Bọn họ liều chết với nhau chỉ vì mong muốn có thể trở thành chủ nhân nơi này. Danh dự, quyền thế chỉ là nhất thời vậy mà bọn họ lại thủ túc tương tàn với nhau. Không biết Lý chưởng quỹ khi trông thấy chuyện này thì sẽ có cảm tưởng gì.
– Triệu ái khanh, trẫm còn muốn giao một nhiệm vụ cho ngươi.
Lão Hoàng đế ho ra một ngụm máu tươi lớn, khuôn mặt trở nên già nua tái nhợt. Lão cắn chặt răng, nửa ngày mới nghẹn ngào nói ra một câu.
Lão gia tử này thật đúng là làm khó người ta, Triệu Tử Văn cười khổ nói:
– Nhiệm vụ gì thỉnh xin Hoàng thượng nói rõ một chút.
– Công chúa nước Tây Lương sắp công khai tuyển Phò mã, trẫm muốn ngươi cùng với Bát Hoàng tử đi tới đó một chuyến.
Lão Hoàng đế nghiêm mặt, ở đầu lông mày tựa như đang dấu diếm thâm ý ở trong đó.
“Sao lại trùng hợp như vậy.” Triệu Tử Văn nhất thời nghẹn họng nhìn trân trân. Hắn vốn đang định đi Tây Lương tìm hai tiểu ny tử đáng giận kia, lại đang lo lắng rằng An Vương sẽ lợi dụng cơ hội này làm khó dễ thì đúng lúc này lão Hoàng đế lại cử mình sang đó, trợ giúp Bát Hoàng tử làm Phò mã.
Lúc trước nhạc phụ Hạ đại nhân đã từng nói với Triệu đại nhân là công chúa Tây lương muốn tuyển Phò mã cho nến muốn hắn nhắc nhở Hoàng thượng một chút. Nhưng mà tại vì chuyện công chúa Tây Lương tuyển Phò mã vẫn chưa bố cáo cho thiên hạ nên lão Hoàng đế cũng không quan tâm đến việc này lắm.
Hôm nay các đại thần trong triều ở đại yến hơn nửa đều cho rằng người khả nghi lớn nhất trong âm mưu này chính là Bát Hoàng tử. Nếu như An Vương nhân cơ hội này gây khó dễ, truy cứu đến cùng thì thật không biết kết cục chuyện này sẽ như thế nào. Hoàng đế định để cho Bát Hoàng tử tới Tây Lương để tham gia cuộc tuyển Phò mã và mượn chuyện này để tránh sóng gió. Nếu như Bát Hoàng tử có thể cưới được công chúa Tây Lương, được sự ủng hộ của Hoàng đế Tây Lương thì rất tốt. Tuy nhiên…
Triệu Tử Văn biết tâm tư trong lòng Hoàng thượng nên giảo hoạt cười:
– Thần nhất định sẽ hỗ trợ Hoàng tử đoạt được tước vị Phò mã.
Lão Hoàng đế nhìn thấy Triệu ái khanh của mình cười quỷ dị thì có cảm giác dường như mình đã trúng phải gian kế của hắn, trong lòng lão cảm thấy thật khó hiểu.
– Có lẽ Thế tử Hạng Long Uyên cũng đi Tây Lương, ngươi phải thật cẩn thận với người này. Hắn tuyệt đối không giống như lũ lưu manh đầu đường xó chợ đâu.
Lão Hoàng đế trầm tư nửa ngày sau đó mới chậm rãi nói.
Không thể được, tại sao thể tử cũng đi?
Triệu Tử Văn kinh ngạc một lúc lâu cuối cùng cho rằng Thế tử này hoàn toàn sẽ không thể tạo được uy hiếp gì. Chẳng lẽ thân phận của Thế tử lại lớn hơn Hoàng tử hay sao?
Nghĩ đến Lăng Nhi vừa đáng yêu vừa đáng hận và Lâm tiên tử động lòng người khiến hắn hận không thể ngay lập tức lên đường đi tới Tây lương.
Tam Hoàng tử và Lục Hoàng tử đã được đưa tới Lễ bộ để chuẩn bị cử hành tang lễ. Triệu Tử văn đối với cái chết của hai người bọn họ thì cảm thấy thật tiếc thương và đáng hận. Hắn không thể tìm ra manh mối nào để báo thù, giống như trước kia Hoàng thượng đã nói: “Hành động của An Vương chậm chạp không bởi vì do hắn chậm mà đây chỉ là một khúc tiền tấu trước cơn bão tố” Chỉ là Triệu Tử Văn và lão Hoàng đế không lường trước được bão tố lại đên mạnh mẽ như vậy.
Chuyện này nhất định An Vương đã sắp đặt từ lâu. Nhưng tại sao lại để lộ ra sơ hở, khổ nhục kế của y khiến cho các đại thần không hoài nghi chuyện này là do y làm, cho dù hoài nghi thì cũng chỉ tức giận ở trong lòng mà không dám nói ra.
Lão Hoàng đế vô cùng bi thương, thiếu chút nữa thì chết luôn ngày hôm đó. Triệu Tử Văn lo lắng hỏi:
– Hoàng thượng, thần sợ chuyện lần này An Vương lại nhúng tay vào.
– Ngươi không cần phải lo lắng. Trẫm
biết rằng An Vương đã nắm giữ được tiên cơ cho nên tuyệt sẽ không tùy tiện đi thêm bước nữa, ngươi cứ việc yên tâm thôi.
Lão Hoàng đế rất tự tin nói.
Nghe nói như vậy, đôi mắt Triệu Tử Văn đột nhiên sáng lên, mục quang của hắn hướng về phía thủ vệ ở trước cửa Tĩnh Tâm điện.
– Chỉ e rằng rằng Hoàng thượng muốn thần rời khỏi kinh thành, sau đó dẫn dụ các thể lực ở đây tranh đấu với nhau, khiến cho người sống ta chết rồi chờ thần quay về thu thập tàn cục mới đúng!
Lão Hoàng đế cả kinh, ngạc nhiên hỏi:
– Làm sao ngươi biết rõ như vậy?
– Chẳng lẽ Hoàng thượng không sợ rằng binh quyền của mình sẽ bị đoạt, thành Hàm Đan sẽ bị chiếm hay sao?
Triệu Tử Văn hỏi thử.
– Đây chính là tiền cược của trẫm. Trẫm muốn ở trên sòng bài, đánh cược với bọn họ một ván, xem cuối cùng ai mới là kẻ thắng cuộc.
Đôi mắt lão Hoàng đế hiện lên vẻ cố chấp chưa bao giờ có:
– Nếu như trẫm thất bại, thì ngươi cũng không còn cơ hội ngăn cơn sóng dữ này nữa. Ngươi cũng không cần phải lo lắng cho trầm, giúp bát Hoàng tử tìm một nơi tĩnh lặng để nó yên ổn sống nốt quãng đời còn lại. Triệu Tử Văn biết rằng không thể nào ngăn cản được quyết định của lão Hoàng đế nên than khẽ:
– Thần sẽ đem toàn bộ người thân của thần đế nơi an toàn, xin Hoàng thượng cứ bảo trọng.
Đây chính là một trận chiến. Lão Hoàng đế cuối cùng cũng đã đặt cược toàn bộ số tiền của mình. Cho dù ai thắng ai thua đi chăng nữa, Triệu Tử Văn cũng biết rằng kết cục nhất định sẽ thê thảm hơn tối hôm qua gấp trăm lần, thậm chí nghìn lần.
– Trận chiến này quan hệ đến vận mệnh của Đại Kinh cho nên trẫm hy vọng ngươi có thể dốc toàn lực, cho dù ai thắng ai thua trẫm cũng không trách ngươi.
Lão Hoàng đế nhìn Triệu Tử Văn, âm trầm nói.
“Aizzz, nếu như thua thì An Vương sẽ bỏ qua cho mình sao? Còn nữa, các tiểu thê yêu kiều của mình nhất định sẽ gặp nạn.” Cho nên trận chiến này đối với Triệu Tử Văn không được phép thua, chỉ được phép thắng.
-Ngươi lui xuống đi, hãy chuẩn bị công việc ở kinh thành thật tốt.
Hạng Dận Kỳ phẩy ống tay áo, phiền não nói.
Kỳ thực, Hoàng đế cũng vì Bát Hoàng tử mà tính toán như vậy. Nếu như lần này mà thất bại thì ít ra Bát Hoàng tử cũng không gặp nguy hiểm đến tính mạng, gã có thể thoái ẩn không màng đến thế sự. Đây chính là cuộc sống mơ ước của Hạng Long Không.
– Vi thần cáo lui.
Triệu Tử Văn từ từ rời khỏi Tĩnh Tâm Điện. Hắn tưởng rằng lần này mình chỉ phải đi Tây Lương hỗ trợ Bát Hoàng tử đoạt vị Phò mã, thuận tiện đi thăm hai tiểu ny tử kia không ngờ lại phải đánh cược với An Vương một phen. Lần đánh cược này khiến hắn phải cười khổ ở trong lòng, chuyện này thật đúng là khó khăn.
Hoàng thượng làm sao không biết rằng thế lực của An Vương trong kinh thành hùng mạnh như thế nào chứ. Bọn họ dốc toàn bộ thế lực của mình ra để đấu với nhau, một mất một còn với nhau. Tuy nhiên, càng nguy hiểm thì cái được sau khi chiến thắng lại càng lớn.
Gia Cát liên nỗ đã bắt đầu âm thầm chế tạo. Chỉ cần kỵ binh Đại Kinh có thứ vũ khí này trong tay thì sợ gì An Vương với Hắc võ sĩ chứ? Chỉ cần dùng vài làn tên là có thể đưa bọn chúng vào chỗ chết.
Triệu Tử Văn ra ngoài cửa Hoàng thành từ từ tản bộ trên đường cái. Hắn lơ đãng đưa mắt nhìn thì thấy xe ngựa đã mang phần lớn tài sản của phủ Hoài Vương rời khỏi cửa thành Hàm Đan.
Ánh mắt của Hoài Vương ở trong xe ngựa có vẻ mông lung, tư thế có vẻ rất thê lương.
Hoài Vương cuối cùng cũng đã thực hiện lời hứa, rời khỏi Hoàng thất, rời khỏi Hàm Đan, vĩnh viễn cũng không quay trở về.
– Hoài Vương, xin chờ một chút.
Triệu Tử Văn chạy lên phía trước, nói với Hoài Vương ở bên trong xe.
Home » Story » siêu cấp thư đồng » Chương 338: Trả lời