“La Thiên?”. Đáp lại, Lý Mộ Viên gạt bỏ hết tất cả và lớn tiếng trả lời. “Ngươi nhanh im miệng cho ta? Ngươi đừng tưởng ra ta không dám ra tay giết ngươi tại đây?”.
Lý Mộ Viên vừa nói vừa bộc phát khí tức Thiên Địa cảnh đỉnh phong ra ngoài rồi lên tiếng nói tiếp. “Những việc mà ta làm là không sai và ngươi không có quyền để phán xét ta như thế? Ta nói tên đó giết chết con trai ta thì chính là hắn giết?”.
“Ngươi tưởng ta sợ ngươi sao?”. Đáp lại, sắc mặt La Thiên đột nhiên trầm xuống và ánh mắt nhìn Lý Mộ Viên lộ rõ sự tức giận. Hắn cũng không mấy kiêng nể hay sợ hãi liền bộc phát khí tức Thiên Địa cảnh đỉnh và ẩn ẩn còn có một sợi khí tức Tinh Cực cảnh toát ra rồi quát lớn một tiếng. “Nếu như không muốn chết thì đến đây?”.
Ngay khi bầu không khí ở trên khán đài dần trở nên nghiêm trọng và nặng nề thì bỗng, ở trên cao bỗng xuất hiện một người trung niên khoảng chừng bốn mươi tuổi đang đứng chắp tay nhìn xuống. Ánh mắt người này nhìn về phía hai người rồi hạ thấp giọng nói và đồng thời bộc phát khí tức Tinh Cực cảnh ra ngoài rồi hướng uy áp đè nén lên cả hai người. “Hai vị gia chủ chớ có làm càn?”.
Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía trung niên nhân thì sắc mặt dần trở nên ngưng trọng và có chút e dè. Bởi vì người này chính là thành chủ và là một vị cường giả Tinh Cực cảnh.
Nhìn thấy bóng người đó, cả hai người nhanh chóng thu lại ý định của bản thân rồi ngồi xuống. Sau đó, Lý Mộ Viên liếc mắt nhìn Đế Nguyên Quân rồi đưa mắt nhìn La Thiên rồi hạ thấp giọng nói. “Ngươi đừng đắc ý quá sớm? Chuyện này chưa xong đâu?”.
“Lý gia chủ, mong ngươi bớt đau buồn?”. Thành chủ đưa mắt nhìn Lý Mộ Viên rồi lên tiếng. “Chuyện này ta đã nhìn thấy hết cả rồi nên ta sẽ giúp người tìm lại công đạo?”.
Tiếp đó, thành chủ liếc mắt nhìn Đế Nguyên Quân rồi nói với giọng điệu âm trầm. “Tiểu tử, ngươi đã biết tội hay chưa?”.
“Ta có tội gì sao?”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn thành chủ một cái rồi lên tiếng đáp lời.
“Đến bây giờ mà ngươi còn hỏi ta câu này sao?”. Thành chủ sắc mặt dần trở nên trầm xuống và nói. “Ngươi đã giết chết Lý Anh Hào?”.
“Vậy sao?”. Đế Nguyên Quân khinh thường nhìn thành chủ một cái rồi lên tiếng. “Thành chủ, ta hỏi ngươi? Khi người tu luyện sử dụng Bạo Khí Đan thì có hậu quả như thế nào?”.
“…”. Đáp lại, thành chủ không một chút suy nghĩ liền lên tiếng đáp lời. “Bạo Khí Đan có thể giúp người tu luyện bộc phát cảnh giới và gia tăng thực lực trong một thời gian ngắn. Hậu quả nhẹ thì bị thương tổn đan điền dẫn đến việc ảnh hưởng khả năng tu luyện, nặng hơn một chút thì đan điền vỡ nát trở thành phế nhân còn nặng nhất là bạo thể mà chết”.
“Thế Lý Anh Hào chết như thế nào?”. Đế Nguyên Quân tiếp tục, hỏi.
“Bạo thể mà chết?”. Thành chủ sắc mặt đột nhiên tối sầm lại và ánh mắt hắn dần lộ rõ sự không được thoải mái. “Tiểu tử, ngươi tưởng những trò mèo đó có thể thoát khỏi ánh mắt của ta hay sao? Ngươi dùng lời nói khiến Lý Anh Hào nhập mà và truyền chân nguyên vào đan điền khiến khí tức bị rối loạn dẫn đến bạo thể”.
“Nếu như ngươi không truyền chân nguyên vào thì tình trạng của Lý Anh Hào vẫn có thể cứu chữa được và cao lắm thì đan điền bị vỡ nát chứ không đến mức phải bạo thể mà chết”.
“Tiểu tử, ngươi thấy ta nói có đúng không?”.
“Thành chủ đúng là có ánh mắt hơn người? Nhưng mà đáng tiếc thay?”. Đế Nguyên Quân không một chút lo lắng và sợ hãi nên lên tiếng đáp lời. “Những gì mà ta nói với Lý Anh Hào chỉ là những lời khuyên, ta khuyên hắn đầu hàng chịu thua vì hiệu lực của đan dược sắp biến mất. Bên cạnh đó, ta không muốn một người có thiên phú như hắn bị Lý gia biến thành công cụ và bị lợi dụng nên muốn thức tỉnh hắn”.
“Còn việc hắn nhập ma thì không liên quan đến ta? Có khi hắn nghe thấy những lời nói này của ta và thức tỉnh bản thân, nghĩ lại những chuyện Lý gia đã làm nên mới nhập ma. Dễ nhìn và thấy nhất chính là trước lúc hắn chết đã có ý định giết chết Lý Viễn Trình”.
“Thành chủ nói vì ta truyền chân nguyên vào cơ thể hắn nên mới khiến hắn bị bạo thể? Vậy ta xin hỏi, ngươi căn cứ ở đâu mà đổ lỗi cho ta trong khi Lý Anh Hào đã nhập ma? Và chắc thành chủ cũng biết lúc nhập ma thì sẽ như thế nào?”.
Đám người phía bên dưới nghe thấy vậy thì thay nhau gật đầu, ai ai cũng xem lời nói của Đế Nguyên Quân mới là sự thật bởi vì họ đã chính mắt nhìn thấy những chuyện diễn ra trước mắt.
“…”. Thấy đám đông đang ủng hộ và lên tiếng thay cho Đế Nguyên Quân thì sắc mặt thành chủ lúc này càng thêm khó coi. Ẩn sâu trong ánh mắt của hắn là sự tức giận và để lộ sát ý. Suy nghĩ một lúc, thành chủ nhìn Đế Nguyên Quân rồi hạ thấp giọng nói. “Hay cho ngươi? Có thể dùng lời nói để lái dư luận?”.
“Nhưng đáng tiếc thay, những thứ mà ta nghe, ta thấy và cảm nhận đều cho rằng ngươi chính là người đã giết chết Lý Anh Nghiêm nên ngươi cần phải bị trừng phạt?”.
“Nợ máu thì trả bằng máu, giết người thì đến mạng?”.