“Hả? Không phải nói ngươi coi chừng mỹ nhân kia ư? Sao lại về đây?”
Tên tinh quái vẩy cá vái nam tử áo lục.
“Không phải tiểu nhân bỏ việc trông coi, mà tên Cự Kình hung ác kia đã trở về rồi. Nó còn mời người giúp đỡ, chỉ e là sẽ gây bất lợi cho lão gia. Tiểu nhân cùng bọn họ quần chiến một phen mới thoát được. Các huynh đệ khác đều bị ăn thịt rồi…”
“Ha ha ha ha ha hặc hặc. . . .”
Nam tử áo lục cất tiếng cười ha hả.
“Ngươi còn có thể quần chiến một trận, thì bọn chúng còn dám tới gây phiền toái cho ta sao? Trước đây, ta lúc nào cũng nhường nhịn, tuy rằng có ăn kha khá hạ nhân trong phủ của mỹ nhân nhưng vẫn chưa đánh một trận với tên Cự Kình kia. Nó thì ngược lại, nhiều lần khiêu chiến ta, cũng đừng có trách ta!”
“Hoa huynh gặp phiền toái gì chăng? Có cần ta hỗ trợ không?”
Nam tử da xám vừa ngồi uống rượu vừa nói như vậy, biểu ý tượng trưng hơn là làm thật, đứng cũng không đứng lên.
“Ài, Hôi huynh không cần để trong lòng. Tên Cự Kình kia tuy có võ lực lớn nhưng cũng chỉ là một nhân vật nhỏ còn chưa hóa hình mà thôi.”
“Không phải thuộc hạ ngươi nói gã mời được trợ thủ sao?”
Tên nam tử da xám lại tiếp tục thuận miệng nói.
“Ha ha ha… Hôi huynh quên rồi chăng, lúc trước các ngươi nói muốn có hồn của yêu vật Thủy tộc tu hành tinh thâm. Ta đã bày tỏ thành ý, tập hợp nhiều người giúp, hơn nữa mấy vị huynh đệ của ngươi cũng đi hỗ trợ. Chúng ta đã ra Đông Hải vây giết một con Mặc Giao đấy thôi!”
Nam tử da xám nhíu mày.
“Nói mới nhớ, tuy ta không đi nhưng nghe nói Mặc Giao kia đạo hạnh thâm sâu, kết quả lại vô tình bị vây giết, thế mà y còn chạy được. Vì vậy chỉ lấy được một cái gân rồng, còn long hồn long khu đều chạy thoát. Quỷ thần ở Vân Châu rất nhiều, chúng ta cũng không tùy tiện đuổi theo, sau đó còn lánh đi… Chẳng lẽ Mặc Giao đó còn có đặc thù gì ư?”
“Khà khà, thật ra có một việc ta còn chưa nói. Lúc trước, khi ta ăn thịt rất nhiều tôi tớ của mỹ nhân, cũng đã ép hỏi được một ít tin tức từ trong miệng bọn chúng. Bọn chúng có một chỗ dựa, chính là tên Mặc Giao kia, được gọi là “Mặc Gia”. Chắc gã là nhân tình trước kia của mỹ nhân. Tuy tên Mặc Giao kia không chết nhưng cũng không thể đạt được thành tựu nào, chắc chắn không phải là viện binh rồi.”
Nam tử áo lục dương dương tự đắc khoe mẽ, khiến cho hán tử áo xám giật mình, không khỏi nhìn đối phương thêm mấy lần. Không nghĩ tới tên này cũng có phần tâm kế, không phải là hoàn toàn không có đầu óc.
“Được lắm, tên yêu nghiệt nhà ngươi, thì ra cái chết của Mặc Vinh có quan hệ với các ngươi!”
Thanh âm lành lạnh của Ứng Nhược Ly từ bên ngoài truyền tới.
Ngay sau đó, một tiếng “ầm ầm…” thật lớn vang lên. Bên ngoài Thủy phủ bị Cự Kình Tướng Quân trực tiếp đâm nát. Vị trí của nam tử áo lục và vị khách da xám cũng chao đảo, không ngừng có san hô rớt xuống.
Nam tử áo lục tức giận đứng bật dậy, long khí quét sạch, lộ ra bộ mặt dữ tợn. Chân gã đạp một cái rồi bắn ra ngoài điện.
“Là ai muốn chết? Dám đến nơi ở của Hoa đại gia ta giương oai hả?”
Gã mắng xong thì thấy bên ngoài có một con Cự Kình, cùng với hai nữ tử và một thanh sam nam tử ở trên lưng.
“Mỹ nhân? Ngươi còn có vị muội muội này? Thật tốt quá, đều tới cửa!”
Nam tử áo lục nhìn kỹ khuôn mặt tinh xảo của Long mẫu và Long Nữ cùng với thân hình lồi lõm một hồi lâu. Tuy vẻ mặt của hai người rất lạnh lùng nhưng chẳng sao cả. Sau đó, gã nhìn nam tử mặc thanh sam ở bên cạnh.
“Ngươi là Mặc Vinh sao? Vẫn chưa chết à? Quả nhiên là không còn long khí rồi!”
Kế Duyên lắc đầu, ngay cả nói chuyện cũng lười. Hắn duỗi tay trái, Thanh Đằng Kiếm tự động bay đến trong tay. Sau đó, hắn nhẹ nhàng vuốt ve thân kiếm, rồi mới đưa cho Ứng Nhược Ly.
Long mẫu luôn ngẩng cao đầu, giờ hơi cúi xuống một chút. Nàng đứng trên lưng con cá voi khổng lồ, nhìn nam tử áo lục từ trên xuống.
“Hoa Hầu, đây là con gái ta, đến đây thay ta làm một chuyện!”
Tên Giao Long vảy hoa tên Hoa Hầu sửng sốt một hồi, nhìn Ứng Nhược Ly.
“Con gái ngươi? Làm gì?”
Toàn thân pháp lực của Ứng Nhược Ly đều dồn hết vào hai tay, mạnh mẽ nhập vào Thanh Đằng Kiếm. Nàng nheo mắt, đáp lời.
“Giết ngươi!”
Cùng lúc đó, Long Nữ đưa tay rút kiếm, nhưng lúc chạm vào chuôi kiếm, cảm giác tất cả vận lực đều là phế lực.
‘Nặng quá!’
Cánh tay phải khẽ run, không tự chủ được. Nàng dồn hết sức lực, rốt cuộc cũng rút được Tiên Kiếm sau một khắc.
“Ooonggggg~~~”
Thanh âm kiếm minh vang lên.
Xoát…
Một dải lụa màu trắng bạc thoáng hiện dưới đáy biển. Vào lúc đồng tử của Hoa Hầu co lại, gã vô thức tránh vào bên trong, Tiên Kiếm trực tiếp chém xuống trước người.
Ầm đùng đùng ù ù…
Vô số nham thạch ở rãnh biển sụp đổ, gần một nửa Thủy phủ bị quét ngang, hơn nữa còn lưu lại một vết kiếm cực sâu dưới đáy biển.
Nhưng lúc Ứng Nhược Ly chém ra một kiếm này liền thầm than không ổn. Rốt cuộc nàng cũng không thể khống chế được Tiên Kiếm, lúc chém xuống có hơi lệch một chút, nhưng vẫn có thể chặt một tay một chân của đối phương, lại còn gọt thêm một mảng da thịt.
“Grào á á…”
Tiếng rồng ngâm thống khổ của Hoa Hầu vang lên. Trong đám bùn cát đục ngầu và máu đen vô tận, một con Giao Long vảy hoa hiện nguyên hình. Nó đau đớn lăn qua lăn lại dưới rãnh biển, nhìn như một con giun vừa bị móc ra khỏi bùn đất.
“Grào… ụm ụm…. ụm ụm… grào….”
Thấy Ứng Nhược Ly còn muốn vận pháp vung kiếm, Kế Duyên đưa tay ngăn nàng lại.
“Mặc dù không chết nhưng cũng bị thương rất nặng rồi, không cần lãng phí pháp lực.”
Đương nhiên, mấu chốt chính là không cần lãng phí kiếm khí của Thanh Đằng Kiếm. Tuy pháp lực của Long Nữ đã bổ sung vào phần tiêu hao nhưng nếu bản thân tiên kiếm không có kiếm khí thì cũng không thể sắc bén vô song như vậy được.
Chẳng qua, Kế Duyên cũng không đứng yên như vậy, mà ngón tay phải khẽ cong, bốn ngón tay như cánh quạt huy động hai cái trước ngực. Theo đó, hắn há miệng phun ra một ngọn hỏa diễm màu đỏ xám, thổi về phía tên Giao Long vảy hoa đang đau khổ giày vò đến phát cuồng dưới kia.
Trong mắt của Long Nữ, Long Mẫu, Cự Kình Tướng Quân và đám thủy tộc đang chạy trốn chung quanh Thủy phủ, và nam tử da xám vừa mới đi ra ngoài.
Một ngọn lửa màu sắc quái dị không bị dập tắt dưới đáy biển, cuối cùng rơi xuống người Giao Long.
Rầm rầm…
Rõ ràng là ở dưới đáy biển, toàn bộ thân thể của Giao Long vừa mới bị bao phủ bởi bụi bặm và máu đen, trong tích tắc bị ngọn lửa màu đỏ xám đốt cháy bừng bừng.
“A….”
Tiếng rồng ngâm của Giao Long bỗng nhiên cao vút.
‘Cái gì? Ngự hỏa? Đốt Giao Long dưới biển?’
Lúc nãy, nam tử da xám nhìn thấy Long Nữ dùng Tiên Kiếm đã thầm nói không tốt, giờ phút này lại chứng kiến tình huống ngự hỏa quỷ dị thì da đầu tê dại, toàn thân run rẩy.
Chẳng qua, vào lúc y muốn bỏ chạy, vô tình ngẩng đầu nhìn về phía Cự Kình, y phát hiện ra tất cả mọi người hoặc ngây ngốc hoặc khoa trương nhìn ngọn lửa, duy chỉ có người cầm kiếm vừa phóng hỏa kia đang nhìn mình.
Thoáng cái, toàn thân y giống như bị kim châm.