“Ngươi câm miệng, câm miệng…”. Cố gắng vùng vẫy thoát ra nhưng toàn bộ sự cố gắng của hắn đều bị Đế Nguyên Quân ngăn lại một cách dễ dàng. Quá căm phẫn và tức giận, Lý Anh Hào cắn chặt răng rồi thốt ra. “Tất cả những lời nói của ngươi đều không đúng sự thật?”.
Cùng lúc đó, ở trên khán đài, Lý Mộ Viên sau khí thấy Lý Anh Hào sử dụng đan dược và áp đảo Lâm Tuyết Nhi trong lòng vẫn đang mừng thầm và hắn tưởng chừng mọi chuyện sẽ đi theo ý muốn nhưng kể từ khi Đế Nguyên Quân ra tay thì mọi tính toán của hắn đều đổ vỡ.
Nhìn thấy Lý Anh Hào bị Đế Nguyên Quân áp chế triệt để, Lý Một Viên vẻ mặt tức giận đứng dậy, hắn chỉ tay xuống phía bên dưới rồi quát lớn một tiếng. “Lý Anh Hào? Ngươi đúng là khiến ta mất mặt, chỉ đối phó với hai tên lạ mặt mà cũng không làm được? Ta không quan tâm kết quả, chỉ cần ngươi dẹp bỏ hết tất cả vật cản cho Lý Viễn Trình?”.
“Ngươi đúng là tên phế vật? Lý gia dốc sức nuôi dưỡng, cung cấp đan dược và công pháp cho ngươi tu luyện mà có mỗi chuyện đó mà làm cũng không xong? Nếu như ngươi không loại bỏ được ba tên đó thì ngươi cũng đừng mong quay trở về Lý gia?”.
“…”. Nhìn biểu cảm trên gương mặt Lý Anh Hào có chút do dự và cảm nhận toàn thân hắn đang run lên. Đế Nguyên Quân cười lạnh một tiếng rồi áp sát lại gần tai hắn ta và nói. “Ngươi nghe thấy chưa? Những lời đó đều do chính miệng của cha ngươi nói? Cho dù ngươi lãnh hậu quả khi sử dụng Bạo Khí Đan nhưng cha ngươi đâu có quan tâm, quá đang hơn là trong mắt cha ngươi thì ngươi chỉ là một công cụ để hỗ trợ đại huynh ngươi mà thôi?”.
“Cha ngươi đâu có để ý đến việc ngươi sống hay chết mà tất cả đều để ý đến Lý Viễn Trình mà thôi? Còn ngươi trong mắt hắn ta và gia tộc chẳng là gì cả? Cho dù ngươi cố gắng hay phấn đấu thì ngươi mãi mãi chỉ là cái bóng của đại huynh ngươi mà thôi?”.
“Đừng để tất cả những sự cố gắng của ngươi đều biến mất? Nhân lúc này, tác dụng của đan dược vẫn chưa hết tác dụng và cảnh giới của ngươi vẫn là Thiên Địa cảnh tầng hai? Cùng cảnh giới với đại huynh ngươi, nếu như ngươi bây giờ bộc phát thì có thể đánh bại hắn ta và trở thành đệ nhất thiên kiêu?”.
“Bây giờ chính là cơ hội cuối cùng của ngươi? Nếu không nhanh thì khi đan dược hết tác dụng thì ngươi sẽ trở về như trước kia, mãi mãi là công cụ bị người trong gia tộc lợi dụng”.
“Ta sẽ giúp ngươi gia tăng tác dụng của đan dược?”. Đế Nguyên Quân vừa nói vừa truyền một lượng chân nguyên xâm nhập vào trong đan điền của hắn ta và nói. “Chỉ cần ngươi giết chết Lý Viễn Trình thì tất cả mọi thứ của hắn đều thuộc về ngươi?”.
Nghe những lời nói của Đế Nguyên Quân giống như đang chà xát vào vết thương lòng khiến Lý Anh Hào phải run lên thành từng cơn. Chưa dừng lại ở đó, ánh mắt của hắn ta dần dần thay đổi, từ con ngươi màu đen dần chuyển thành màu đỏ máu cùng với những sợi tơ máu căng phồng. Đó chính là dấu hiệu của đan dược sắp hết tác dụng.
Nghe hết những lời nói của Đế Nguyên Quân thì toàn thân Lý Anh Hào đột nhiên rủ xuống một cái rồi sau đó run rẩy đứng vững lại, ánh mắt hắn nhìn xuống lôi đài, nơi mà Lý Viễn Trình đang đứng thì nhìn thấy hắn ta đang nhìn mình với ánh mắt tràn đầy sự khinh thường và chán ghét thì hắn không thể chịu đựng được nữa.
Lý Anh Hào bộc phát toàn bộ thực lực của bản thân rồi ngẩng đầu hét lớn một tiếng rồi sau đó quay người và nhảy xuống khỏi lôi đài và lao thẳng về phía Lý Viễn Trình mà đánh. “Đại huynh, ngay cả ngươi cũng khinh thường ta? Trong mắt ngươi thì ta chỉ là cái bóng, là công cụ để phục vụ ngươi?”.
“Ta không cam lòng? Ta không cam lòng?”.
Nhìn dáng vẻ Lý Anh Hào triệt để nhập ma, Đế Nguyên Quân bất giác quay đầu nhìn về phía Lý Mộ Viên đang không hiểu chuyện gì xảy ra thì thầm nói. “Nổ”.
Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang trời ở phía bên dưới lôi đài vang lên và cùng với đó là một bầu huyết vụ, từng mảnh xương và thịt nát bắn tung tóe ra xung quanh. Thời gian hiệu lực của đan dược kết thúc và bản thân Lý Anh Hào không thể chịu đựng được nữa. Kết hợp với chân nguyên mà hắn truyền vào thì chẳng khác gì một ngòi nổ.
Đưa tay lên chạm nhẹ trên gương mặt rồi nhìn thấy một chấm máu ở trên đầu ngón tay khiến Lý Viễn Trình lúc này hoàn toàn bạo nộ, ánh mắt hắn tràn đầy sự tức giận và căm phẫn nhìn về phía Đế Nguyên Quân rồi quát lớn một tiếng. “Ngươi dám giết Lý Anh Hào? Ta chắc chắn sẽ khiến ngươi phải đền mạng?”.
Mặc dù hắn ta rất khinh thường và cảm thấy chán ghét những thứ mà làm hằng ngày Lý Anh Hào những từ sâu thẳm trong suy nghĩ của hắn ta thì Lý Anh Hào vẫn mãi là tiểu đệ. Chứng kiến tiểu đệ bị kẻ khác rắp tâm hãm hại và bạo nổ ngay trước mắt khiến hắn ta không thể kiềm chế được cảm xúc cùng với sát ý của bản thân.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn về phía Lý Viễn Trình rồi nở một nụ cười lạnh nói. “Mắt nào của ngươi thấy ra tay giết chết Lý Anh Hào?”.
Tiếp đó, Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn về phía Lý Mộ Viên rồi nói tiếp. “Tất cả đều tại cha ngươi mà ra? Nếu như không có viên đan dược đó thì Lý Anh Hào có bạo thể mà chết không?”.
“Người giết Lý Anh Hào chính là cha ngươi, Lý Mộ Viên mới đúng?”.