Thực lực cá nhân tương đương, thiên phú không kém nhau, cho tới nay đều cùng tiến hành một lúc. Thẳng đến sau khi Chu Hằng xuất hiện, cái cân bằng này lập tức bị đánh vỡ!
Đánh chém Thần Anh Cảnh, hình thành Thần chích, đánh chém Kết Thai Cảnh, chiến tích liên tiếp quả thực có thể áp chế tất cả ánh mắt mọi người!
Điều này tự nhiên khơi dậy hùng tâm tráng chí ba người Tang Thanh Sơn, chỉ sợ bọn họ làm không được yêu nghiệt giống Chu Hằng, nhưng cũng không thể bị hắn càng ném càng xa, bởi vậy Tang Thanh Sơn mới liều mạng như vậy.
Chu Hằng không khỏi cười ha ha, nói: – Không thể tưởng được ta còn có tác dụng khích lệ lòng người, Tang huynh có phải nên cho ta một ít ưu đãi hay không? .
– Cút, ta thiếu chút nữa chết, cấp cho ưu đãi cũng là ngươi cho ta mới đúng! Tang Thanh Sơn lập tức mắng.
Hai người liếc nhau, đều cười ha ha, hữu nghị lại tiến một bước.
Chu Hằng cáo từ rời đi, Tang Thanh Sơn cũng muốn nghỉ ngơi, dù sao hắn chỉ là tỉnh lại, muốn hoàn toàn khôi phục còn phải qua một đoạn thời gian.
Đi tới đầu hạm, Chu Hằng nhìn từ xa, chỉ thấy quy mô liên quân dị tộc lại lớn ra vài lần, mấy ngày nay không ngừng có viện quân đến, hiện tại quy mô đều vượt qua cả ức, một mảnh lều trại dường như hải dương!
Bên nhân loại cũng không ngoại lệ, đồng dạng có vô số viện quân tới, mặc dù số lượng không nhiều như dị tộc, nhưng có nơi hiểm yếu có thể thủ, chiếm không ít tiện nghi, đánh nhau thật khó mà nói ai thắng ai thua.
Phương diện cao thủ đỉnh cao, bên nhân loại đã có bảy tên lão tổ Kết Thai Cảnh tới, trừ bỏ Nguyên Thạch Hưởng đợi ở Không Hạm, sáu người khác thì ở trong quân doanh Thiên Môn Sơn, nguyên nhân không cần phải nói tự nhiên là sợ Chu Hằng.
Tên hung tinh này lại giết một cái Kết Thai Cảnh, ai dám đợi ở bên cạnh hắn, không sợ bỏ mình sao?
Chu Hằng đón gió, giống như pho tượng đứng.
Nguyên bản thế giới đủ loạn, thiên tai phát sinh liên tục, lại có thượng cổ cường giả lục tục tỉnh lại từ trong Thời Gian Nguyên Dịch, lúc này đã xảy ra tam đại Đế triều hỗn chiến, Mao gia lại muốn làm đại quân hành thi, dường như hết thảy đều mất đi khống chế!
Theo con lừa đen nói, thời gian tiên duyên xuất hiện cũng ở trong vòng mấy năm này, đến lúc đó khẳng định càng thêm hỗn loạn!
Nếu hiện tại mình có thực lực cường đại, cho dù không thể lập tức phá hư thành tiên, nhưng ít ra cũng có thể mang theo thân nhân bằng hữu của hắn rời Huyền Càn Tinh, tìm đại lục khác thích hợp tu luyện.
Hắn không chỉ một lần nghe người ta nói qua, cũng từ sử sách trông được, trong vũ trụ mịt mờ còn có thật nhiều thế giới giống Huyền Càn Tinh, nhưng muốn vượt qua vũ trụ mịt mùng cũng không dễ dàng!
Đầu tiên, cần một kiện pháp khí phi hành đủ cường đại, cũng có đầy đủ linh thạch duy trì xuyên qua hai đại tinh cầu. Ngoài ra còn cần tọa độ tinh không, nếu không xuyên qua ở trong tinh vũ mờ mịt thật giống như thuyền nhỏ không có la bàn đi biển rộng, làm sao có thể đạt tới bờ đối diện?
Mặt khác, xuyên qua tinh không là lữ trình vô cùng dài dòng, tiêu tốn thời gian ít nhất với vạn năm, phải dùng Thời Gian Nguyên Dịch phong ấn, tất cả hành khách đều giống như ngủ đông, để pháp khí phi hành chở đi ngang qua tinh không.
Làm không được hai điểm này, vượt qua tinh vũ chính là một trò cười!
Vô luận là pháp khí phi hành hay là Thời Gian Nguyên Dịch, hiện tại Chu Hằng không thể lấy ra!
Chiếc Không Hạm này cực kỳ lớn, nhưng ý đồ chế tạo ra không phải là vì vượt qua tinh không, mà là làm như cứ điểm không trung, chính là đại sát khí siêu cấp!
Vì người bên cạnh mình, hắn nhất định phải làm được hai món đồ này!
Chu Hằng nói ở trong lòng, thiên tai Huyền Càn Tinh kinh khủng luôn luôn phát sinh, nếu thật có một ngày tinh cầu đều hủy diệt, vậy phải làm thế nào?
– Tiểu Chu Tử! Thanh âm vui sướng vang lên, một đạo thân ảnh cũng nhẹ nhàng lại đây, đúng là Mai Di Hương. Nàng lần lượt nhìn Chu Hằng, nhưng rất nhanh thì thu hồi ánh mắt, nói: – Có cái gì mà nhìn vậy! .
Chu Hằng cười cười, nói: – Cơn gió nào thổi vị đại tiểu thư này lại đây? .
– Đương nhiên là gió vui! Mai Di Hương ngồi xuống ở đầu thuyền, hai chân trắng nõn non nớt buông xuống dưới, đá một cái, cũng không sợ gió lớn hút nàng xuống phía dưới.
– Nói đi, ngươi khẳng định không có chuyện tốt! Chu Hằng thở dài, đối với tâm tư nàng cùng Phong Liên Tình có thể nói là biết rõ.
– Hì hì! Mai Di Hương nhe răng cười, nàng vốn là cấp bậc mỹ nhân hơn cả Tiêu Họa Thủy, Nam Cung Nguyệt Dung, nụ cười này tràn đầy phong tình mê người, khiến trong lòng Chu Hằng hơi hơi tạo nên gợn sóng.
Nàng nói: – Tiểu Chu Tử, bổn cô nương muốn tu luyện Thiên Dương Địa Âm Công! .
Phốc!
Chu Hằng lập tức phun nước miếng ra ngoài, không ngừng ho khan, bị nữ nhân này thẳng thắn làm hoảng sợ!
Không đúng a, nữ nhân này giống cùng Phong Liên Tình, đều là người rất ngộ nghĩnh, nàng thế nào cũng không có khả năng đi học chiêu số mê hoặc người! Chu Hằng đưa tay ra sờ trán Mai Di Hương, ôn nhuận như ngọc, không phát sốt!
Không phát sốt sao lại phát ngôn như vậy?
– Làm gì thế, muốn phi lễ bổn tiểu thư? Đôi mắt Mai Di Hương lập tức trừng, vội vàng tránh ra, dường như Chu Hằng là mãnh hổ ăn thịt người.
Chu Hằng thở dài, nói: – Ngươi còn không biết tu luyện Thiên Dương Địa Âm Công thế nào đi? .
– Vô nghĩa, nếu bổn tiểu thư đã biết, còn phải tới hỏi ngươi? Mai Di Hương lộ biểu tình ngươi là đứa ngốc, cái miệng nhỏ nhắn chu lên, phong tình vô hạn.
Quả nhiên a!
Chu Hằng nói: – Vậy sao ngươi muốn luyện Thiên Dương Địa Âm Công? .
– Thật ngốc ngếch, đương nhiên là vì tăng lên tu vi! Mai Di Hương lại xem thường Chu Hằng – Bổn tiểu thư mới chỉ có Tụ Linh Cảnh, chỉ có thể bảo trì chừng mười năm thanh xuân! Ai, mỹ nhân tuyệt sắc giống bổn tiểu thư, sao có thể sớm điêu linh? .
Nàng dùng hai tay ôm hai má, một bộ dáng sầu mi khổ kiểm.
Đây là lời nói thật.
Cảnh giới võ giả càng cao, tốc độ già yếu càng chậm, Tụ Linh Cảnh chỉ có thọ nguyên 200 năm, tương đương với trì hoãn tốc độ già yếu gấp đôi!
– Đưa tai lại đây, ta nói cho ngươi biết điều kiện tiên quyết tu luyện Thiên Dương Địa Âm Công, ngươi suy nghĩ một chút! Chu Hằng cười hắc hắc, đợi cho Mai Di Hương lại gần, hắn cúi đầu nói vài câu.
Gương mặt Mai Di Hương đầu tiên là đỏ lên, sau là trắng nhợt, đợi cho Chu Hằng nói xong, lập tức vung quả đấm nhỏ đánh tới.
– Lưu manh!
– – – – – – – – – – oOo- – – – – – – – – –
Home » Story » kiếm động cửu thiên » Chương 339: Kinh sợ thối lui