Lý Vũ Hàn nhanh tay cầm lấy thay, mở nắp ra hướng về Khang Bất Dịch với nụ cười kỳ quái: “Để tao thoa giúp mày”
Du Uyên Nhi cúi đầu lặng lẽ nhìn cây son được lôi ra phân nửa trong túi áo, nếu Khang Bất Dịch dùng son của Điền Văn có khác gì anh đang hôn gián tiếp cô gái khác? Nghĩ đến khiến tâm tình Du Uyên Nhi chùn xuống, cô đút son lại trong túi, xoay người theo hướng ra sân huấn luyện.
Dõi mắt theo Du Uyên Nhi đột nhiên bỏ đi, Khang Bất Dịch nghiêng người tránh Lý Vũ Hàn đang đưa son đến gần, anh khó chịu gằng giọng: “Cút!”
Ngay khi Khang Bất Dịch đi khỏi, nụ cười trên môi Lý Vũ Hàn tắt đi thay cho một biểu cảm chán ghét, anh đóng nắp son ném trả Điền Văn, không khách khí nói thẳng: “Nhìn thấy rõ chưa? Đừng nghĩ bản thân cũng giống như Uyên Nhi gây chú ý được với Bất Dịch, nói không chừng ngay cả tên cậu cậu ấy cũng chẳng nhớ”
Nói rồi Lý Vũ Hàn cười lạnh khinh thường bỏ đi một mạch, dáng vẻ vô cùng kiêu ngạo. Điền Văn đứng ở đó, đưa mắt dõi theo những bóng lưng ngày càng xa.
Đuổi theo kịp Du Uyên Nhi, Khang Bất Dịch âm thầm đi phía sau cô, Ái Ái và Trư Mỹ Nhân nhận ra liền nắm tay nhau vòng từ sau ra trước Du Uyên Nhi đang đi ở giữa bỏ chạy trước. Bước chân Du Uyên Nhi chợt dừng lại khi thấy Ái Ái và Trư Mỹ Nhân đột nhiên kéo nhau bỏ rơi cô, phía sau lưng cảm nhận được hơi người, cô xoay đầu lại phát hiện là Khang Bất Dịch.
Trên gương mặt Khang Bất Dịch mang theo nét cười, Du Uyên Nhi khẽ cau mày nghi hoặc nhìn anh cảnh giác nhưng cũng rất nhanh mỉm cười, bởi trước mặt anh thật khó để cô tỏ ra mình ngầu, vu vơ lên tiếng hỏi: “Môi cậu bị khô, sao khi nãy không thoa son dưỡng?”
Thái độ Khang Bất Dịch dửng dưng, bình thản hỏi ngược lại, còn mang theo ý bắt bẻ Du Uyên Nhi: “Cậu cũng biết môi tôi khô mà chẳng làm gì, cậu làm bạn gái chỉ để mang danh thôi?”
“Mình không có” Du Uyên Nhi oan ức lên giọng biểu tình, lập tức lấy cây son dưỡng trong túi ra đưa anh xem: “Mình chỉ chậm hơn một chút thôi”
Khang Bất Dịch nhếch môi cười, nắm lấy cổ tay đang cầm son của Du Uyên Nhi siết chặt, biểu cảm trở nên lạnh lùng, anh bất mãn trầm giọng: “Chậm cái đầu cậu, cậu là bạn gái tôi, sớm hay muộn thì nhiệm vụ chăm sóc tôi cũng phải là cậu làm”
Du Uyên Nhi mím môi cười, ngoan ngoãn gật đầu, sau khi được Khang Bất Dịch buông tay, cô mở son dưỡng thoa cho anh. Nhìn chằm chằm vào đôi môi Khang Bất Dịch trở nên căng mọng khi được thoa son dưỡng lên, Du Uyên Nhi lặng lẽ nuốt nước bọt.
Trong khoảng cách gần, Khang Bất Dịch chăm chú quan sát từng đặc điểm trên gương mặt Du Uyên Nhi, hàng mi mỗi khi chớp mang theo cảm giác bình yên nhẹ nhàng, đôi má cô bỗng ửng hồng lên khiến anh không thể không nghĩ ngợi. Khóe môi Khang Bất Dịch chợt cong nhẹ, vừa thử nghiêng đầu thì Du Uyên Nhi đã hoảng hốt lùi về sau, biểu cảm cô bối rối lén liếc nhìn ánh mắt anh.
“Xong… xong rồi” Du Uyên Nhi căng thẳng đến lắp bắp, nói xong vội cong chân bỏ chạy, trái tim đập mạnh đến mức thở không nổi. Suýt chút nữa, chỉ một chút nữa… đôi môi anh đã gần đến mức cô không bao giờ dám tưởng tượng đến.
Khang Bất Dịch dõi theo bộ dạng luống cuống của Du Uyên Nhi không nhịn được bật cười, có lẽ điều đúng đắn nhất anh từng làm chính là kiên trì thích cô đến tận giây phút này.