tình trạng của Hoài Dục Vương thế nào rồi?” Thương Quân Lẫm lạnh lùng nói.
“Bẩm bệ hạ,hiện tại Hoài Dục Vương đã không còn trở ngại,”Người nói chuyện chính là một thái y trông khá lớn tuổi “May là Hoài Dục Vương không dùng lực quá mạnh, nếu ngài ấy dùng thêm chút sức nữa thì thần cũng không thể cứu được.”
Thẩm Úc không nhịn được nhìn vị thái y kia thêm một chút.Ông ta thật sự không phải cố ý nói như vậy sao,Hoài Dục Vương nghe lời này hình như tức đến sắp ngất rồi.
“Các ngươi đi xuống trước đi, trẫm muốn nói mấy câu với Hoài Dục Vương.”
“Vâng ạ.”
Thái y cùng các cai ngục lục tục lui ra. Trong nháy mắt, ở trong này cũng chỉ còn dư lại ba người.
Hoài Dục Vương chống tường ngồi dậy, miễn cưỡng tạo ra dáng vẻ không quá chật vật: “Bệ hạ thật sự vô cùng sủng ái con trai của Trấn Bắc Hầu gia, thời điểm này còn dẫn người đến.”
“Bệ hạ yêu ta, đương nhiên không muốn xa ta. Hơn nữa lỡ trong lúc bệ hạ không ở bên ta,ta bị người khắc bắt nạt thì phải làm sao bây giờ?” Thẩm Úc cố ý tỏ vẻ được sủng sinh kiêu vô cùng thuần thục.
Hoài Dục Vương sửng sốt một chút, đột nhiên cười: “Thẩm quý quân nói rất đúng, nếu yêu một người, đương nhiên sẽ luôn muốn nhìn người đó như nhìn vàng bạc châu báu.Nếu không yêu thì dù người có làm gì cũng sẽ không hề quan tâm,khụ khụ khụ……”
Nói đến đoạn sau, Hoài Dục Vương che ngực, tê tâm liệt phế ho khan.
Sau một lúc lâu,âm thanh ho khan mới dần dần ngưng lại.
“Ngươi không sao chứ?” Thẩm Úc nhíu mày hỏi. Y biết việc ho khan sẽ khó chịu đến mức nào. Vào thời điểm tình trạng cơ thể tồi tệ nhất, một lần ho khan cũng có thể lấy mất nửa cái mạng của y.
“Không có chuyện gì, không có chuyện gì,” Hoài Dục Vương xua xua tay, “Ta đã sớm quen rồi. Tình trạng này đã xuất hiện từ lâu, muốn sống không được muốn chết cũng không xong. Các ngươi muốn hỏi cái gì liền hỏi đi.”
Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm nhìn nhau, không đoán được vì sao người này đột ngột thay đổi thái độ.
“Để quý quân của ngươi hỏi, ngươi hỏi cái gì ta cũng sẽ không trả lời.” Tựa hồ nghĩ tới chuyện gì, Hoài Dục Vương bổ sung.
Thẩm Úc càng thêm hoang mang, y có thể khẳng định hai đời của y đều không có bất cứ quan hệ gì với Hoài Dục Vương.Vì sao Hoài Dục Vương đột nhiên lại xem trọng y như vậy?
“Vì sao Hoài Dục Vương lại muốn ta hỏi? Bệ hạ và ta không phải đều giống nhau sao?” Thẩm Úc trực tiếp hỏi ra điều khiến y tò mò.
Nói xong Thẩm Úc nhìn Thương Quân Lẫm, y không hề thấy bất cứ biểu cảm khó chịu nào trên mặt hắn.
“Quý quân hỏi đi.” Cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Úc, Thương Quân Lẫm nói.
Thẩm Úc tự nhủ vậy thì mình hỏi cũng được.
“Ta muốn biết vì sao Hoài Dục Vương lại muốn đẩy phi tử của tiên đế đến bên cạnh bệ hạ.Đứng sau chuyện này có phải còn có người khác hay không?”
“Vì sao? Đương nhiên là vì muốn tiên đế dưới suối vàng biết được những nữ nhân hắn để lại đã ngủ cùng con trai hắn! Ha ha ha! Như vậy lúc ta mang tin tức này đến cho hắn, sắc mặt của hắn nhất định sẽ rất đẹp!”
“Chỉ bởi vì chuyện này?” Thẩm Úc nghĩ tới rất nhiều nguyên nhân, nhưng lại không ngờ tới sự thật lại đơn giản như thế này.
“Hắn hại ta mất đi người thương, ta cũng muốn cho hắn nếm thử cảm giác người hắn sủng ái lại ở bên người khác.” Hoài Dục Vương cười hai tiếng “Hô hô”, nhìn về phía Thương Quân Lẫm,gương mặt lộ vẻ điên cuồng, “Hắn hẳn nên cảm tạ ngươi, đứa trẻ duy nhất hắn khẳng định không phải con ruột mình lại là con ruột hắn. Nếu không nhờ ngươi giết những đứa con hoang đó, giang sơn Đại Hoàn đã không còn mang họ’ Thương ‘!”
!!!
Thẩm Úc không hề nghĩ tới, một vấn đề đơn giản như vậy còn có thể kéo theo nhiều bí ẩn như vậy. Y không khỏi nhìn về hướng của Thương Quân Lẫm.
Sắc mặt nam nhân gần như vô cảm,tựa như đã sớm đoán được lời của Hoài Dục Vương.Thẩm Úc hơi hơi nhíu mày, Thương Quân Lẫm đã sớm biết những chuyện này sao?
Y nhích lại gần Thương Quân Lẫm,cầm lấy tay áo hắn, tiếp tục hỏi: “Đáp án của vấn đề thứ hai là gì?”
Hoài Dục Vương: “Chuyện này ta thực sự không rõ lắm,ta làm tất cả chuyện này chỉ vì trả thù tiên đế. Thế nhưng ta tặng cho ngươi một cái lời khuyên,Thẩm quý quân à, đừng thật sự động lòng với nam nhân trong hoàng thất. Bọn họ đều không phải thứ tốt lành gì.”
Thẩm Úc: “Cũng bao gồm chính Hoài Dục Vương sao?”
Hoài Dục Vương hơi sửng sốt một chút, nói: “Đúng vậy, nếu không phải vì ta, người kia hẳn chắc có thể sống rất tốt. Đứa nhỏ của Trấn Bắc Hầu gia à, vì bản thân, đừng tuỳ ý giao ra một trái tim chân thành.”
“Nhưng bệ hạ là bệ hạ, các ngươi là các ngươi. Bệ hạ sẽ không giống như các ngươi.” Thẩm Úc nghiêm túc phản bác.
Biểu cảm của Thương Quân Lẫm khẽ thay đổi,hắn cầm lấy tay Thẩm Úc,nắm chặt lấy bàn tay ấy.
Thẩm Úc gãi gãi lòng bàn tay của nam nhân,khí thế đọng lại trên người Thương Quân Lẫm nháy mắt bị xua tan, hắn kéo theo Thẩm Úc xoay người: “Mỗi người đều phải trả giá cho lựa chọn của chính mình, Hoài Dục Vương tự giải quyết cho tốt.”
Lúc hai người trở lại Ngọc Chương Cung đã là đêm khuya,bình thường vào giờ này Thẩm Úc đã ngủ. Lúc bước vào tẩm cung cảm giác buồn ngủ liền ập tới.
Vừa chạm vào giường,y liền muốn bò lên ngủ. Nửa đường bị một bức tường thịt ngăn lại.
“Hửm”Thẩm Úc bám vào bả vai của nam nhân. Mơ màng hé mắt hỏi “Bệ hạ?”
“Quý quân còn chưa rửa mặt.”
“Hình như là……” Thẩm Úc vận dụng đầu óc mơ hồ của mình nghĩ nghĩ, “Trong ngục tối rất dơ, nên tắm thật sạch, nhưng mà ta buồn ngủ quá, không muốn cử động, bệ hạ……”
Hai chữ cuối y còn đặc biệt kéo dài thanh âm.
Hơi thở ấm áp nhẹ nhàng phun lên cổ,đôi mắt Thương Quân Lẫm âm trầm, đỡ lấy người đang dựa vào trong lồng ngực, nhẹ dỗ dành: “Trẫm mang ngươi đi tắm”