Việt vương hết sức hứng thú, “Không biết Ngõa Cương có nhược điểm trí mạng gì?”
“Điểm thứ nhất đương nhiên chính là vấn đề cung ứng lương thảo” Tiêu Bố Y trầm giọng nói: “Ngõa Cương quân đông, toàn bộ dựa vào hai kho lúa Lạc Khẩu, Lê Dương, lương thảo hai nơi này ít nhất cung ứng được cho hơn trăm vạn người ăn trong hơn mười năm. Trời đất bao la, miếng ăn là lớn nhất, đây là ưu thế của Ngõa Cương, đương nhiên cũng là nhược điểm. Bọn họ cố thủ Lạc Khẩu, Lý Mật có lẽ có hùng tài dã tâm, nhưng thủ hạ lại không phải như thế. Chỉ cần chúng ta để cho Vương Thế Sung không ngừng mà tạo áp lực cho Lạc Khẩu Thương, đạo phỉ nhất định trong lòng lo lắng, không lòng dạ nào rời xa. Nước có thể đẩy thuyền, cũng có thể lật thuyền, Lạc Khẩu Thương có thể làm cho Ngõa Cương lớn mạnh, nhưng cũng làm cho Ngõa Cương tự trói tay chân!”
Trương Trấn Chu tán thành nói: “Nói rất đúng, bất quá cho dù Vương Thế Sung cùng Lý Mật giằng co, chúng ta bất quá cũng chỉ là cục diện không thắng không bại, ta nghĩ Tiêu tướng quân tuyệt không muốn có kết quả này”.
Tiêu Bố Y cười nói: “Trương đại nhân nói không sai, thật ra nếu muốn giải vây Đông Đô tuyệt không thể trông cậy vào cố thủ thành trì, Đông Đô chúng ta hiện nay còn có hơn mười vạn tinh binh, huấn luyện đầy đủ, cũng không phải Ngõa Cương có thể so sánh được. Nếu chủ động xuất kích, vây của Đông Đô không giải cũng tự giải!”
“Chủ động xuất kích?” Lô Sở, Trương Trấn Chu đều kinh hãi, Lô Sở trầm ổn, do dự nói: “Tiêu tướng quân, theo lão phu thấy, Ngõa Cương thế mạnh, Đông Đô còn chưa tới lúc chủ động xuất kích”.
Tiêu Bố Y mỉm cười, “Nhu không thể thủ, cứ chờ người đánh tới, thì sẽ luôn luôn thua. Hiện tại Ngõa Cương thế mạnh, chúng ta xuất kích không phải trông cậy vào có thể đánh bại Ngõa Cương, mà là muốn tiến công vào nhược điểm thứ hai của bọn chúng”.
“Nhược điểm thứ hai của bọn chúng là gì?”
“Nội loạn” Tiêu Bố Y nghiêm nghị nói: “Lý Mật là tu hú chiếm tổ, Ngõa Cương sớm có họa ngầm, hôm nay thế mạnh, thật ra cũng nhìn không ra điều gì. Nhưng theo ta được biết, Địch Nhượng vốn không có chí tranh đoạt thiên hạ, chỉ cần chúng ta xuất binh tập kích đánh thắng mấy trận, tạo thành thế trận phản công, Ngõa Cương quân tâm không yên, nhất định sẽ phân rã, đến lúc đó sẽ là cơ hội của chúng ta!”
Lô Sở, Trương Trấn Chu đều gật đầu, tinh thần đại chấn.
Tiêu Bố Y mỉm cười nói: “Nhưng xuất binh như thế nào thì còn cần phải cùng hai vị đại nhân thương nghị rõ chi tiết”.
Lô, Trương hai người gật đầu, mơ hồ nhìn thấy hy vọng. Việt vương nhìn thấy ba người phân tích tình thế, mình cũng không thể mở miệng, cũng không muốn làm nhiễu loạn suy nghĩ của ba người, đứng dậy cáo từ. Tiểu Lưu Lương Đễ theo sau quay về nghỉ ngơi, ba người không tiện ở tại Trình Tường điện thương nghị, Lô Sở đề nghị: “Làm việc thì phải nhân lúc còn nóng, hôm nay tới phủ của ta thương nghị, không biết ý của hai vị tướng quân thế nào?”
Tiêu Bố Y cùng Trương Trấn Chu đều gật đầu, ba người sóng vai rời đi, trong lúc nhất thời rất là hăng hái.
***
Việt vương quay về hậu cung, lại ngồi yên một lúc lâu, nghe được phía sau có tiếng bước chân vang lên, quay đầu nhìn lại thì thấy mẫu thân, vội vàng đứng lên, chỉ là trong lúc xoay người, lau đi nước mắt ở khóe mắt.
Cố gượng tươi cười, Việt vương miễn cưỡng nói: “Mẫu thân, người tìm con có việc?”
Tiểu Lưu Lương Đễ nhìn thấy nước mắt trên khóe mắt của con mình, than nhẹ nói: “Đồng nhi, con khóc sao?”
Dương Đồng một hồi lâu mới nói: “Mẹ, con có chút thương cảm mà thôi, mẹ không cần đểở trong lòng”.
Tiểu Lưu Lương đễ kéo con mình qua ngồi ở bên người, đưa tay vuốt lên khuôn mặt của con mình, muốn cười lên, nhưng miệng lại mếu đi, nước mắt đã như những viên ngọc từ trên gương mặt chảy xuôi xuống.
Dương Đồng có chút luống cuống tay chân, muốn quỳ xuống để bồi tội, Tiểu Lưu Lương Đễ đã kéo Dương Đồng lại, rưng rưng nói: “Đồng nhi, , mẹ biết… đã khổ con. Con không biết… khi con nói không muốn sinh ra trong gia đình đế vương, lòng lòng mẫu thân khó chịu như đao cắt vậy”.
Dương Đồng vội vàng nói: “Mẹ, hài nhi chỉ là thuận miệng nói thôi, làm cho mẫu thân không hài lòng, thật sự là hài nhi không đúng”.
Tiểu Lưu Lương Đễ đưa tay vuốt ve mái tóc của Dương Đồng, cười khổ nói: “Đồng nhi, con luôn hiểu chuyện như vậy, nhưng càng là như thế, mẫu thân càng cảm thấy khó chịu. Cha con mất sớm, cũng may Thánh thượng đối với con vẫn thương yêu, nhưng mẫu thân từ trước đến nay đều phải cẩn thận mà làm người, chưa từng suy nghĩ cao xa…” Nàng muốn nói lại thôi, nước mắt lại ào ào rơi xuống, “Mẹ vốn tưởng rằng mẹ con chúng ta sau này áo cơm không lo là tốt rồi, nào nghĩ đến Thánh thượng lại đi Giang Nam, lại còn đem Đông Đô này để lại cho con. Bùi tiểu thư nói không sai, thất phu vô tội, hoài bích có tội. Đồng nhi tuổi còn quá nhỏ, lại không có hùng tâm, lại trấn thủ Đông Đô, không thể nghi ngờ sẽ dẫn lối cho đạo tặc trọng thần dòm ngó. Mẫu thân thật ra vẫn luôn run sợ, Hoàng Phủ Vô Dật tuyệt đối sẽ không có ý tốt…”
Dương Đồng thở dài nói: “Cũng may hắn rốt cục cũng vào ngục, nếu không mỗi ngày vào triều, hài nhi đều cảm thấy như có mũi nhọn sau lưng. Thật ra hài nhi cảm thấy sớm giết hắn để miễn trừ hậu hoạn, nhưng lại không rõ Tiêu tướng quân vì sao lưu lại hắn. Mẹ… mẹ cảm thấy Tiêu Bố Y này có tin được hay không… con chỉ sợ…”
Tiểu Lưu Lương Đễkhẽ thở dài: “Đồng nhi, vô luận như thế nào, con nếu quyết định đã hợp tác cùng Tiêu tướng quân, thì toàn bộ phải tin tưởng vào hắn, không nên quản tới những chuyện không nên lo, để tránh rước lấy họa sát thân. Tiêu tướng quân vô luận như thế nào cũng đều là một người khiêm tốn, so với Hoàng Phủ Vô Dật thì có thể tin hơn nhiều. Mẹ mặc dù đối với hắn cũng không hiểu gì nhiều, nhưng Bùi tiểu thư nói đây là cơ hội của chúng ta, Đạo Tín cao tăng cũng nói Tiêu tướng quân nhân hậu, chúng ta cô nhi quả mẫu đương nhiên sẽ không đi nghĩ tới cao vị gì, con ngẫm lại từ xưa đến nay, địa vị như chúng ta, tiến thối lưỡng nan, kết quả đều vô cùng thê lương, mỗi ngày khi mẹ nghĩ tới điều này, đều run sợ vô cùng. Hôm nay chúng ta muốn có quyền lợi, muốn làm chủ, nếu bị người đoạt đi, thì cũng không có nhà để mà về. Hiện tại mẹ chỉ cầu cho con bình an, nếu bởi vậy mà làm cho con chịu ủy khuất gì, con cứ trách cứ mẹ là được rồi!”
Dương Đồng không thể kềm được, oa một tiếng khóc lên, nhào tới trong lòng mẫu thân, nghẹn ngào không nói gì.
Tiểu Lưu Lương Đễ cũng lệ rơi đầy mặt, chỉ ôm lấy con mình, “Đứa nhỏ mệnh khổ”.
“Mẹ, con không trách mẹ, chưa từng trách mẹ” Dương Đồng nghẹn ngào nói: “Muốn trách, cũng chỉ có thể trách mẹ con chúng ta rơi vào gia đình đế vương, không thể tự chủ được. Mẹ, mẹ cứ yên tâm, con biết sau này làm như thế nào”.
Tiểu Lưu Lương Đễ thương tâm không thôi, sau khi an ủi con mình thì đứng dậy hồi cung.
Cô đơn ngồi ở trong cung, rồi đi tới trước một bàn thờ Phật quỳ xuống, rơi lệ thấp giọng cầu nguyện: “Cầu Phật phù hộ, Đồng nhi tuổi nhỏ, không thể tự chủm, xuất thân gia đình đế vương, nhưng vận mệnh lại không thể gánh được. Nếu thật sự có tội nghiệt rơi vào trên người nó, con nguyện bản thân gánh chịu, không cầu Đồng nhi phú quý vinh hoa, chỉ cầu con của con sau này bình an vui vẻ, tính mạng không lo…”
Nàng nói tới đây, nước mắt từng dòng như hạt châu chảy xuôi không ngừng, chỉ cầu Phật Tổ có thể thấy được thành ý của nàng. Nhưng nàng quỳ gối trước Phật cầu khẩn, cũng không biết con mình cũng đang cầu khẩn.
Dương Đồng quỳ rạp xuống trước bàn thờ Phật, hai tay chắp lại, cũng rơi lệ nói: “Cầu Phật phù hộ, Dương Đồng vô năng, không thể bảo vệ mẫu thân bình an, xuất thân gia đình đế vương, không tự chủ được. Thánh thượng chậm chạp quay về, đã muốn buông tha giang sơn ngàn dặm của Đại Tùy , cũng buông tha cho cô nhi quả mẫu chúng con. Dương Đồng vô tri, biết tội nghiệt sâu nặng, nhưng nếu thật có tai nạn, Dương Đồng nguyện ý một vai gánh chịu, chỉ cầu Phật Tổ phù hộ gia mẫu bình an, sống lâu trăm tuổi…”
Gió thu khởi, lá vàng rơi, nước mắt rơi ở trong cung điện kim bích huy hoàng, chỉ càng thêm thê lương…
***
Tiêu Bố Y từ Lô phủ giục ngựa quay về, đưa tay bắt lấy lá rụng, đưa mắt nhìn, lẩm bẩm nói: “Trời thu đã tới, cuộc sống trôi qua thật nhanh…”
Nữ tử áo đen đi theo phía sau hắn, cũng nhìn lá rụng, lẩm bẩm nói: “Trời thu đã tới, cuộc sống trôi qua thật chậm…”
Hai người tâm tư khác nhau, Tiêu Bố Y bật cười nói: “Ăn cơm trắng, cô cả ngày chỉ biết ăn cơm trắng, nhàm chán cực kỳ, đương nhiên sẽ cảm thấy cuộc sống qua chậm. Cô nếu công việc lu bù, thì sẽ cảm thấy cuộc sống trôi qua như nước chảy vậy”.
Nữ tử áo đen lạnh nhạt nói: Bề bộn làm gì? Lá sinh lá rơi lại một thu, lá cây khi rơi xuống, có từng nghĩ đến sinh ra là để rơi xuống không?”
“Sinh ra là để rơi xuống?” Tiêu Bố Y cười lắc đầu, “Ta không đồng ý quan điểm này của cô”.
“Ồ?” Nữ tử áo đen cũng không hỏi tới, tựa hồ Tiêu Bố Y nói cũng thế, mà không nói cũng không sao.
Tiêu Bố Y lại vung roi ngựa lên, chỉ lên bầu trời nói: “Lá cây sinh ra đương nhiên sẽ rơi xuống, nhưng sinh ra tuyệt đối không phải là vì rơi xuống. Ít nhất nó thấy được ánh nắng mặt trời, cảm nhận được nhu tình của mưa gió, kinh qua phong sương lịch lãm, lúc này mới rơi vào trong bụi đất, bởi vì cảm thụ ông trời chiếu cố, lúc này mới hóa thành bùn đất để sinh ra những lá cây mới. Chẳng phải từng nói than củi cũng không phải là vật vô tình, hóa thành bùn xuân để hộ hoa! Hoa rơi như thế, lá rụng cũng như thế, làm người càng nên như thế, đây mới là dụng ý của ông trời khi giao cho chúng ta tính mạng. Chờ cô lĩnh ngộ được điểm ấy, cô mới biết được thời gian không đợi chúng ta, chờ khi cô quay đầu lại nhìn, mới có thể cảm thấy cuộc đời không uổng, trôi qua cùng dòng thời gian!”
Tiêu Bố Y nói tới đây, cười ha hả, rồi vung roi đi trước. Hắn biết nữ tử áo đen có lẽ không biết, nhưng hắn ít nhất cũng đã làm một ít việc mà hắn muốn làm.
Nữ tử áo đen lại ghìm ngựa lại, nhìn vào bóng lưng tràn đầy hào tình kia, lẩm bẩm nói: “Than củi cũng không phải là vật vô tình, hóa thành bùn xuân để hộ hoa? Tiêu Bố Y… có lẽ… ngươi đúng”.
Nàng cũng giục ngựa đi theo phía sau Tiêu Bố Y, mặt trời lặn tỏa ra dư quang, kéo ra hai cái bóng thật dài dưới ánh sáng nhè nhẹ.
Tiêu Bố Y khi quay về phủ tướng quân, thì màn đêm đã buông xuống. Biển Bức vội vã bẩm báo, “Tiêu lão Đại, có người đang chờ, là người của Bùi tiểu thư” Tiêu Bố Y trong lúc nhất thời không nghĩ rõ ràng là Bùi tiểu thư nào, “Bùi Bội?”
“Không phải, là Bùi Minh Thúy”.
Tiêu Bố Y sửng sốt một hồi lâu, “Dẫn ta đi gặp cô ta”.
Trong khách phòng có một nữ tử áo đen đang lẳng lặng ngồi, dung mạo tầm thường, vẻ mặt bình thản. Nhìn thấy Tiêu Bố Y đến, chậm rãi đứng lên, hai tay trình một phong thư, “Tiêu tướng quân, ta là Ảnh tử, tiểu thư cho ta đem phong thư này tự tay giao cho người”.
Tiêu Bố Y tiếp nhận thư rồi hỏi: “Không biết Bùi tiểu thư còn có chuyện gì khác không?”
Ảnh tử lắc đầu, “Tiêu tướng quân… nếu không có chuyện gì, ta đi đây”.
Tiêu Bố Y nhìn thấy nàng vẻ mặt lạnh nhạt, không biết tại sao, đột nhiên nhớ tới Bùi Bội, mỉm cười nói: “Vậy… cô cẩn thận”.
Ảnh tử sửng sốt, rốt cuộc xuất hiện nụ cười, “Đa tạ” Nàng ta sau khi nói xong, xoay người rời đi, Tiêu Bố Y lấy thư ra đọc, xem một lúc lâu, khẽ nhíu mày.
Chậm rãi ngồi xuống, Tiêu Bố Y lại đọc thư một lần nữa, nhìn thấy bên cạnh có ngọn đèn, liền đưa qua đốt thư đi, chỉ trong chớp mắt ánh lửa bùng lên, lá thư đã thành tro bụi.
Biển Bức lần nữa tiến vào bẩm báo, “Tiêu lão Đại, đêm nay có người mời tiệc rượu, không biết người có đi dự không?”
“Trường Tôn Thuận Đức sao?” Tiêu Bố Y lạnh nhạt hỏi, Biển Bức ngược lại sửng sốt, đưa thiếp mời qua nói: “Tên đầu danh sách đích thực là Trường Tôn Thuận Đức. Nhưng… Tiêu lão Đại làm sao biết được?”
Tiêu Bố Y lẩm bẩm nói: “Lý Huyền Bá quả nhiên lợi hại, cho dù chết, cũng còn có người cam tâm tình nguyện vì hắn làm việc” Biển Bức nghe cũng không hiểu Tiêu Bố Y nói cái gì, không thể làm gì khác hơn là hỏi, “Tiêu tướng quân, có muốn dự tiệc hay không, hay là… ta từ chối bọn họ”.
Tiêu Bố Y lắc đầu, “Bọn họ muốn mời ta, cuối cùng cũng phải gặp mặt, mua bán cũng không thành nhân nghĩa mà”.
Biển Bức dở khóc dở cười, “Tiêu lão Đại, người cùng bọn họ có mua bán gì?”
Tiêu Bố Y nhìn lên mầu trời màu xám, lạnh nhạt nói: “Mua bán nhân tình!”
Tiêu Bố Y khi tới Lâu ngoại lâu, trong quen thuộc có chứa sự xa lạ. Nơi này hắn đã tới, nhớ tới Hồng Phất nữ lúc đó hét năm uống sáu, không khỏi lại nghĩ tới Lý Tĩnh. Khi nghĩ đến Lý Tĩnh, khóe miệng Tiêu Bố Y lộ ra nụ cười ấm áp, Nhị ca rốt cuộc đã rời khỏi Thái Nguyên, nơi đó cũng không phải chỗ hắn lưu lại, nơi này mới là sân khấu để cho hắn thi triển tài hoa!
Hắn cũng không phải là lẻ loi một mình, cũng dẫn theo Ăn cơm trắng tới dự tiệc rượu. Vốn biết Tiêu Bố Y võ công cao cường, đối với an nguy của hắn cũng không thèm để ý. Nhưng từ khi Phù Bình Cư xuất hiện, nữ tử áo đen khẩn trương chưa từng có, luôn đi theo bên cạnh Tiêu Bố Y. Tiêu Bố Y biết là ý tốt của nàng, cũng không cự tuyệt.
Lâu ngoại lâu sớm đã có bốn người đón chào, Trường Tôn Hằng An, Trường Tôn Vô Kỵ hắn cũng đã gặp qua, Lý Thải Ngọc không ngoài dự liệu cũng ở đó, người ở giữa phong nghi tuấn lãng, râu ba chòm phấp phới, nho nhã chững chạc, đúng là Trường Tôn Thuận Đức trụ cột của Trường Tôn gia .
Nhìn thấy Tiêu Bố Y đi tới, Trường Tôn Thuận Đức bước tới vài bước thi lễ nói: “Tiêu tướng quân nể mặt đại giá quang lâm, tại hạ cảm kích không kịp. Chỉ nghe thấy Tiêu tướng quân ngọc thụ lâm phong, nhân trong long phượng, chỉ hận vô duyên gặp mặt, hôm nay nhìn thấy, mới biết được nổi tiếng không bằng gặp mặt, Tiêu tướng quân thần thái phong lãng, quả thật là tại hạ bình sinh mới thấy”.
Hắn vỗ mông ngựa bang bang rung động, nhưng cử chỉ thong dong, lại làm cho người ta cảm thấy như là thật tình thật ý. Tiêu Bố Y thoạt nhìn cũng như cây gặp gió xuân, ôm quyền nói: “Đều nói Trường Tôn tiên sinh phong lưu hào sảng, hôm nay vừa thấy, quả nhiên danh bất hư truyền. Có thể được Trường Tôn tiên sinh mời, quả thật là tam sinh hữu hạnh”.
“Tiêu tướng quân nói như vậy, thật sự là giết chúng ta. Đến… đến đây, trước hết mời lên trên lầu” Trường Tôn Thuận Đức cười ha hả, lại nắm tay Tiêu Bố Y, bộ dáng thân thiết đi về phía tửu lâu. Hắn mặc dù cùng Tiêu Bố Y lần đầu gặp mặt, nhưng lại có có bản lĩnh trời sinh cùng người hòa thiện. Tiêu Bố Y cũng không chối từ, chậm rãi đi lên lầu, nhưng mới cất bước, đột nhiên trong lòng quái dị, quay đầu nhìn sang một bên, thấy một bóng người hiện lên, rồi biến mất không thấy. Trường Tôn Thuận Đức cảm thấy Tiêu Bố Y khác thường, khó hiểu hỏi: “Tiêu tướng quân… có chuyện gì vậy?” xem tại TruyenFull.vn
Tiêu Bố Y nở nụ cười, lắc đầu nói: “Không có gì, muốn nhìn một chút có rượu ngon thức ăn ngon gì không thôi!”