Khi tới khách sạn Bắc Kinh, nhân viên bảo vệ ra hiệu dừng xe, sau đó đỗ xe cho chúng tôi, đồng thời hướng dẫn tôi và Đỗ Tiểu Uy đi vào trong thang máy.
“Lách tách” cửa thang máy mở, tôi đi ra, nhìn Đỗ Tiểu Uy nói:
“Cậu cứ ở đây chờ tôi là được, không cần tiến vào.”
“Chuyện này…”
Đỗ Tiểu Uy hiển nhiên là lo lắng cho sự an toàn của tôi.
“Nếu như tôi ứng phó không được, thì cậu hãy vào.”
Tôi cười nói.
Đỗ Tiểu Uy thử nghĩ cũng đúng, cho nên gật đầu đáp ứng.
Tôi gõ cửa. Bên trong truyền đến thanh âm hùng hậu của Lưu Chấn Hải:
“Vào đi!”
Tôi đẩy cửa ra, bên trong là một gian phòng xa hoa. Lưu Chấn Hải giờ phút này đang ngồi ở trên ghế salon thưởng thức một chén rượu đỏ.
“Uống một chén?”
Lưu Chấn Hải nhìn tôi giơ cao chén rượu trong tay.
“Để tôi tự mình làm!”
Tôi cầm chai rượu rót một chén mới.
Bởi vì rượu này không có nhãn, nên không biết nó là năm bao nhiêu.
“Như thế nào?”
Lưu Chấn Hải hỏi.
“Cũng không tệ lắm.”
Tôi nói.
“72 năm.”
Lưu Chấn Hải nói.
“Nói thật, tôi đối với thứ này không có nghiên cứu…”
Tôi cười nói.
“Không tệ, rất thành thực!”
Lưu Chấn Hải nói.
Lưu Chấn Hải nói xong câu đó thì không nói thêm gì nữa, bắt đầu nhâm nhi chén rượu. Nhìn bộ dạng ung dung của hắn, thì tôi biết, lão đầu tử này đang muốn tôi mở miệng hỏi trước.
Tôi cũng chơi bài này, bèn rót rượu uống, khi uống tới chén thứ 3, thì Lưu Chấn Hải rốt cục không nhịn được bắt đầu đau lòng nói:
“Cậu uống rượu hay là uống nước vậy?”
“Ách… là tôi tương đối khát, ở đây không có nước, đành lấy nó dùng tạm!”
Tôi gian trá cười.
“Cậu biết tại sao tôi cho gọi cậu tới không?”
Lưu Chấn Hải không đành lòng để tôi uống tiếp rượu đỏ của hắn.
“Không biết…”
Tôi lại cầm chén rượu, đứng dậy, Lưu Chấn Hải sợ hết hồn, cho là tôi còn muốn uống, vừa định ngăn cản, thì tôi lại đi tới trước tủ, cầm lấy một chai nước khoáng.
Lưu Chấn Hải lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
“Thật ngại quá, tôi không nhìn thấy nước ở đây.”
Tôi cười nói:
“Lão đầu, ông sẽ không phải là vì chuyện lần trước mà trả thù đó chứ?”
“Ba năm không gặp, tiểu oa nhi năm đó đã biến thành tiểu tử, cậu nghĩ xem, nếu như ta muốn trả thù, thì cậu sống được tới bây giờ hay sao?”
Lưu Chấn Hải nói:
“Sau khi cậu đi, ta mới điều tra thì biết được cậu là cháu của đại ca ta, ta mới tha cho cậu!”
“Nói như vậy ông đã sớm biết ông nội của tôi là Lưu Chấn Giang rồi?”
Tôi hỏi.
Lưu Chấn Hải gật đầu nói:
“Tôi đương nhiên biết! Với lại hành động mấy năm nay của cậu, tôi tương đối biết rõ, bao gồm cả chuyện cậu hùn vốn mở đại lý xe với Lưu Duyệt”
“Vậy ông cũng biết chuyện của tôi với Lưu Duyệt?”
Tôi kinh ngạc hỏi.
Lưu Chấn Hải gật đầu.
“Trời ạ, vậy thì tại sao ông không ngăn cản?”
Tôi không hiểu lão đầu tử này muốn làm gì.
“Tại sao ta phải ngăn cản? Luật hôn nhân có quy đinh là huyết thống đời thứ 4 có thể kết hôn mà.”
Lưu Chấn Hải ung dung uống một ngụm rượu, nói:
“Nhưng mà tình huống như vậy sẽ không cho phép xuất hiện ở Lưu gia, mặc dù là đời thứ tư, nhưng mà hài tử sau khi sinh ra, sẽ không đảm bảo được là có khiếm khuyết gì không, để đảm bảo sự ưu tú của thế hệ sau, tôi sẽ không cho phép chuyện này.”
Vậy thì lão đầu này muốn làm gì đây, hay là lão hồ đồ rồi.
Home » Story » trọng sinh truy mỹ ký » Chương 337: Sự thật (Thượng)