Liễu Khang Bách chửi vài câu, chợt nghĩ ra cái gì đó, hỏi:
– Thuyền trưởng đâu? Thuyền trưởng đâu? Tại sao lại để thuyền đi vào khu vực biển quốc tế!?
Người trợ lí bất đắc dĩ nói:
– Chủ tịch, tôi quên nói cho ngài, tôi vừa nhận được tin, thuyền trưởng cùng với mấy thuyền viên đều không thấy đâu cả, tất cả đều không liên lạc được…
– Cái gì!?
Liễu Khang Bách chân mềm nhũn, phải dựa vào hai tên vệ sĩ phía sau mới không bị ngã xuống, run run nói:
– Vậy…nói như vậy là…
– Đúng vậy, thuyền của chúng ta, hiện đang đứng yên…
Người trợ lí méo mó.
Liễu Khang Bách mở to mắt, thấy trời đất như đang quay cuồng, không thể nói được gì.
Nhưng ngoài ông ta ra, vài vị khách nữ khi nghe được tin này, bắt đầu gào khóc, tình hình hỗn loạn ngoài sức tưởng tượng.
Cùng lúc đó, chiến hạm phía sau vẫn không nhúc nhích, phát tới một đoạn tín hiệu âm thanh…
Radio của du thuyền đột nhiên tự động mở ra, từ đó truyền tới giọng một người đàn ông, anh ta nói tiếng Anh tuy không được lưu loát cho lắm.
– Xin chào tất cả mọi người, nếu như nghe thấy những lời này thì không cần quá kinh ngạc.Tôi là Baar Bott Hussein Macedonia, chỉ huy của trục hạm Hatakaze, mọi người có thể gọi tôi là thuyền trưởng Macedonia.
– Bây giờ tôi trịnh trọng tuyên bố vì sao lại có chuyện chúng tôi nhằm hỏa tiễn về phía các vị ngày hôm nay. Thật ra nguyên nhân rất đơn giản, chỉ có một…
– Cha con họ Liễu kia đã làm cho một người bạn mà tôi rất tôn kính cảm thấy không hài lòng.
Hiện tại, tôi cho các vị trên thuyền 5 phút, các người có hai lựa chọn: thứ nhất là mọi người phải nghĩ cách làm cho Liễu Khang Bách lập tức rời khỏi thuyền, như vậy, đạn sẽ không bắn trúng du thuyền.
Thứ hai là các vị có thể dũng cảm, cùng Liễu Khang Bách bỏ xác ngoài biển khơi.
À, phải rồi, đây là vùng biển mà cá mập thường xuyên qua lại, mỗi người chỉ cần hai miếng, mọi người có thể thử xem… Ha ha… Tốt lắm, tôi đã nói xong, cho năm phút, bắt đầu đếm ngược…
Tuy rằng tiếng Anh của Macedonia không được tốt lắm, nhưng tất cả mọi người trên thuyền đều có thể hiểu được, không ít người vừa mới nghe xong, lộ ra vẻ hoảng hốt vô cùng, ánh mắt đầy căm giận nhìn chằm chằm vào Liễu Khang Bách.
Thậm chí cả thuộc hạ, vệ sĩ cũng nhìn Liễu Khang Bách một cách khác thường.
Còn những người không hiểu tiếng Anh, vừa nghe người ta phiên dịch, bắt đầu kêu cha gọi mẹ, hoặc là chửi ầm lên, tuy nhiên không phải là mắng Macedonia, mà là mắng người đã đem đến cho họ vận hạn này: Liễu Khang Bách!
Liễu Khang Bách nuốt nước bọt, nhìn ánh mắt kì lạ của mọi người trên tàu, thấy chột dạ, ông ta không biết Macedonia là ai, càng không biết người bạn của anh ta là ai, nhưng rất rõ ràng, mấy người này đều đang hướng về phía cha con họ Liễu bọn họ.
– Mọi người bình tĩnh một chút! Bọn họ đang khiêu khích chúng ta! Tôi là chủ con thuyền này! Tôi tuyệt đối không bỏ mặc mọi người, khiến mọi người rơi vào tình cảng nguy hiểm! Mọi người phải tin tôi! Tôi lập tức phái người liên lạc với hải quân Hoa Hạ gần nhất! Bọn họ sẽ không dám tùy tiện bắn đâu! Bọn họ đang hù dọa chúng ta thôi!
Liễu Khang Bách lớn giọng hét.
Thế nhưng, trên tàu không ai dám tin ông ta, thậm chí có vài người trong mắt đã ánh lên tia tàn nhẫn.
Lúc này, An Tâm ở một góc vẫn không nói gì, đột nhiên lại cao giọng nói:
– Vấn đề hiện tại không phải là ông có bỏ mặc chúng tôi hay không, mà là chúng tôi phải làm thế nào với ông… Hoặc là mọi người vì ông mà phải chết, hoặc là ông phải hy sinh một chút, để mọi người được sống?
Liễu Khang Bách điên tiết, quay đầu chỉ vào An Tâm mắng lớn:
– Con bé xấu xí, cô nói chuyện với bề trên như vậy sao? An Tại Huân! Xem con gái của ông đó! Chúng ta sắp kết thành thông gia, làm sao nó có thể nói năng vô tình như thế được!?
Đáng tiếc, lúc này An Tại Huân đã hiểu rõ tình hình, tuy rằng muốn kết thân với nhà họ Liễu, muốn dựa vào cây đại thụ, nhưng giờ đến tính mạng cũng không giữ nổi, còn quan tâm gì chuyện đó nữa.
Kết quả là, thấy Liễu Khang Bách nói vậy, An Tại Huân cũng bị làm cho lo lắng không yên, nhắm mắt lại, làm bộ như không nhìn thấy.
Liễu Khang Bách chợt thấy lạnh gáy, biết được tình huống khẩn cấp, bèn gọi các vệ sĩ lại:
– Các anh mau chỉ huy cho tất cả nhân viên, đưa mọi người xuống dưới khoang thuyền, ở đó tạm thời sẽ được an toàn, chúng ta sẽ đợi quân cứu viện đến rồi tính sau.
Nhưng sau khi nói xong, mấy nhân viên quản lí cùng mấy người vệ sĩ đều tỏ ra lúng túng, không hề nhúc nhích, cũng không mảy may phản ứng gì cả, cố ý xem như không nhìn thấy Liễu Khang Bách.
Liễu Khang Bách mặt xám như tro tàn, cuối cùng ông ta cũng ý thức được, ở giữa cái chết và sự sống, những lúc bình thường có thể dùng tiền để lấy lòng người, giờ đây không có tác dụng nữa .
Đột nhiên, tiếng của Macedonia lại vang lên trên radio:
– Các vị khách mời thân mến, còn 3 phút nữa, chúng tôi đã đưa đạn vào họng súng. Ồ, quên nhắc nhở, đây là một đầu đạn hạt nhân, đủ sức làm nổ cả con thuyền. Cho nên, mọi người hãy mau chóng từ biệt thế giới đi, không có gì đau đớn cả, ha ha ha…
Những lời này vừa truyền ra, trên boong tầu lập tức trở nên nhốn nháo, rất nhiều vị khách, đặc biệt là đàn ông, bất chấp đúng sai, xông vào đánh Liễu Khang Bách.
– Tên khốn này! Ông muốn hại chết tất cả chúng tôi sao?
– Chọc kẻ thù rồi còn bày trò tổ chức hôn lễ! Ông đi chết đi!
– Mọi người mau mang ông ta ném xuống biển đi!
– Đừng ném xuống biển! Ném xuống rồi bên kia họ không nhìn thấy người thì phải làm sao đây? Ném xuống thuyền cứu nạn cho người ta nhìn thấy!
Mỗi người một ý, Liễu Khang Bách liều mình chống lại, lớn tiếng quát, mọi người cùng nâng ông ta lên, mang tới chỗ thuyền cứu nạn.
Mấy người vệ sĩ và người nhà họ Liễu cũng không ngăn lại, để mặc cho mấy người khách làm vậy, thấy Liễu Khang Bách hô to “cứu mạng”, nhưng không ai nói gì, thậm chí có vài người cởi bỏ bộ đồng phục, trà trộn vào đám khách, sợ bị liên lụy.
Liễu Khang Bách trơ mắt nhìn mình bị ném vào chiếc thuyền cứu hộ, khi chiếc dây thừng bị thả xuống, Liễu Khang Bách thấy mình như bị thả xuống địa ngục vậy.
– Không! Đừng thả tôi xuống…
Cuối cùng, Liễu Khang Bách không có cách nào khác, khóc lóc kêu gào, đến nỗi làm ướt cả quần nhỏ.
Thuyền cứu hộ vẫn rơi xuống biển, Liễu Khang Bách ghé vào mũi thuyền kêu to bảo người ta kéo mình lên, nhưng không ai thèm để ý đến ông ta.
Đột nhiên, du thuyền phát ra tiếng “Ô ô”, không ngờ là tiếng máy chạy.
– Chết tiệt! Không phải đã nói không thấy thuyền trưởng đâu hay sao?
Liễu Khang Bách chửi ầm lên, nhưng tiếng chửi bị tiếng còi lấn át đi.
Du thuyền vừa khởi động, liền rẽ sóng tiến đi.
Liễu Khang Bách ở trên thuyền cứu nạn lập tức bị sóng đẩy ra xa khỏi du thuyền, càng đi lại càng không thấy đâu nữa.