Lăng Hàn cười hì hì, lấy ra bình đan thứ ba, lắc lắc, tương tự bày cùng một chỗ.
Nhạc Khai Vũ không khỏi lè lưỡi liếm môi nói:
– Ngươi đừng nói, bình này vẫn là Quy Linh Đan nha!
Lăng Hàn ném ba bình đan tới, cười nói:
– Ngươi nên ăn qua loại đan dược không đủ tư cách này a, tự mình kiểm tra một chút đi.
Không đủ tư cách?
Nghe nói như thế, tất cả mọi người có loại kích động muốn xông lên hành hung Lăng Hàn một trận. Quy Linh Đan còn không đủ tư cách, vậy cái gì mới xem như có tư cách? Thực sự là kẻ no không biết người đói khổ a.
Nhạc Khai Vũ mở một bình thuốc, đổ đan dược ra tay. Hạt chỉ lớn cỡ hạt đậu tương, mỗi một hạt đều tỏa ra mùi cam khổ, hết sức quen thuộc.
– Đúng là Quy Linh Đan, hơn nữa phẩm chất cực cao!
Hắn kinh hô, vội kiểm tra lại hai bình đan dược khác. Kết quả cũng giống nhau, để trái tim nhỏ của hắn đập thịch thịch.
Nhạc gia ít con trai, thế hệ trẻ cũng chỉ có một mình hắn, có thể nói tất cả tài nguyên đều được đổ xuống đầu hăn. Nhưng hắn chỉ ăn qua mười mấy hạt Quy Linh Đan! Cái này không chỉ tiêu tốn vô số tài lực, còn có nhân tình của Nhạc gia!
Nhưng Lăng Hàn tiện tay liền lấy ra sáu mươi hạt Quy Linh Đan, khái niệm này nghĩa là gì?
Cường hào, siêu cấp cường hào!
– Sao ngươi có nhiều Quy Linh Đan như vậy?
Hắn run giọng nói. Cự phú như vậy ngay cả lão tử của hắn thấy cũng mềm chân. Bởi vì cái này gần như có thể bồi dưỡng được một Linh Hải Cảnh hoàn mỹ! Đây là cực kỳ kinh người.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Còn tính toán cú đấm kia, không làm bằng hữu với ta sao?
– Phi, ngươi lại cho ta hai bình Quy Linh Đan, ta có thể để ngươi đánh thêm hai quyền.
Nhạc Khai Vũ rất không có cốt khí nói.
Không ai xem thường hắn cả. Kia là Quy Linh Đan nha, coi như đánh một quyền chỉ có thể đổi một viên, cũng không biết có bao nhiêu người đồng ý đưa mặt chịu đòn. Bất quá ai ăn no rửng mỡ, sẽ lãng phí đan dược như vậy?
Nhạc Khai Vũ ngạo khí là ngạo khí, nhưng không ngốc. Hắn lập tức hạ thấp thân phận, phóng lợi ích tới thứ nhất, còn nói chọc cười, lại không mất mặt nha.
Hắn đưa tay ra nắm lấy Lăng Hàn, dựa vào sức mạnh của đối phương đứng lên, lại đưa tay sờ mặt nói:
– Có điều nói thật, cú đấm của ngươi đủ nặng đấy.
Lăng Hàn cười cười. Nghĩ đến phụ thân chịu khổ, cú đấm này sao có thể đánh nhẹ? Mà nếu như cú đấm này đánh lên người Ngạo gia thất tử hay Ngạo Phong, thì không phải là vấn đề đau, mà là mệnh cũng không còn.
– Sư phụ của ta là Đan sư, cả ngày chỉ thích luyện đan. Vì lẽ đó, muốn đan dược gì đều có thể hỏi ta. Hiện tại ta cũng chỉ có đan dược mà thôi.
Hắn nói như vậy, cũng coi như là một lời giải thích.
Tất cả mọi người tỉnh ngộ. Hóa ra sau lưng tên này có một Đan sư cấp cao! Chẳng trách có thể lấy ra ba bình Quy Linh Đan. Bọn họ đều đỏ mắt, bằng hữu như vậy… Bọn họ cũng muốn a!
Bọn họ lại nhìn về phía Lăng Hàn, ánh mắt đều không giống.
Cái này không phải là người mới vừa vào tông, mà là một hòm báu sáng loè loè, bên trong có thể lấy ra đan dược vô tận! Nam thì ước ao Nhạc Khai Vũ, dễ dàng như thế liền có được ba bình Quy Linh Đan. Còn kết giao bằng hữu với Lăng Hàn, đan dược có thể tùy tiện cầm. Mà nữ thì dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn Lăng Hàn, có tâm tư gì tự nhiên không cần nói cũng biết.
Chẳng trách trên người tiểu tử này có một Linh khí cấp bốn phẩm chất cao, có thể để cho sức chiến đấu của hắn đột phá mười bốn tinh. Người có thể tiện tay lấy ra ba bình Quy Linh Đan, sẽ thiếu tiền sao? Không nói những cái khác, chỉ cần chịu lấy Quy Linh Đan đổi, chẳng lẽ còn không chiếm được một Linh khí cấp bốn phẩm chất cao?
Qua vòng này, lưu lại chỉ có ba mươi người.
– Từ mười một đến hai mươi ra khỏi hàng.
Cường giả Thần Thai Cảnh kia cũng hơi kinh ngạc chiến lực của Lăng Hàn, nhưng nhiệm vụ trên người, hắn vẫn tuyên bố vòng chiến đấu thứ tám bắt đầu.
Mà lần này, mỗi người đều tránh Lăng Hàn không kịp.
—————