“Bây giờ thẻ nhớ thật sự đang ở trong tay của Nguyễn Hạo Thần sao?” Mắt Sở Bách Hà chớp chớp, vẻ mặt mơ hồ kèm theo chút phản ứng kỳ diệu.
“Đúng vậy.” Tô Khiết đang suy nghĩ nên cũng không chú ý tới phản ứng của Sở Bách Hà.
“Bé học muội, em có cách lấy được thẻ nhớ trong tay của Nguyễn Hạo Thần về sao?”
“Tạm thời còn chưa có.” Tô Khiết khế mím môi. Chuyện liên quan tới vấn đề này thật sự có chút phức tạp, hơi khó giải quyết, cô tạm thời còn chưa có một cách nào vẹn toàn.
“Chị có một cách, bé học muội có muốn nghe thử hay không?” Sở Bách Hà nhìn Tô Khiết, mắt cũng sáng lên một cách lạ thường.
“Sao?” Tô Khiết nhìn vê phía cô ta, dự định chăm chú lăng nghe.
“Em đi ngủ với Nguyễn Hạo Thần, ngủ cho tới khi anh ta tối tăm mặt mày, em muốn làm thế nào chẳng được. Đến lúc đó lấy một thẻ nhớ còn không phải là chuyện nhỏ sao.” Sở Bách Hà cảm thấy đây tuyệt đối là một cách tốt một công đôi việc, đầu tiên có thể lấy lại thẻ nhớ, thứ hai là bé học muội nhà cô ta ngủ với người ta rồi, dù sao cũng sẽ phải chịu trách nhiệm chứ?
Cô ta biết bé học muội rất ngốc vê phương diện tình cảm, nhưng bé học muội là một người đặc biệt có trách nhiệm. Chỉ cần cô ngủ với Nguyễn Hạo Thần thì nhất định sẽ chịu trách nhiệm với anh. Chỉ cần chịu trách nhiệm, vậy chuyện sau đó lại thuận lý thành chương rồi.
“Chị xác định anh ấy hôn mê trước, chứ không phải là em hôn mê trước sao?” Tô Khiết nhìn cô ta, rất nghiêm túc trả lời một câu.
Sở Bách Hà: “…”
Holly shit!!
Đây là cô bé học muội thuần khiết của cô ta à?!
“Bé học muội, nếu không em cứ đi thử xem sao? Nói không chừng sức lực của em tốt, có thể làm cho anh ta bất tỉnh trước đấy.” Sở Bách Hà không muốn buông tha, tiếp tục dụ dỗ theo con đường này, bây giờ cô ta cảm thấy chuyện này còn quan trọng hơn cả lấy thẻ nhớ.
Đương nhiên, chủ yếu là bởi vì thẻ nhớ ở trong tay của Nguyễn Hạo Thần, cho nên cô ta cảm thấy không cân gấp như vậy, dù sao bé học muội và Nguyễn Hạo Thần là người một nhà đấy!
Tô Khiết không trả lời nhưng vẫn cân nhắc rất nghiêm túc, hình như đang suy nghĩ về tính khả thi của chuyện này.